Dục Uyển

Phần 92
Phần 92

Nửa tiếng sau…

“Giúp hắn xử lý vết thương…”

Tên thủ hạ của A Tư Bổn sau khi ném Hoắc Luật vào Dục Uyển vào một căn phòng, đã quăng thùng thuốc vào tay của Dục Uyển.

Lúc ở dưới sàn đấu, cô đã nhìn thấy khắp người Hoắc Luật đều bị thương, nhưng bây giờ nhìn cận cảnh, mới biết nó thê thảm thế nào. Hắn đúng là phi thường, nếu là người khác chắc đã khẩn cấp nhập viện từ lâu.

Nhưng mà có ai cho cô biết, có phải con gái khi yêu đều rất yếu đuối và hay mít ướt không, nếu không tại sao bây giờ cô lại đang khóc.

“Luật! Tôi xin lỗi… là tôi hại anh bị đánh hết lần này đến lần khác, tất cả là lỗi của tôi” Dục Uyển vừa khóc vừa thoa thuốc cho Hoắc Luật, nước mắt rơi ướt vai của hắn.

“Tại sao lại khóc?”

“Không biết nữa… chắc bệnh rồi, nước mắt cứ chảy ra mãi… tôi xin lỗi… xin lỗi” Vừa nói lại vừa lấy tay quẹt đi nước mắt.

“Đúng là ngốc.” Hắn nói.

Nhìn thấy bộ dáng vừa khóc vừa nhận tội của Dục Uyển hệt như những bà già thích lãi nhãi, hắn thật không cảm thấy khó chịu mà còn vui là đằng khác, những giọt nước mắt cô đang chảy là vì hắn mà rơi, trong lòng Hoắc Luật cảm thấy rất ấm áp, hắn cúi người xuống “cắn” nhẹ vào môi của Dục Uyển. Cô đẩy hắn ra.

“Sao… anh lại hôn tôi” Dục Uyển đỏ mặt nhìn Hoắc Luật.

“Tại sao anh không thể hôn em” Hoắc Luật nâng cằm Dục Uyển lên, nhìn thẳng vào cô.

“Em không thích anh hôn sao?”

Những lúc hắn tình cảm thế này, với bộ dạng đẹp trai mê người, cô như bị thôi miên. Tại sao Hoắc Luật có thể nguy hiểm đến như vậy, khiến cho cơ thể cô đóng băng với nụ cười này của hắn.

Bàn tay hắn đặt lên khuôn mặt đang ửng đỏ của Dục Uyển, những ngón tay chạm nhẹ vào hai bờ môi đang bị cắn chặt, mềm mại lại ướt át như quả chín mọng mời gọi người tới cắn.

“Trả lời anh… em có thích được anh hôn?”

Không trả lời nhưng cô lại gật đầu như một con ngốc, nghe được tiếng cười khẻ của Hoắc Luật lại ước gì có một cái lỗ để mình chui xuống.

“Nếu anh tiếp tục hôn em sẽ không đẩy anh ra, đúng không”

Lời nói ngọt đến tận tim này, khiến cho Dục Uyển trở nên vô cùng yếu ớt, trước sự tấn công tiếp theo của Hoắc Luật. Hắn cúi người lần nữa, cũng “ăn” môi cô như vừa rồi nhưng lần này lâu hơn lần trước, cô vô lực kháng cự. Khi hai người hạ lưng, từ từ ngã xuống giường thì…

“Rầm… m…”

Cánh cửa bị đá văng vào trong, A Tư Bổn bộ dạng hớt hãi chạy vào trong, dập đầu quỳ lại trước mặt Hoắc Luật.

“Luật thiếu gia! Là tôi không có mắt nhìn, là tôi không ngu dốt đần độn, thấy thái sơn mà tưởng là cồn cát… cậu tuổi trẻ tài cao, tấm lòng bao la như biển… tha tội cho tôi lần này được không”

“Bộp… Bộp…”

A Tư Bổn nói một tràn giang đại hải, không đầu không đuôi làm cho Hoắc Luật và Dục Uyển không hiểu gì hết, đến khi nhìn thấy Bạch Ngạn Tổ và Hoắc Phi từ ngoài bước vào thì họ mới biết nguyên nhân khiến cho A Tư Bổn sợ hãi như vậy.

“Luật! Anh có sao không”

“Mày có sao không”

Thì ra, lúc người của A Tư Bổn bắt Dục Uyển và Hoắc Luật đi đã có người xung quanh nhìn thấy, nên Bạch Ngạn Tổ cũng không mất nhiều thời gian mà tìm đến đây.

“Là ông cho người đánh anh trai tôi” Nhìn thấy vết thương chằn chịt trên người của Hoắc Luật, Hoắc Phi nóng ruột lên tiếng.

“Hoắc tam thiếu! Tôi làm gì có năng lực đó, anh trai của cậu rất lợi hại… không có ai đánh được cậu ấy cả…” Ông ta quay sang nhìn Bạch Ngạn Tổ, ai cũng có thể không tin, chỉ cần người này tin là được.

“Thái tử gia! Cậu phải tin tôi, tôi chưa làm gì Hoắc Luật thiếu gia cả”

“Luật! Ông ta có làm gì mày không…”

A Tư Bổn đang chấp tay cầu khẩn Hoắc Luật, nếu hắn nói ra tất cả thì cả đời này, ông phải chôn thây ở cái nơi khỉ ho cò gáy này, muôn đời không thấy đất liền.

“Không có! Ông ta không làm gì tao cả”

Mặc dù chịu không ít khổ sở nhưng trải qua chuyện này, hắn đã nhận ra Dục Uyển có một vị trí quan trọng trong lòng hắn. Dục Uyển cũng đã xác định được tình cảm của mình giành cho Hoắc Luật, cho nên với họ chuyện xảy ra ở đây không hẳn là chuyện xấu.

Trên du thuyền.

“Nhanh lên! Canh chừng nào nấu xong” Hoắc Phi bên cạnh hối thúc người đầu bếp.

Dù không biết là chuyện gì, nhưng hắn có thể cảm nhận được Luật và Dục Uyển đang có chuyện che giấu, mà họ đã bình an không có gì thì hắn cũng không muốn tiếp tục truy cứu ở chỗ A Tư Bổn.

“Thiếu gia! Cậu đừng có giục nữa, xong rồi” Người đầu bếp vừa mút canh ra bát thì Hoắc Phi đã giật lấy mang đi.

“Thiếu gia! Canh nóng lắm, cậu muốn mang đi đâu… để tôi mang đi cho”

“Không cần! Để tôi tự làm, ông cứ làm chuyện của mình đi”

Đương nhiên trên du thuyền này ngoại trừ Dục Uyển thì còn ai đủ may mắn để Hoắc Phi bưng canh cho. Hắn chỉ muốn tẩm bổ cho cô thật tốt, nhưng khi đi đến trước cửa phòng của Dục Uyển thì…

“Cái gì… cậu và anh Luật đang hẹn hò” Lý Nhã kinh ngạc hét toán lên.

Dục Uyển lập tức lấy tay che miệng của Lý Nhã lại, giảm thiểu tối đa mức âm thanh phát ra.

“Cậu yêu anh Luật” Lý Nhã hỏi cung lần nữa.

“Phải! Nhưng cậu nhỏ tiếng thôi, cậu muốn tất cả người trên du thuyền đều biết chuyện sao” Dục xấu hổ, mặt đỏ lên tiếng.

“Thảo nào… gần đây mình thấy cậu xinh đẹp ra, người có tình yêu thì cái gì cũng thay đổi, ngay cả cái bớt trên mặt cậu cũng biến mất”

“Có sao…”

“Cậu không tin thì lấy gương mà xem”

Dục Uyển mừng rỡ, loay hoay chạy đến trước gương xem.

Có chút thất vọng…

Nhưng lâu rồi cô không nhìn đến cái bớt trên mặt mình. Lần đầu tiên cô nhìn thấy thì nó có màu đỏ sậm, vài ngày sau thì màu sậm đó biến mất, còn bây giờ chỉ còn màu đỏ tươi, nếu tiếp tục như vậy có thể qua vài tháng nữa sẽ là màu hồng, rồi biến mất luôn. Ha… a… a… Chuyện thần kì đó không bao giờ xảy ra.

“Cậu lừa mình, cái bớt vẫn còn trên mặt có mất đi đâu”

“Ha… a… Thiếu gia nói đúng… những người khi yêu đều trở thành đại ngốc, cậu giống hệt anh Phi” Lý Nhã cười lăn xuống giường.

“Cậu còn dám chọc mình…” Dục Uyển leo lên giường cù lét Lý Nhã, đuổi bắt nhau, mệt nhừ lại ngã xuống giường thở hổn hển.

“Cậu nói Hoắc Phi có người yêu sao”

Dục Uyển không biết sao mình lại để tâm, có thể trước đây do hắn từng nói thích cô, dù biết là hắn đùa, nhưng thỉnh thoảng cô vẫn bị lời nói đó của hắn quấy nhiễu, bây giờ thì cô đã có Luật, cô chỉ nên dồn tất cả sự chú ý lên người của anh ấy.

“Phải! Anh Phi có người mình yêu rồi… thiếu gia nói mục đích của cuộc đi biển này thật ra là kế hoạch của anh Phi, anh ấy muốn tỏ tình với một cô gái nào đó”

“Được Hoắc Phi tốn nhiều công sức như vậy, nhất định cô gái đó là một tuyệt đại mỹ nhân” Dục Uyển lên tiếng.

“Mình có hỏi nhưng thái độ của thiếu gia rất kỳ quái, cứ cười không ngừng… mình nghĩ có thể cậu đúng, thiếu gia chưa bao giờ nói đến một cô gái nào mà vui vẻ như vậy…” Lý Nhã bắt đầu có chút buồn, khi nhớ đến Bạch Ngạn Tổ vì một cô gái khác mà cười trước mặt cô.

“A… A… Mình phát hiện ra… Tiểu Nhã nhà ta đang ghen” Dục Uyển bật người dậy, trêu chọc Lý Nhã.

“Mình không có… thiếu gia là cậu chủ của mình, mình chỉ là người hầu của cậu ấy… mình không có tư cách ghen, cậu ấy muốn cười với ai, mình không quản được”

Lý Nhã rất biết thân biết phận của mình, chỉ là cô nhi, không gia thế nên chỉ có thể cất giữ tình cảm giành cho Bạch Ngạn Tổ trong lòng.

“Tiểu Nhã! Cậu như vậy là không thể được… khi yêu ai thì mình phải bất chấp, giữ người đó cho riêng mình, Bạch Ngạn Tổ đào hoa bay bướm như vậy, cậu không nắm thật chặt, hắn sẽ đi tìm cô gái khác”

“Mình không để tâm, chỉ cần ngày ngày được nhìn thấy cậu ấy, có thể làm cho cậu vui là mình cảm thấy hài lòng”

“Cậu đúng là ngốc, mình thì không giống cậu…”

Có thể khoảng cách thời gian nên suy nghĩ giữa họ khác nhau, Tiểu Nhã có thể cam chịu, chia sẻ đàn ông của mình với phụ nữ khác, nhưng cô thì không. Một là có hẳn trái tim và tình yêu toàn tâm toàn ý của người đó, hai thì cô sẽ từ bỏ hoàn toàn.

Bên ngoài…

“Tủm… m… m…”

Hoắc Phi sau khi nghe Dục Uyển thừa nhận yêu Hoắc Luật thì hắn đã không có đủ cam đảm đứng đó, tiếp tục nghe cô thể hiện tình yêu giành cho anh trai mình thế nào. Hắn bưng tô canh nóng hổi đang muốn mang vào cho Dục Uyển uống, quăng xuống dưới biển.

Hy vọng không có con cá mập nào bên dưới bị ném vỡ đầu.

“Á… a… a… Tại sao vậy… tại sao…”

Hắn gào hét như người vô vọng, rồi ngã phịch xuống sàn gỗ.

“Tại sao không phải là tao”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219