Dục Uyển

Phần 79
Phần 79

Đi bên cạnh của Hoắc Luật, hai người họ giống như một đôi vợ chồng trẻ, lại có thêm bé con họ càng giống một đại gia đình hạnh phúc. Dục Uyển có thể cảm nhận được ánh mắt ngưỡng mộ của mọi người xung quanh, đương nhiên đi kèm với những lời ném đá tới tấp.

“Anh chồng đó thật đẹp trai, nhưng cô vợ thì xấu quá”

“Mặt của cô ta có phải vừa bị đánh không… tại sao lại sưng đỏ như vậy”

“Sao lại bị đánh… anh chồng đẹp trai như vậy, không thể nào là kẻ vũ phu”

“Cái đó chỉ là cái bớt đỏ thôi… em họ mình cũng có một cái, nhưng chỉ là con kiến so với con voi trên mặt của cô ta”

“Sao lại có cái bớt kì quặc như vậy, nhìn cứ như là vừa bị tát xong”

“Nếu mình mà là đàn ông, xui xẻo cưới phải một cô vợ xấu như cô ta, nhất định sẽ nhốt ở nhà… không cho ra ngoài”

“Nếu là mình thì sẽ xích lại, không để chạy loạn ra ngoài để thiên hạ nhìn thấy… rất mất mặt chồng”

Một vài lời ném đá thì cô có thể cho qua, còn bây giờ thành lập nguyên cả một hội đồng ném đá thì Dục Uyển không thể đứng yên được. Đặc biệt là chị em Thúy Vân Thúy Kiều vừa muốn “xích” muốn “nhốt” cô lại, bộ xem cô là cẩu sao.

Lại thêm cái tên Hoắc Luật khó ưa này nữa, có phải họ đã chạm trúng dây thần kinh cười của anh rồi không, ngày thường có khi nào thấy anh cười đâu, còn bây giờ nhìn xem, cười còn không nhặt được hàm, vui đến vậy sao.

Phật Tổ cũng phải nổi giận mà, hổ không ra oai mấy người tưởng là mèo bệnh sao, xem chị đây ra tay.

Dục Uyển bất ngờ chạy lên trước mặt của Hoắc Luật, cô mỉm cười nhìn hắn.

“Chồng à! Vợ khát nước…”

Hoắc Luật còn đang ngơ ngác, nhìn xem xung quanh ai là chồng, ai là vợ. Thì Dục Uyển lại nhóm chân lên, kéo cổ của Hoắc Luật xuống, hôn vào môi hắn. Chính là muốn chọc cho mấy bà tám nhiều chuyện xung quanh tức chết, đặc biệt là chị em Thúy Vân Thúy Kiều cho họ ọc máu luôn.

Cô mút nhẹ nhàng hai cánh môi của Hoắc Luật, rồi nhả ra lại mút vào.

“Chồng à! Môi của anh rất ngọt, hôn chồng xong… vợ không còn cảm thấy khát nữa” Cô cười híp mắt nhìn Hoắc Luật.

Dáng vẽ tiểu nhân đắc thắng, Dục Uyển nghênh mặt nhìn mọi người xung quanh. Tôi xấu xí đó thì đã sao, nhưng tôi có một ông chồng đẹp trai ngời ngời như vậy nè, các người muốn xấu xí như tôi cũng không được.

Mọi người xung quanh đều há hốc hoảng hốt, hành động vừa rồi của Dục Uyển trong mắt họ không cho là hôn, mà là một sự tàn phá đáng khinh bỉ. Nghĩ làm sao mà một bờ môi gợi cảm quyến rũ đó lại bị cưỡng hôn từ một người xấu xí như vậy. Ông trời ơi, tại sao lại để một tội ác như vậy diễn ra. Nguyệt lão ơi, có phải ông đã ngủ quên rồi không, làm ơn thức dậy, cắt đứt sợi dây tơ hồng của họ đi.

Nhưng đó vẫn chưa phải là hành động đả kích nhất, suy sụp tinh thần hơn chính là đây, khi mà kẻ bị cưỡng hôn bắt đầu phản công…

“Vợ ơi! Chồng cũng khát nước” Hoắc Luật lên tiếng.

Dục Uyển đang tột cùng vui sướng, tận hưởng cái cảm giác hưng phấn khi đả kích được đám người nhiều chuyện xung quanh, nên không nghe rõ được lời của Hoắc Luật.

“Vừa rồi anh nói gì…” Cô ngơ ngác nhìn hắn.

Hoắc Luật mỉm cười, kéo tay cô giật về phía mình. Hắn hôn xuống môi của Dục Uyển, nụ hôn lần này khác xa với nụ hôn tiểu học vừa rồi của cô, nó táo bạo, mãnh liệt và nóng bỏng hơn, mang sự thành thục của một người đàn ông hôn người phụ nữ.

Hắn mút sâu hai cánh môi của Dục Uyển, đầu lưỡi trong miệng liên tục khoáy đảo, tim Dục Uyển đập mạnh dồn dập vì thiếu dưỡng khí. Cô thở không nổi nữa rồi, cô suy sụp, cô muốn ngã xuống…

“Ưm… ưm…” Cô giơ tay kháng nghị, đập loạn xạ khắp nơi để kêu gọi sự cầu cứu. Lúc này Hoắc Luật mới chịu nhả hai cánh môi của cô ra, Dục Uyển liên tục thở thở gấp, hít vào thở ra.

Hắn lại tỉnh bơ nhìn cô.

“Vợ à! Môi của vợ cũng rất ngọt, hôn vợ xong khắp người chồng đều nổi lửa… họa do vợ gây ra, vợ phải chịu tránh nhiệm giúp chồng dập lửa…”

Nghe Hoắc Luật xưng hô “vợ vợ, chồng chồng” Dục Uyển liên tục nuốt nước bọt. Tiêu cô rồi, cô đã chọc giận đại ma đầu, hắn muốn cùng cô dập lửa ngay tại đây sao. Dục Uyển lập tức xoay đầu bỏ chạy, Hoắc Luật liền nắm cổ kéo về…

“Đi thôi vợ yêu… mình tìm chỗ nào thích hợp, để tôi ta cùng nhau dập lửa…”

Thần linh ơi cứu con với…

Hoắc Luật một tay ôm “con” một tay nắm lấy tay”vợ”, đi lướt qua biết bao nhiêu ánh mắt ngỡ ngàng khó tin của mọi người.

Được “chồng” nắm tay kéo đi, Dục Uyển có cảm giác như họ thuộc về một gia đình. Nhưng lúc này không phải là lúc cô mộng mơ, bởi vì Hoắc Luật nói muốn cùng cô dập lửa. Nhìn thấy Hoắc Luật lôi cô vào trong toilet, cả người cô đều run rẩy, chẳng lẽ hắn muốn làm chuyện đó ngay tại đây chứ.

Không… cô không muốn đâu, ở đây còn có bé con, chẳng lẽ hắn biến thái đến mức muốn cho bé con nhìn thấy chứ, không được. Dục Uyển cương quyết không nhúc nhích, chân không dịch chuyển khỏi mặt đất.

“Tại sao không đi” Hắn quay lại nhìn cô.

“Hoắc Luật! Khi nãy là anh chỉ đùa thôi đúng không, chúng ta sẽ không…” Dục Uyển ấp úp nhìn Hoắc Luật.

“Đùa sao… vừa rồi ai gọi tao là chồng, còn hôn tao trước mặt bao nhiêu người…” Hắn mỉm cười, cô run rẩy nhưng vẫn phải cười.

“Đi thôi vợ yêu, em phải giúp anh dập lửa”

“Ha… a… Anh đại nhân đại lượng không vì chuyện nhỏ đó mà trách tội tiểu nhất, đúng không”

“Tao có đại lượng hay không một lát nữa mày sẽ biết” Hắn choàng tay Dục Uyển kéo cô đi, đến trước cửa phòng toilet.

“Không! Tôi không muốn ở đây đâu… không…”

Dục Uyển nhắm mắt nhắm mũi, không cần biết gì hết, chỉ cần biết ôm chặt cánh cửa thì sẽ an toàn. Cô biết nếu bước vào trong, hắn sẽ chơi cô đến chết đi sống lại, cô không muốn đâu.

Vật vả một lúc, Dục Uyển cảm thấy xung quanh thật im lặng, không có động tĩnh gì cả. Cô mở mắt ra nhìn thử xem, thì thấy bé con đứng ngay dưới chân mình, còn Hoắc Luật thì đang đứng trong toilet, hắn kéo khóa quần ra, rồi xả nước…

“Đồ biến thái! Sao anh đi vệ sinh mà không đóng cửa lại hả”

Dục Uyển xấu hổ nhìn thấy anh bạn nhỏ của Hoắc Luật đang phun nước vèo vèo, mà xoay đầu bỏ chạy. Cô vì trí tưởng tượng phong phú của mình khi nãy mà càng đỏ mặt hơn. Thì ra Hoắc Luật chỉ là muốn đi vệ sinh, cô còn nghĩ hắn sẽ…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219