Dục Uyển

Phần 6
Phần 6

Địa phủ.

Có thể do Bạch Thiện là cốt yêu nên dị thường hơn người, người chết đi thì không thể nhớ đến chuyện của tiền kiếp chỉ nhớ chuyện của kiếp này. Nhưng ả thì khác.

“Tiện nhân lẳng lơ! Cuối cùng thì ngươi cũng đã đền tội…”

“Dâm phụ… Ta chờ đợi ngày này rất lâu rồi”

“Ác phụ!”

Cho nên với tất cả những oan hồn vừa đánh vừa chửi ả lúc này, Bạch Thiện không còn xa lạ gì.

“Con bà nó! Ngươi dám nhổ nước bọt vào ai hả… con đàn bà xấu xí kia” Bạch Thiện hét vào người vừa tát vào mặt ả, rồi túm tóc người ta.

“Đồ lẳng lơ! Ngươi chửi ai hả” ngươi kia cũng không phải dạng vừa, đè Bạch Thiện xuống đánh tới tấp.

“Đánh hay lắm… đánh chết ả đi…” Cả một đám đông reo hò phấn khích, không người nào còn nhớ trước mặt họ là ai.

“Rầm…”

Cảnh tượng quá nháo nhào, người đánh, người chửi. Diêm vương cần phải lên tiếng cho họ biết đây là lãnh địa của ai, đâu đến phiên họ làm càng quấy.

“Ở đây là địa phủ chứ không phải là cái chợ trời… im lặng hết cho ta, mọi người quay về chỗ của mình”

Tất cả hồn ma không về chỗ ngồi mà chạy đến quỳ trước mặt Diêm đế, bọn họ đồng thanh cất tiếng, vang vọng khắp mười tám tầng địa ngục.

“Diêm vương! Xin người trừng trị Bạch Thiện, lấy lại công đạo cho tất cả chúng tôi”

“Xin người lấy lại công đạo cho chúng tôi”

Diêm vương cảm thấy yêu cầu này không hề quá chút nào, cũng để cho họ sớm xua tan đi oán khí mà đầu thai lại làm người, không phải đi lang thang khắp nơi làm mất mỹ quan của địa phủ.

“Bạch Thiện! Tội người tày trời… ta quyết định sẽ đày ngươi vào súc sinh đạo, vạn kiếp không thể luân hồi làm người”

Diêm đế lại quay sang nhìn hai thuộc hạ thân tính mà ra lệnh.

“Hắc Bạch vô thường! Còn không dẫn ả đến súc sinh đạo”

Bạch Thiện vùng vẫy kháng cự không chịu đi, còn la hét nói Diêm vương không công bằng với ả.

“Không! Ta không đi đâu hết, ta không muốn làm súc sinh… ta muốn làm người”

“Diêm Vương! Lão già hồ đồ… lão như vậy mà công tâm sao, họ đòi công đạo, ta cũng muốn công đạo… ta không phục, lão thiên vị”

Bạch Thiên vừa nói xong thì một trận cười giòn giã vang lên.

“Ha… a…”

Không chỉ Diêm vương cười mà tất cả người ở đây đều cười đến ôm bụng, như nghe được một chuyện hài nhất thiên hạ, tội của Bạch Thiện chất cao thành núi, không giấy viết nào kể hết, mà ả còn dám mở miệng kêu oan, đòi công đạo.

“Ngươi hại người vô số… đày vào súc sinh đạo là đúng tội của ngươi, không phục cái gì hả”

Bạch Thiện đẩy Hắc Bạch Vô Thường ra, chen đến trước mặt Diêm vương.

“Lão nói bọn họ vì ta chết oan, vậy còn những cái chết của ta không oan sao… đi thuyền thì chìm thuyền, lên núi thì núi sạt, ngay giữa lúc trời nắng cũng bị sét đánh chết”

“Gần đây nhất là đang làm tình lại lên máu mà chết, lão có công bằng với ta không hả… toàn những cái chết vô lý, ta đây không phục”

Bạch Thiện gây tội ác tày trời, quỷ thần câm phẩn, thì hỏi nếu ông trời để an yên ổn sống thì còn gì là đạo lý, nhưng lần nào cũng vậy, đợi khi ả nhận được báo ứng thích đáng thì nhân vật chính đã chết sạch.

“Bạch Thiện! Dù ngươi có nói thế nào đi nữa, cũng không thể thay đổi được số kiếp lần này… mau đưa ả đi”

Lúc Bạch Thiện sắp bị dẫn ra khỏi điện Diêm vương thì có người đã ngăn lại, nhưng không phải là nói giúp cho Bạch Thiện, mà là châm dầu vào lửa, khiến lửa cháy nhiều hơn thôi.

“Diêm vương! Để ả vào súc sinh đạo thì quá dễ giải cho ả, phải cho ả chịu hết khổ nhân gian rồi đày ả làm súc sinh cũng không muộn”

Diêm vương tò mò nhìn sang Phán Quan.

“Vậy ngươi có chủ ý gì hay”

“Thật ra kiếp sau của Bạch Thiện cũng rất thê thảm, cũng xem như báo ứng của ả…”

Nghe thấy Bạch Thiện sẽ thê thảm, Diêm vương rất là hào hứng.

“Thê thảm thế nào”

Phán Quan lật quyển sổ Hậu Kiếp ra đọc cho Diêm vương và mọi người nghe:

“Kiếp sau của ả đầu thai làm con của Hoắc gia, nhưng tính tình dâm đãng lẳng lơ, câu dẫn anh trai không thành, lại bị đám thủ hạ cưỡng bức đến mang thai, trở thành nổi ô nhục của Hoắc gia nên bị đuổi ra khỏi cửa”

“Lưu lạc vào kỹ viện, trở thành vũ nữ và chết vì bệnh nghề nghiệp”

Nghe xong mà Diêm Vương rất phấn khích.

“Ha… a… Vậy cứ làm theo lời ngươi nói, đưa ả đi đầu thai làm người, trước nếm hết mùi vị khổ sở nhân gian, sau khi ả chết xuống đây… thì cho ả vào súc sinh đạo cũng không muộn… ha… ha…”

Làm sao cũng không thoát khỏi số kiếp làm súc sinh, còn phải trải qua một kiếp người khổ sở, Bạch Thiện cương quyết không chịu đi, bị Hắc Bạch vô thường kéo lê ra trên đất.

“Ta thà làm ma ở địa phủ cũng không đi đầu thai, buông ta ra”

Nhưng khi ả ra tới cửa thì Diêm Đế lại nghĩ ra được chuyện gì đó rất thú vị.

“Khoan đã!”

Có phải lão đã đổi ý, Bạch Thiện mừng rỡ xoay người lại. Nhưng chỉ vừa xoay có nửa người thì Diêm vương đã xuất chưởng ra. Tát thẳng vào mặt ả một bạt tay dữ dội.

“Chát… t… t!!

Cái bạt tay này không giống như bình thường. Khuôn mặt của ả rất đau, cảm giác rát nóng giống như vừa bị tạt axit mạnh, nó ăn sâu vào da mặt, ngấm vào tận xương cốt. Bạch Thiện lăn đùng ra đất, vật vả kêu gào.

“Á… a… Đau quá… á… a… lão Diêm Vương khốn, lão đã làm gì với mặt của ta… a… a…

Sau tất cả những đau đớn mà Bạch Thiện trải qua thì trên mặt ả lại có thêm một cái bớt sậm màu đỏ, nó quá to chiếm gần hết cả khuôn mặt của ả. Nửa bên phải thì trắng nõn, nửa bên trái lại đỏ sậm, nhìn mặt ả vừa xấu lại đáng sợ.

“Xem như là món quà ta tặng cho ngươi… đề phòng ngươi lại gây ra họa hại nhân gian… ha… a!!!”

Bạch Thiện bẩm sinh xinh đẹp, sở trường là mê hoặc nam nhân, dù biết kiếp sau ả sẽ rất thảm nhưng Diêm Đế chỉ phòng chuyện bất trắc có thể xảy ra, cũng không hy vọng sẽ giống những lần trước, sau khi tất cả nhân vật chính chết hết, ả mới nhận được báo ứng. Nên quyết định tặng cho ả thêm một cái bớt, mà nam nhân nào nhìn thấy cũng phải chạy xa mười mét.

Bạch Thiện nhìn thấy khuôn mặt đáng sợ của ả trên tấm thiên kính mà hét lên như người điên.

“Lão Diêm Vương chết tiệt! Ta không phục… lão thiên vị, lão làm Diêm vương cái kiểu gì chứ, ta muốn đi kiện… ta không phục…”

“Vèo…”

Bạch Thiện tháo chiếc giày ra ném vào mặt của Diêm Vương. Lão đưa tay chụp lấy đôi giày của ả.

“Được! Đừng nói là ta không công bằng với ngươi, ta sẽ cho ngươi một cơ hội… không phải ngươi rất thích làm tình sao… cái bớt đỏ trên mặt ngươi sẽ mờ dần sau mỗi lần ngươi làm tình xong”

Bạch Thiện lại càng vung vẫy hơn:

“Lão khốn! Như vậy khác nào lão bắt ta mang cái bớt này đến suốt đời, với cái bộ mặt đáng sợ này làm gì có gã nào muốn chạm vào ta, chứ đừng nói đến làm tình”

“Ha… a… Đó cũng là những gì ta đang nghĩ… mau dẫn ả đi”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219