Dục Uyển

Phần 139
Phần 139

Con hư tại mẹ, trò hư tại thầy, chồng hư là tại vợ. Cái triết lý đó không biết từ đâu mọc ra, mà sau khi lể đính hôn kết thúc thì cô được ba Nghị giao cho một trọng trách vô cùng nặng nhọc, là vực dậy tinh thần hiếu học của Hoắc Phi, nâng cao thành tích học tập của hắn, khiến hắn từ TOP năm trăm lọt vào TOP năm.

Ba Nghị cũng đã nói thẳng không che đậy gì cả, chưa tới hai tháng nữa sẽ là sinh nhật của cô. Ông quyết định chuyển nhượng cho cô mười phần trăm cổ phần của Hoắc thị, giống như những gì cô đã nghe trước cửa phòng của mẹ Tiêu bốn tháng trước. Nhưng lần này lại kèm theo một điều khoản nhỏ, đó là Hoắc Phi. Nếu cô có thể khiến hắn lọt vào Top năm trong học kì tiếp theo thì, sẽ được tặng thêm năm phần trăm nữa, còn không thì mười phần trăm còn lại cô cũng không được nhận.

Bầu trời sụp đổ, học kì tiếp theo chỉ có ba tháng, mà khoảng cách từ hạng 500 và hạng 5, nó xa vời vợi. Dục Uyển mang theo gánh nặng trên vai, cùng chồng sách đặt hết lên bàn cho Hoắc Phi. Nhưng hắn lại không hề ngó ngàng đến. Hai tay gối dưới đầu, hai chân vắt chéo trên ghế và mắt thì không bao giờ chịu mở ra.

“Hoắc Phi! Dậy mau cho em… anh muốn nằm tới khi nào nữa hả?” Dục Uyển bước tới kéo hắn dậy, ngày thường nhìn ốm yếu, không ngờ nặng ra phết.

Hoắc Phi bộ dạng biếng nhát, hắn nhăn nhó mặt mày nhìn Dục Uyển.

“Uyển à! Tối qua anh uống rất nhiều rượu… đầu còn rất nhức, em cho ngủ thêm một chút nữa đi, em đừng có bắt chước cha… anh cần gì phải học, thành tích học cao hay thấp thì để làm gì?”

Dục Uyển kéo cả buổi, lưng hắn vừa tách khỏi ghế sofa thì lập tức lại nằm xuống, cô thật không biết làm sao với một anh chồng lười như vậy.

“Anh ngủ suốt cả ngày nay vẫn chưa đủ sao… dậy mau!” Dục Uyển tiếp tục lôi lần nữa, không bàn đến cái giao kèo giữa cô và ba Nghị, thì việc có một anh chồng lười như vậy cô biết trông cậy vào ai.

“Uyển! Em yên tâm đi, cho dù sau này chúng ta cưới nhau, anh không cần học hành gì hết, vẫn có thể lo cho em đầy đủ… cho nên để anh ngủ, đừng có phá anh nữa.”

Hoắc Phi lại nằm xuống, xoay người úp mặt vào tường, và tiếp tục hoàn thành sứ mạnh sâu lười của hắn.

“Bốp… p… p…”

“Anh ngủ cho chết luôn đi.”

Dục Uyển tức giận quăng cái gối vào người hắn, rồi hậm hực chạy xuống lầu.

Suốt cả hai tiếng đồng hồ, bao nhiêu năng lượng và sức lực của cô đều đổ sông đổ biển. Cái tư tưởng học hay không, chẳng khác gì nào của Hoắc Phi đã ăn sâu trong gốc rể suốt mười bảy năm, cô muốn bứng cái rể này đi thật không dễ dàng gì.

“Ực… c…”

Dục Uyển mở tủ lạnh ra lấy một chai nước uống ừng ực, bù lại tất cả năng lượng bị mất. Mẹ Tiêu cũng vừa mới xuống tới. Cái bụng của mẹ Tiêu càng ngày càng to, dự định tuần trước sanh. Nhưng tới bây giờ, em gái cô vẫn nằm im re trong bụng vẫn chưa muốn chui ra.

Tiêu Tường cũng bước tới để lấy nước uống, nhìn bộ dạng uống nước như trâu của Dục Uyển, cũng biết là vất vả thế nào. Tất cả gia sư mà lão gia mời đến, dạy kèm cho Hoắc Phi, đều bị hắn chọc tức mà bỏ về giữa chừng, không ai muốn đến lần hai. Lão gia lại trọng sĩ diện, nhất quyết phải nâng thành tích học của Hoắc Phi lên. Nên chỉ có thể đặt hết tâm huyết vào Dục Uyển.

“Con và Hoắc Phi thế nào rồi? Nó chịu ngoan ngoãn ngồi vào bàn học chưa?”

“Mẹ à! Mẹ không biết đâu… anh ta rất là lười, nói thế nào anh ta cũng không nghe.”

Dục Uyển đặt cái chai xuống bàn, nói một tràng dài, sự bất mãn trong lòng. Tính ngang tàng cứng đầu của Hoắc Phi cô biết quá rõ, thích thì làm, không thích không làm. Cô hết cách, lần này chắc cô phải bỏ cuộc.

“Thật ra muốn Hoắc Phi nghe theo lời con cũng không quá khó, quan trọng… con có biết cách hay là không?”

Thật bất ngờ, mẹ Tiêu làm cho Dục Uyển mở rộng tầm nhìn. Cũng phải, mẹ Tiêu làm phụ nữ hơn mấy chục năm, chắc chắn có nhiều kinh nghiệm hơn cô.

“Kẹt… t…”

Dục Uyển hí hửng kéo ghế ra ngồi bên cạnh.

“Mẹ à! Vậy con phải làm sao để khiến cho Hoắc Phi ngoan ngoãn nghe lời con.”

“Rất đơn giản… con lại đây.”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219