Dục Uyển

Phần 178
Phần 178

Quay lại diễn biến của Phi Yến…

Sau khi Dục Uyển từ chối gặp mặt, Phi Yến thất vọng trở về Đế vương cùng tâm trạng rất nặng nề. Từ xa đã nhìn thấy rất nhiều người đang tụ tập ở phía trước. Giờ này không phải là thời gian hoạt động của Đế vương, những người này cũng không phải là khách của quán bar mà là kí giả đến từ những tòa báo khác trong thành phố.

Sau khi xem tin nóng sáng nay trên báo, dù biết mình đã chậm hơn người ta một bước. Nhưng những tòa báo bạn vẫn ngửi mùi mà chạy đến. Mở cuộc điều tra, tìm hiểu xuất thân, bối cảnh gia đình, mối quan hệ của nữ nhân vật chính. Mười phút sau khi tờ báo đầu tiên đến tay những người dân thành phố, thì họ đã lần lượt kéo đến trước cửa Đế vương.

Phi Yến vẫn còn chưa kịp xem báo, trời vừa sáng đã ra khỏi chung cư đón taxi đến Hoắc gia. Sau đó cũng theo thói quen mà về Đế vương, nên tin tức sáng nay vẫn chưa hay biết. Mà cũng tội cho những kí giả đang trực chờ ở trước chung cư Hoắc – Lữ vì phải leo cây.

“Có phải là cô ta?”

“Đúng vậy… mau chạy qua đó.”

Tới bây giờ, cô cũng không hiểu tại sao phóng viên lại bao vây lấy mình. Nhưng những ánh sáng từ hơn mấy chục cái máy ảnh cùng lúc, rọi vào mặt làm Phi Yến rất khó chịu.

“Cho hỏi… cô và tam thiếu gia của Hoắc thị là mối quan hệ gì? Có phải cô đang thai con của cậu ta?” Phóng viên A lên tiếng, người bên cạnh lại rọi máy quay phim vào phía Phi Yến.

“Hoắc tiểu thư có phải là bạn thân của cô? Nhưng cô lại mang thai con của hôn phu bạn thân mình, mối quan hệ tay ba này mọi người sẽ định giải quyết thế nào?” Phóng viên B cũng lên tiếng.

“Chủ tịch Hoắc có tới ba vị phu nhân, có phải mọi người sẽ giải quyết vấn đề theo cách này… Hoắc thiếu gia cũng sẽ giống như cha mình, thứ bậc giữa cô và Hoắc tiểu thư sẽ thế nào?”

Phi Yến nhận ra, lời nói dối của cô đã gây ra một tai hại vô cùng lớn.

“Tránh ra! Tránh ra…”

Lần đầu tiên tiếp xúc với nhiều phóng viên. Những câu hỏi liên tục và sự dồn ép của bọn họ, bức ép cô đến ngợp thở, Phi Yến không biết làm sao để vượt qua được chuyện này. Nên lựa chọn giải pháp, bỏ chạy. Đám phóng viên đương nhiên cũng đuổi theo rồi.

Hàng loạt những chiếc xe hơi màu đen bất ngờ xuất hiện trên đường, chỉ riêng một chiếc hơi sang trọng, thân xe bóng lưỡng màu trắng, là thắng gấp trước mặt của Phi Yến. Suýt chút nữa cô đã đập đầu vào xe, nhưng may là tài xế thắng kịp, Phi Yến chỉ ngã ra phía sau.

“Tách… tách…” Âm thanh phát ảnh phát ra.

Dù Phi Yến chật vật trên đất, hai tay bị trầy xước đến chảy máu, nhưng không có ai trong số những người có mặt, đủ lòng tốt để giơ tay ra đỡ cô đứng lên. Bọn họ chỉ biết chụp hình, càng nhiều càng tốt. Âm thanh tanh tách của máy ảnh phát ra liên tục.

Một cô gái yếu đuối nhỏ bé đang bị bao vây bởi bầy sói. Làm cho tâm trạng của người ngồi trong xe thêm kích động, Trình phu nhân lập tức mở cửa xe chạy ra ngoài, Trình tổng cũng theo cùng, đám vệ sĩ ở phía sau cũng chạy lên trước.

Và đám kí giả bởi vì nhận ra vợ chồng Trình Tổng, nên máy quay phim, máy chụp hình tạm thời nhường hết cho họ. Hai đại nhân vật này tại sao lại xuất hiện ở đây, có thể làm đề tài cho bài báo tiếp theo? Là suy nghĩ của tất cả phóng viên có mặt, nên họ không bỏ qua giây phút nào để lọt hai người này ra khỏi khung hình.

Trình Tổng, người này thì cô đã biết, vị khách cho cô cảm giác thân thuộc của người cha. Còn vị phụ nhân sang trọng này…

Phản ứng của Phi Yến là sự kinh ngạc, khi cô phát hiện ra một điều. Khuôn mặt của vị phu nhân trước mặt và cô rất giống nhau, giống tạc như khuôn đúc. Chỉ là cô không có được khí chất thanh tao và sự cao quý từ vị phu nhân này toát ra.

Nếu cô đã nhận ra, thì đương nhiên những đôi mắt của các tinh anh trong nghề đang có mặt ở đây, cũng sẽ nhận ra.

“Hai người họ nhìn rất giống nhau?”

“Phải! Thật sự rất là giống.”

Đây là lần đầu tiên Trình Phu nhân nhìn thấy Phi Yến, nhưng bà chắc chắn cô chính là đứa con gái đáng thương bị bà làm thất lạc từ nhiều năm trước. Vừa vui mừng lại đau lòng thay con gái, nước mắt bắt đầu chảy ra khi chạm tay vào người Phi Yến.

Bà nửa quỳ nửa ngồi bên cạnh, cằm lấy bàn tay đang bị trầy xước của Phi Yến lên, dùng miệng thổi bay những hạt cát dính trong lòng bàn tay. Thái độ rất trân trọng, khi chạm vào những ngón tay của Phi Yến, chỉ một chút nhíu mày trên mặt, bà lại sợ mình vừa làm đau cô.

Bàn tay nhỏ bé này… nếu bà nắm thật chặt từ mười mấy năm trước, thì cuộc đời Phi Yến đã không phải khốn khổ như vậy.

Từ lúc bác sĩ cho hay bà đang mang thai một đứa bé gái. Trình phu nhân đã vẽ một viễn cảnh tương lai tươi sáng. Phi Yến là kết tinh của tình yêu, là tất cả sự yêu thương của bà, không có lý do gì để con bé không nhận được hạnh phúc. Bà sẽ cho con gái một môi trường trưởng thành tốt nhất, nhận được sự giáo dưỡng của quý tộc, trở thành một thiên kim mọi người ngưỡng mộ, có được một cuộc hôn nhân hoàn mỹ, và một người chồng thật ưu tú.

Bà sẽ giành những điều tốt nhất cho gái mình. Nhưng hãy nhìn xem bà đã làm gì, chính tay bà đã hủy đi những điều đó. Bà phải làm gì để chuộc lại lỗi lầm của mình, bù đắp mất mát cho con gái.

Vừa thổi tay cho Phi Yến cùng lúc những giọt nước mắt tự trách của Trình phu nhân chảy xuống, rơi vào lòng bàn tay cô. Phi Yến cảm nhận được, đây không phải là nước mưa mà là nước mắt của người phụ nữ này, vị mặn của nước mắt như xát muối vào vết thương, nhưng cô lại cảm thấy ngọt ngào.

“Có đau không?”

“…” Phi Yến không lên tiếng, chỉ là lắc đầu.

Trình Phu nhân cười trong nước mắt, lời nói tiếp theo vì tiếng nấc của bà nghẹn lại ở cuống họng không thể phát ra thành tiếng, sau cùng vẫn không thể nào kìm lại, bà gào khóc và hai tay ôm chặt lấy Phi Yến.

“Con gái! Mẹ xin lỗi… mẹ xin lỗi…”

Mọi thứ như quay cuồng trước mặt Phi Yến, vì hai chữ “con gái” này của Trình phu nhân. Tất cả máy chụp hình đều nhá đèn liên tục, ghi lại thời khắc cảm động này, trước khi đặt ra những câu hỏi với đương sự.

Phi Yến thì vẫn không biết nên phản ứng gì, mẹ… là mẹ cô thật sao, người phụ nữ xinh đẹp có khuôn mặt giống hệt cô…

Còn các phóng viên thì liên tục đặt câu hỏi cho Trình tổng.

“Cô tiếp viên đó thật sự là con của hai người như lời của Trình phu nhân?”

“Xin ông trả lời, người này có phải con gái ông?”

“Trình tổng! Nếu cô tiếp viên quán bar này thật sự là con gái ông? Chuyện cô ta và Tam thiếu gia của Hoắc thị, ông nghĩ thế nào… khi họ nói con gái ông lừa đảo?”

Trình Tổng đang hạnh phúc vì nhìn thấy nụ cười của vợ mình, hạnh phúc vì cả gia đình ông đã được đoàn tụ, hạnh phúc vì nguyện vọng mười mấy năm cuối cùng đã đạt được. Nên không quan tâm đến những câu hỏi của phóng viên.

Nhưng bốn chữ tiếp viên quán bar, như đá xoáy vào nổi đau của những người làm cha mẹ. Trình gia là một gia tộc thế nào, trên thương trường danh tiếng ra sao, mà con gái của họ phải lưu lạc làm tiếp viên quán bar, mua vui phục vụ cho đàn ông để kiếm sống. Cảm giác tội lỗi không chỉ ăn năn tự trách còn rất khó chịu nếu ai động chạm đến, vì nó sẽ luôn nhắc nhở họ là con nợ, nhưng điều đó thì không ai muốn.

“…” Trình tổng đưa tay lên, ông không lên tiếng nhưng hành động này đã làm đám đông kí giả không còn nháo nhào, giữ im lặng, vì cái họ cần là sự xác nhận của ông ta, và có vẻ như ông ta đang chuẩn bị làm điều đó.

“Phi Yến chính là con gái của Trình gia, đứa con gái thất lạc nhiều năm của Trình mỗ…” Khi ông nói tới đây thì tất cả thật sự đã im lặng.

“Trên cương vị của một người cha không làm tròn trách nhiệm, tôi sẽ dùng nửa phần đời còn lại để bù đắp bảo vệ cho con gái mình… cho nên nếu ai còn tiếp tục nhắc đến quá khứ con bé, bốn chữ”tiếp viên quán bar”xuất hiện trên bất kỳ một trang báo nào, làm tổn thương đến nó, thì chính là đối đầu với Trình gia, là kẻ thù của Trình mỗ”

Thật sự rất đáng sợ, tình thương của người mẹ có thể rất lớn, nhưng ít ai lại nhắc đến tình cảm của người cha. Lời nói đe dọa, và thái độ giữ vững sẵn sàng đối đầu với cả thiên hạ, chỉ vì danh dự của con gái, Trình Tổng đã làm nhiều người ở đây phải hổ thẹn, vì họ cũng có con gái nhưng không tự tin sẽ làm được như ông ta.

“Mọi người ở đây có lẽ đã biết rõ… nguyên tắc của Trình Mỗ giành cho kẻ thù của mình, nếu ai không rõ hay muốn biết thế nào thì có thể thử… nhưng tôi cam đoan đó sẽ là điều dại dột nhất bạn từng làm và bạn sẽ phải hối hận.”

Một nguyên tắc rất đơn giản bất thành văn của Trình tổng mà ai cũng biết, sẽ rất là may mắn nếu được ông ta xem là bạn. Và ngược lại, nếu đã không may được ông ta gắn mác kẻ thù thì chỉ có một chữ “chết”. Lấy một ví dụ vui, từ một trang mạng mà họ đọc được trước đây, viết về Trình Tổng thông qua từ người làm vườn ở Trình gia kể lại. Nếu như ông chủ không vừa ý cọng cỏ nào, thì không chỉ bứng luôn cả chùm rễ, mà còn diệt luôn những cây cối không liên quan cách xa hai mét, có thể dùng đến xi măng, lót gạch hay làm bất cứ thứ gì hay ho mà ông ta có thể nghĩ ra, để đảm bảo một điều.

Khu vực đó vĩnh viễn không thể mọc lên bất cứ một cọng cỏ nào.

Tính cách này của Trịnh tổng có thể từ nhỏ đã bị ảnh hưởng từ cậu nghiêm khắc của mình, Trình lão tướng quân. Xuất thân làm tướng, cho nên những cụm từ như “Truy cùng giết tận”, “Diệt cỏ diệt tận gốc”, luôn phải thật mạnh tay với kẻ thù, đảm bảo kẻ thù không thể quay ngược lại cắn mình, hủy hoại hết tất cả mầm móng nguy hiểm từ trong trứng nước.

“Trình tổng! Vậy còn chuyện của Trình tiểu thư và Hoắc tam thiếu gia? Ông định sẽ giải quyết thế nào?”

Một tên phóng viên thức thời, đã nhanh chóng đổi xưng hô, gọi Phi Yến là Trình tiểu thư, cất bốn chữ “Tiếp viên quán bar” vào trong dĩ vãng.

“Như tôi đã nói… tuyệt đối sẽ không để con gái mình chịu chút ủy khuất.”

Đây không chỉ là câu nói suôn, Trình Tổng đã có quyết định của mình khi lớn tiếng nói ra điều này. Giờ đây họ chỉ cần chờ kịch hay mà thôi.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219