Dục Uyển

Phần 21
Phần 21

Căn phòng sát vách.

“Áh… h… Hoắc tam thiếu, em… em… không chịu nổi nữa… áh… a…”

Dù không nhìn thấy nhưng nghe thấy âm thanh rên rỉ, và tiếng ra vào kịch liệt, cũng đủ để tưởng tượng ra cảnh bên trong, có bao nhiêu là điên cuồng.

Trên giường.

Tây phục của Hoắc Phi vẫn còn nguyên trạng, chưa từng được cởi ra, chỉ có khóa quần là kéo xuống, nam căn to lớn đang mạnh mẽ ra vào.

Người con gái bên dưới gần như trần truồng, chiếc váy được vén lên tận cổ, áo lót bị đẩy lên, hai bầu vú trắng nõn lộ thiên. Hai chân như gọng kiềm kẹp chặt lấy hông của Hoắc Phi. Nơi giao hợp thì dính chặt lấy nhau.

“Áh… h… Dừng lại đi, dừng lại… em… em không chịu nổi nữa rồi… Hoắc… tam thiếu…”

Từng giọt mồ hôi liên tục chảy xuống, hắn vừa động thân vừa nhìn lên đồng hồ. Cũng đã gần một tiếng, tại sao hắn không thể đạt được cực khoái như lúc làm cùng con nhỏ dâm đãng đó, dù hắn kịch liệt hơn khi nãy, vẫn không thể có lại cái cảm giác hưng phấn sung sướng.

Nếu là trước đây thì hắn sớm đã thỏa mãn, nhưng bây giờ làm thế nào cũng không khiến hắn thỏa mãn được, lại có cảm giác ăn mãi không no, chỉ đang cố nuốt vào một món ăn mà mình không thích. Chuyện này là sao chứ…

Hoắc Phi vừa rút nam căn ra khỏi người phụ nữ, thì đẩy ngã người ta xuống giường. Hắn đứng dậy kéo khóa quần lên.

Người phụ nữ nằm trên giường hục hẫng bò dậy rồi quấn chặt lấy hắn.

“Hoắc thiếu! Chúng ta đang vui vẻ sao lại ngưng” Người phụ nữ còn chưa nói xong đã bị hất hất ra.

“Cô vui vẻ sao… nhưng tôi thì không, biến!”

Nhìn ánh mắt giận dữ của hắn, người phụ nữ lập tức mặc quần áo vào, rồi chạy vội ra khỏi phòng.

“Rầm… m…”

Hoắc Phi ngã phịch xuống giường.

“Chuyện này là sao chứ… tại sao mình cứ nghĩ về con nó… Chết tiệt!”

Hoắc Phi mặc tạm chiếc áo sơ mi vào rồi bước xuống lầu, lúc này thì khách khứa đã về hết. Lúc đi ngang qua từ đường thì nhìn thấy có người vẫn còn quỳ.

Nửa tháng không được ra khỏi phòng, đóng băng hết các thẻ vô thời hạn, thêm phạt quỳ hai tiếng trước từ đường, là hình phạt Lữ Trị giành cho cô.

Dục Uyển mỏi mắt nhìn lên đồng hồ, chờ đợi hai tiếng trôi qua, cuối cùng thời khắc đó cũng đến.

“Tích… Tắc… tích!”

Dục Uyển vừa muốn đứng dậy thì có một bóng đen phủ lấy mình. Cô ngẩng đầu lên, là hắn.

Chiếc đầm dạ hội chữ V khoét sâu tận cổ, làm cho nửa bộ ngực đều bị lộ hết ra ngoài, từ trên cao nhìn xuống hắn mơ hồ có thể nhìn thấy nụ hồng do cổ áo trệ xuống. Hắn hoài niệm về bộ ngực tròn trịa trắng nõn khi hai tay chạm vào, cảm nhận được hai vú mềm mại, lại đàn hồi.

“Háo sắc! Anh đang nhìn đi đâu… không cho nhìn” Dục Uyên lấy tay chắn trước ngực, che đi cảnh xuân đẹp đẽ.

Hoắc Phi không chút che giấu ánh mắt dâm dục của mình, ngang nhiên nhìn thẳng vào ngực của Dục Uyển. Hắn nhếch mép, trong suy nghĩ hắn thì hành động của Dục Uyển chỉ là làm màu, dâm nữ giả làm thục nữ.

“Mày ăn mặc khiêu khích như vậy, cũng chỉ muốn đàn ông nhìn vào… còn ra vẽ đoan trang, không thấy buồn cười sao”

“Ha. A… a… Thật là buồn cười” Dục Uyển cười hùa theo Hoắc Phi, còn nhái lại lời nói của hắn.

Ngay từ đầu nhìn thấy nụ cười tự mãn vô lại của hắn, chỉ muốn đánh cho một trận. Nhưng Dục Uyển nhịn, cô xoay người đi để lại hắn một mình, Hoắc Phi ngơ ngác nhìn theo. Trước khi Dục Uyển đi quá xa, Hoắc Phi đã giật mình đuổi theo.

“Tao vẫn chưa nói xong, ai phép mày đi”

Tên này thật phiền phức. Bụng cô đói, tay chân đều nhức mỏi. Cô chỉ muốn quay về căn phòng ấm cúng của mình, Dục Uyển khó chịu xoay người lại.

“Xin hỏi còn chuyện gì mà anh chưa nói xong…”

“Tao… tao…”

Hoắc Phi lúng túng khong nói được lời gì, chưa bao giờ hắn ngượng ngùng như lúc này.

Dục Uyển ngáp dài một hơi, rồi thở dài nhìn hắn.

“Tôi về phòng đợi anh, khi nào nghĩ xong thì đến tìm tôi”

Dục Uyển xoay người bỏ đi, Hoắc Phi từ phía sau nhìn không chớp mắt như kẻ si tình.

Tấm lưng trần trắng nõn gợi cảm, với vòng eo nhỏ nhắn và cặp mông tròn trịa uyển chuyển đang hẹp mình trong chiếc đầm dạ hội phía trước, chưa bao giờ gợi lên ở hắn một chút ham muốn trong suốt mười hai năm qua.

Nhưng bây giờ hắn lại không thể rời mắt, cả người nóng hừng hực, chỉ muốn bổ nhào tới Dục Uyển, đè cô xuống và nghe tiếng rên rỉ của cô.

“Chắc là điên mất thôi”

Hoắc Phi vò đầu bức tóc rồi xoay người đi.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219