Dục Uyển

Phần 125
Phần 125

“Con không đồng ý!”

Không phải một người mà là hai người cùng lúc lên tiếng. Lời nói cùng hành động của Hoắc Phi và Hoắc Luật vô cùng đồng bộ, thậm chí thời gian họ bật dậy khỏi ghế cũng giống hệt nhau, sau khi Hoắc Khiêm vừa dứt câu.

“Con không đồng ý cho Dục Uyển đi du học.” Hoắc Luật lớn tiếng nói lại một lần nữa.

Dục Uyển ra nước ngoài du học, thì trong một khoảng một thời gian dài 7 năm, hắn sẽ không thể nào nhìn thấy cô, chuyện này không thể xảy ra. Sau cái sự cố đêm hôm đó, thì tần suất hắn nghĩ đến Dục Uyển lại càng nhiều hơn, thì trong thời gian bảy năm tiếp theo, hắn phải chịu thêm bao nhiêu sự giày vò như vậy nữa.

“Con cũng không đồng ý để Dục Uyển ra nước ngoài du học, trong nước có rất nhiêu trường học danh tiếng, tại sao nhất thiết phải đến nước Ý?” Và Hoắc Phi một lần nữa lập lại lời hắn đã nói.

Dục Uyển dọn ra ngoài sống với hắn đã rất khó khăn. Bây giờ lại đưa cô ấy sang nước ngoài du học thì cơ hội hắn nhìn thấy Dục Uyển mỗi ngày sẽ càng ít đi. Khoảng cách giữa nước Ý và Á Lạp Tân là vô cùng xa. Chuyện này hắn nhất định phản đối đến cùng.

Hoắc Khiêm đang ngồi vắt chéo chân lên ghế, hắn mỉm cười, rồi ngẩng đầu lên nhìn Hoắc Luật lẫn cả Hoắc Phi.

“Anh và cha đã thảo luận rất kỹ… đưa Dục Uyển ra nước ngoài dụ học, sẽ tốt cho sự phát triển của nó… hơn nữa, Dục Uyển cũng đã đồng ý thì hai đứa tại sao lại phản đối.”

Sự phản ứng quá khích của Hoắc Phi và Hoắc Luật, đã bay xa khỏi phạm vi mà Hoắc Khiêm có thể tưởng tượng ra. Thể hiện quá rõ sự quan tâm của họ giành cho Dục Uyển là rất nhiều.

Và Hoắc Khiêm càng thêm tin tưởng, quyết định lần này của hắn hoàn toàn chính xác, khi cho Dục Uyển ra nước ngoài du học. Trước khi mọi chuyện đi quá xa, hắn phải ngăn chặn lại mối nguy hiểm này.

“Khiêm nói rất đúng, gần đây Dục Uyển đã có tiến bộ vượt bậc trong học tập… cha nghĩ đưa con bé ra nước ngoài du học là chuyện rất tốt, nó có thể phát triển hơn nữa.” Hoắc Nghị lên tiếng.

Dù ông không rõ lý do, tại sao Khiêm nhất quyết “tống khứ” Dục Uyển đi thật xa, còn rất gấp rút. Nhưng ông hoàn toàn tin tưởng và hiểu rõ con trai mình, làm việc gì cũng có lý lẽ riêng. Cho nên không hề truy hỏi nguyên do, chỉ việc gật đầu đồng ý.

“Đợi sau khi thủ tục làm xong thì Dục Uyển sẽ lập tức xuất ngoại, hai đứa đừng có nói gì thêm… mau đi chuẩn bị, tiệc thọ của Trịnh đại tướng, chúng ta không thể đến trễ.” Hoắc Nghị đứng dậy chỉnh sửa lại cổ áo và tay áo, rồi bước đi.

Không được rồi, với tính khí của cha hắn, một khi đã quyết thì không dễ mà thay đổi được suy nghĩ. Hắn phải nghĩ ra một cách nào thông minh hơn, để làm cho ông ta đổi ý.

“Cha!” Hoắc Phi lớn tiếng gọi.

Hoắc Nghị xoay người lại nhìn Hoắc Phi.

“Có chuyện gì?”

Hoắc Phi từng bước đi tới.

“Cha! Thật ra con không đồng ý để Dục Uyển ra nước ngoài du học… vì con nghĩ cho danh tiếng của Hoắc gia… cha cũng biết, từ nhỏ Dục Uyển chưa từng xuất ngoại một lần, ngoại ngữ cũng không biếtmột chữ, nếu để nó ra nước ngoài… gặp người ngoại quốc lại không biết nói gì hết, không phải nhà họ Hoắc chúng ta sẽ bị cười nhạo sao?”

Hoắc Phi biết mặt mũi danh dự của Hoắc gia chính là điều cha hắn rất coi trọng, chỉ cần nhắm trúng chỗ đó mà đánh, không sợ cha hắn không đầu hàng. Nhưng vẫn thua cái đầu của Hoắc Khiêm.

“Cha! Thủ tục du học cho Dục Uyển có thể mất vài tháng, trong thời gian đó con sẽ thuê người dạy kèm ngoại ngữ cho Dục Uyển… Tiếng Ý cũng không phải là một một ngoại ngữ quá khó học… với sự tiến bộ gần đây của Dục Uyển, con tin con bé sẽ theo kịp, cha không cần phải suy nghĩ đến chuyện đó.” Hoắc Khiêm thông thả lên tiếng.

Hoắc Nghị mỉm cười và đặt tay lên vai của Hoắc Phi vỗ nhẹ.

“Nghe rồi đấy… à, nếu con quan tâm đến mặt mũi của Hoắc gia như vậy… thì siêng năng chăm chỉ vào, cha cũng đã mời gia sư về dạy kèm cho con rồi… nếu học kì sau mà thành tích xếp hạng không có tiến triển, con biết sao rồi chứ?”

Không thể thay đổi được quyết định của Hoắc Nghị, bản thân lại còn bị kéo xuống theo. Nhưng Hoắc Phi không quan tâm đến lời đe dọa của cha mình, dù sao nó cũng là chuyện của tương lai, còn hiện tại chuyện hắn suy nghĩ lúc này là làm sao giữ Dục Uyển lại.

“Khiêm! Con lên lầu xem… sao giờ này bọn họ vẫn chưa xuống, tiệc thọ của Trình đại tướng không thể tới trễ được.”

“Dạ! Để con lên xem.”

Hoắc Khiêm đứng rồi và đi lên lầu. Thì nghe thấy tiếng nói của Hoắc Luật từ phía sau.

“Cha! Chuyện Dục Uyển đi du học cha đã nói với dì chưa?” Hoắc Luật lên tiếng.

Hoắc Khiêm đang đi giữa đường phải đứng khựng lại, bởi vì lần này Hoắc Luật đã bắt trúng được điểm yếu. Lý do lần này nhất định sẽ có sức thuyết phục hơn so với Hoắc Phi khi nãy. Mọi người đều biết điểm yếu của Hoắc Nghị chính là mẹ Tiêu. Và điểm yếu của mẹ Tiêu chính là Dục Uyển.

Hoắc Luật nói thêm.

“Dục Uyển chưa một lần xuất ngoại, thế giới bên ngoài rất phức tạp… nếu như Dục Uyển ở bên ngoài không ứng phó được hay lại xảy ra chuyện, dì nhất định sẽ là người lo lắng nhất.” Hoắc Luật lên tiếng.

Nước Ý cũng không phải là Á Lạp Tân, ở đây thì Hoắc gia được xem là người có máu mặt nhất nhì không sợ ai gây chuyện, dù Dục Uyển đã dọn ra ngoài sống thì cũng là ở trong nước. Còn lần này là xuất ngoại, mọi chuyện khó mà nằm trong sự kiểm soát của ông. Tiêu Tường nhất định sẽ không đồng ý, cũng sắp tới ngày sinh, nếu làm cho bà ấy kích động sẽ ảnh hưởng đến tiểu công chúa nhỏ của ông.

“Được rồi! Chuyện cho Dục Uyển đi du học… đợi qua tiệc thọ của Trình đại tướng rồi tính tiếp.”

Hoắc Phi là người tỏ ra mừng rỡ nhất. Tại sao cái lý do đó hắn không nghĩ ra. Thất vọng nhất là Hoắc Khiêm. Nhưng không sao, ngày tháng còn dài, hắn rồi cũng sẽ tìm được cách, để Dục Uyển không thể nào xuất hiện trước mặt của Hoắc Luật và Hoắc Phi.

“Lão gia!” Tiếng nói của Lữ Trị từ trên lầu vang xuống.

Bà lộng lẫy trong đầm dạ hội màu đỏ đuôi cá rực rỡ, dù có chút khoa trương so với tuổi tác của mình, nhưng vẫn rất cuốn hút và quyến rũ. Mặc dù hơn bốn mươi nhưng Lữ Trị siêng năng chăm sóc tốt, nên vẫn giữa được thân hình như thiếu nữ đôi mươi.

Lữ Trị bước tới khoác lấy vai của Hoắc Nghị.

“Lão gia! Em xuống tới rồi, chúng ta đi thôi.”

Trước giờ lể hội hay bất cứ loại tiệc tùng nào. Bà ta đều là người tháp tùng Hoắc Nghị. Lữ Tranh, bà cả là người không tranh chấp với đời, sớm chiều gõ mõ tụng kinh, nên với những bữa tiệc náo nhiệt ồn ào, sẽ không thích hợp với bà.

Bà ba Tiêu Tường vì bụng to sắp tới ngày sinh nên không tiện xuất hiện chỗ đông người. Mà dù trước khi mang thai, Tiêu Tường, con người đơn giản không thích sự nhào nháo xa hoa. Bà cũng rất ít khi xuất hiện trong những buổi tiệc tầm cỡ. Nên chỉ có Lữ Trị, luôn là người sát cánh bên cạnh Hoắc Nghị khi đi ra ngoài.

“Sao lại lâu như vậy?” Hoắc Nghị nghiêm trọng, lời nói và sắc mặt đều lạnh theo.

“Em xin lỗi… bây giờ thì đi được rồi, ông đừng giận.”

Hoắc Nghị bỏ qua, ông cũng nắm lấy tay bà. Hai người bước đi bên nhau và ngồi riêng trong một chiếc xe. Chiếc xe của họ cũng là khởi hành trước bọn hậu bối phía sau.

Hoắc Mạn Ni và Dục Uyển cũng đang từ trên lầu đi xuống, một sự tương phản khá rõ rệt. Điển hình cho hai ví dụ về khái niệm “Xấu” và “Đẹp”. Mạn Ni xinh đẹp sắc sảo và hấp dẫn bao nhiêu thì Dục Uyển lại mờ nhạt và thiếu cuốn hút.

Nhưng có lẽ ngoài Hoắc Khiêm ra, thì ánh mắt của hai người đàn ông còn lại đều đang đặt lên người của Dục Uyển, nụ cười nở rộ trên môi của Mạn Ni xinh đẹp trở nên khó coi. Khi cô đã đứng trước mặt của Hoắc Luật nhưng ánh mắt của hắn vẫn đang nhìn xa xăm tận trên lầu. Hoắc Mạn Ni xoay người lại liếc xéo Dục Uyển.

“Luật! Em đợi chị có lâu không?” Không che đậy một chút tình cảm nào giành cho Hoắc Luật, cô mỉm cười khoác lấy tay hắn, giành lấy sự chú tâm của hắn.

“Không lâu.” Hắn mỉm cười nhưng hồn vẫn đặt ở đâu đâu.

Dục Uyển đang mặc trên người chiếc váy voan màu trắng, trước ngực phối lưới ren, còn phần váy mềm mại xòe ra những những cánh bướm. Mái tóc đen buông xõa một cách tự nhiên. Có lẽ với Dục Uyển cho bản thân mình mờ nhạt thiếu cuốn hút nhưng trong mắt của Hoắc Phi và Hoắc Luật, cô lại tinh khiết xinh đẹp với dạ phục màu trắng.

Mặc dù cô không trang điểm cầu kì hay ngụy trang che giấu đi cái vết bớt đỏ trên mặt mình.

Một phần vì tất cả thợ trang điểm đều bị kéo qua phòng của Lữ Trị và Hoắc Mạn Ni suốt mấy tiếng đồng hồ, phần còn lại vì cô cảm thấy “ngụy trang” đã không còn cần thiết nên cũng không muốn nhờ đến mẹ Tiêu.

Giới thượng lưu thì có bao nhiêu người. Quanh đi quẩn lại cũng có tầm ấy người, chỉ khác nhau là địa điểm ở đâu.

Từ sau khi cô trở thành trò cười trong tiệc sinh nhật của Kỉ công chúa, thì Dục Uyển tự cảm thấy bản thân cô, đã có quá đủ sự nổi tiếng, cho nên không cần phải làm mình thêm nổi bật nữa. Nếu cô đơn giản một chút, có lẽ hai lỗ tai sẽ được bình yên hơn. Chỉ cần đợi thêm ít ngày nữa, là cô có thể rời khỏi cái nơi rắc rối này, bắt đầu lại một cuộc sống mới.

Nước Ý mộng mơ xinh đẹp, tôi tới đây. Ha… a…

“Em đang cười cái gì?”

Hoắc Phi bước tới, cắt đứt sự thăng hoa của cô, Dục Uyển nhìn lại xung quanh mình thì mọi người đang nhìn cô, nên có phần hơi xấu hổ.

“Ực… c… Không có gì…” Dục Uyển vừa bước đi thì Hoắc Phi kéo lại.

Dục Uyển xoay người lại nhìn hắn.

“Có chuyện gì?”

“Anh có cái này cho em… sẽ rất hợp với bộ lể phục em đang mặc trên người.”

Hoắc Phi mỉm cười, rồi lấy trong túi áo ra một hộp trang sức nhỏ, bên trong có một sợi giây chuyền bạch kim rất thời thượng, hình trái tim, chính giữa có gắn một viên đá kim cương lấp lánh.

Hoắc Phi choàng tay qua cổ của Dục Uyển, giúp cô đeo sợi dây chuyền vào. Dục Uyển có chút ngượng ngùng không quen vì hành động đối tốt và sự thân mật của Hoắc Phi.

“Rất hợp với em.” Hoắc Phi mỉm cười nhìn Dục Uyển.

“Sao anh lại tặng nó cho tôi?”

“Tặng quà cho người mình thích, cũng cần có lý do sao? Đi thôi.” Hắn nắm lấy tay của Dục Uyển rồi kéo cô đi.

Vượt qua mặt của Hoắc Luật, Mạn Ni và cả Hoắc Khiêm.

“Luật! Chúng ta cũng đi thôi” Mạn Ni lên tiếng.

“Ừ”

Thái độ của Hoắc Luật có chút gượng gạo, Hoắc Mạn Ni khoác lấy tay hắn rồi cùng đi. Chỉ có Hoắc Khiêm vẫn đứng ở phía sau.

Chị Mạn Ni và Luật có tiến triển thế nào, hắn không quan tâm. Thậm chí Phi và Dục Uyển cũng có thể tiến xa hơn, hắn vẫn có thể mắt nhắm mắt mở. Nhưng chuyện Luật và Phi cùng đặt tình cảm lên một người phụ nữ thì không nên xảy ra. Nó sẽ vá vỡ tình cảm anh em giữa họ. Tình cảm của Phi giành cho Dục Uyển khi nãy đã thể hiện quá rõ ràng, còn về phần Luật, không biết đã nhận ra hay chưa, nhưng qua ánh mắt vừa rồi Hoắc Luật giành cho Dục Uyển, hắn có thể nhận ra Hoắc Luật cũng yêu Dục Uyển.

Hoắc Khiêm nhếch miệng cười, rồi cất bước đi. Không biết từ bao giờ Dục Uyển đã trở thành mối lo của hắn, phần lớn thời gian ngoài nghĩ về công việc ra thì hắn luôn nghĩ đến cô. Nghĩ làm sao để tống khứ cô đi thật nhanh và xa.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219