Dục Uyển

Phần 168
Phần 168

Trong lúc Hoắc Luật đang thất thần vì những tấm hình thì Hoắc Phi đã có hành động.

“Mọi người đã xem và thấy rất rõ, người đàn ông đi bên cạnh Mạn Ni và Tô Lân, có rất nhiều điểm tương đồng, nếu không nói họ cùng là một người… mọi chuyện giờ đã rõ, chúng ta sẽ báo cảnh sát.”

Dứt lời nói, Hoắc Phi lập bước tới cầm điện thoại lên và nhấn số.

“Alo! Có phải là sở cảnh sát… tôi muốn báo án…”

Nhưng hắn vẫn chưa nói xong, thì Hoắc Luật như cây tên bắn tới, chặn lại cuộc điện thoại của Hoắc Phi.

“Cho anh thêm hai ngày… để anh điều tra rõ chuyện này.”

Điều duy nhất để Hoắc Luật kiên trì, chính là người đàn ông trong hình vẫn chưa chắc chắn là Tô Lân, vì góc chụp không mấy rõ ràng. Hắn chỉ cần chứng minh gã đó không phải là Tô Lân, thì Mạn Ni sẽ vô can trong chuyện này.

“Đúng là mu muội hết thuốc chữa, anh vẫn tin tưởng chị ta… được, tôi sẽ cho anh hai ngày, nhưng nếu sau hai ngày anh vẫn không thể chứng minh nữ thần của anh vô tội, thì sao?”

“Anh sẽ làm điều này… sẽ tự mình báo án.”

Hoắc Luật là kiểu người mặt lạnh nhưng nội tâm lại ấm áp, xem trọng tình cảm.

Hiện tại dù hắn không còn yêu Mạn Ni, nhưng không còn tình yêu thì vẫn còn tình thân, mười bảy năm hắn trưởng thành cùng Mạn Ni, tất cả những hồi ức đẹp bọn họ đã trải qua là không thể nào chối bỏ, nếu bảo hắn đừng không quan tâm và bỏ mặt Mạn Ni sống chết thì hắn không thể làm được.

Thật ra, Hoắc Luật không phải là tên ngốc không biết phán đoán, nhưng hắn vẫn quyết định tin tưởng vào Mạn Ni một lần cuối cùng, điều này xuất phát từ cảm giác mắc nợ, hắn đã hứa sẽ mang đến hạnh phúc cho cô, nhưng bản thân lại thay đổi, khi đặt tình yêu đó lên người Dục Uyển. Hi vọng Mạn Ni sẽ không làm hắn thất vọng.

Hai ngay nay hắn luôn theo dõi Mạn Ni, không chỉ vì muốn tìm ra chân tướng sự thật và còn tìm đáp án cho chính mình, niềm tin của hắn có đặt nhằm chỗ hay không? Nhưng người đàn ông đó vẫn chưa thấy xuất hiện.

Hoắc Luật quay lại, đối diện người huynh đệ tốt đang nhăn mặt với cái điện thoại nãy giờ không biết có chuyện gì.

“Nếu mày có chuyện cần làm thì đi trước, không cần phải ở đây với tao”

“Không phải tao mà là Hoắc Khiêm, trên điện thoại hiện cuộc gọi nhỡ… nhưng tao gọi lại nhiều lần thì không ai trả lời.” Bạch Ngạn Tổ lên tiếng.

Trước giờ Hoắc Khiêm rất ít khi chủ động gọi điện cho hắn, chỉ khi nào cần hay muốn thứ gì đó từ nơi hắn thì mới gọi điện, đó chính là giá trị tồn tại của Bạch thiếu gia hắn. Lần này lại có chuyện gì…

“Thật vậy?”

Hai ngày nay điện thoại của Hoắc Luật đều đặt ở chế độ im lặng, nghe Ngạn Tổ nói không liên lạc được với Khiêm ca, nên hắn cũng mở điện thoại ra. Xuất hiện trên màn hình là cuộc gọi nhỡ gần đây nhất của Hoắc Khiêm. Cũng giống như Ngạn Tổ khi hắn gọi lại thì không có tính hiệu hồi đáp.

Người anh trai này của hắn dù rất ít khi gọi điện, nhưng không bao giờ từ chối nghe cuộc gọi. Đặc biệt là của hắn và Phi. Lần này lại là chuyện gì…

Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Hoắc Luật, Bạch Ngạn Tổ cảm thấy dư thừa. Trong ba người họ, thì Hoắc Khiêm là người hắn tin tưởng nhất, không bao giờ vướng vào rắc rối, mà có rắc rối nào có thể làm khó được cái thứ xảo huyệt đó.

“Chắc không có gì… mày cũng biết anh trai mày lợi hại thế nào? Trên đời này chắc không có gì làm khó được hắn.”

Nhưng lần này thật sự đã có thứ để Hoắc Luật xao lãng sự lo lắng của hắn giành cho Hoắc Khiêm. Khi Bạch Ngạn Tổ vô tình nhìn sang nhà hàng đối điện.

“Luật! Nhìn kìa…” Bạch Ngạn Tổ hướng tầm mắt qua bên kia đường.

Mạn Ni đang từ nhà hàng đi ra mặc dù trời vẫn đang mưa, một chiếc taxi dừng ngay trước mặt cô. Người đàn ông bước xuống xe với chiếc ô trên tay, hắn đi tới chỗ Mạn Ni vòng tay qua eo cô. Khi hai người họ xoay người lại thì tất cả sụp đổ, khuôn mặt của Tô Lân sớm đã được Hoắc Luật khắc như in trong đầu.

“Luật! Mày muốn đi đâu? Chờ tao với… Luật…”

Đế Vương.

“Rầm…” Tia sét từ trên cao đánh thẳng xuống.

Có lẽ Bạch Ngạn Tổ đúng nhưng chỉ là một phần. Khó khăn thì không nhưng khó chịu thì có. Lần đầu tiên trong đời Hoắc đại thiếu gia rơi vào trường hợp hi hữu này, cả Bạch Ngạn Tổ và Hoắc Luật sẽ không bao giờ nghĩ đến.

Đó chính là hệ thống điện ở Đế vương, sau khi bị sét đánh trúng thì tất cả đèn trong đều bị tắt, mọi thiết bị liên quan tới điện cũng ngừng hoạt động, bao gồm cả nhà vệ sinh.

“Chết tiệt…”

Hoắc Khiêm vừa khép cửa lại, chưa kịp làm bất cứ hành động gì thì đèn tắt, người biến mất. Trước mắt mọi thứ đều mơ hồ, không hẳn tối nhưng muốn nhìn rõ thứ gì là không dể. Nếu có thể dùng ngọn lửa đang cháy bùng trong người hắn thắp sáng chỗ này thật quá tốt, nhưng không thể. Dục hỏa đốt cháy làm đầu óc hắn mơ hồ, thân thể rã rời không chút sực lực.

Bên ngoài cơn bão vẫn tiếp diễn, mưa ào ào rơi, cả con đường thành phố ngập tràn nước, sấm chóp liên hồi.

“Rầm… m!!”

Lại một tia chóp khác, dù là thoáng qua ngắn ngủi, nhưng ánh sáng vừa rồi cũng đủ để Hoắc Khiêm nhìn thấy, người phụ nữ trong định nghĩa của hắn, đang nằm sấp dưới sàn nhà trơn láng.

Dục Uyển đã say đến không phân biệt được Đông Tây, không biết đến ngày đêm, cũng không định nghĩa được sàn nhà hay là giường ngủ, chỉ muốn nằm xuống và ngủ. Lớp vải mỏng manh trên người không là trở ngại, ngăn cản sự tiếp xúc giữa cơ thể và sàn gạch mát rượi.

Cảm giác thân thể như đang nổi trên mặt biển, tự do bơi lội trong nước.

“Ư… ư… Thật mát.” Cô cười ngây dại, rồi cuộn tròn dưới đất.

Lảo đảo bước tới. Hoắc Khiêm không muốn lãng phí thời gian để tiếp tục suy nghĩ, hắn gấp gấp cởi thắt lưng, kéo khóa xuống và ném quần sang một bên, giải thoát cho người bạn nhỏ bên dưới.

Cảm giác thật là thoải mái, phấn khởi khi được phóng thích. Nó đã quá khổ sổ khi phải kiềm nén sự phát triển của bản thân, khi tốc độ trưởng thành và kích thước lớn dần theo từng giây, lại bị giam cầm trong đũng quần của Hoắc Khiêm. Luôn kêu gào được phóng thích, cuối cùng đã có hồi đáp.

Như một tù nhân mãn hạn tù, sau khi ra ngoài được hít thở khí trời và cơn gió mát vừa rồi chạm vào da thịt, thì tinh thần phấn chấn, mức độ tăng trưởng tăng đột biến, kích thước lại lớn thêm, kéo theo đó là sự khó chịu vô hạn mà bất kì một người đàn ông nào có thể chịu đựng, đang hành hạ Hoắc Khiêm từ thần trí đến thể xác.

“Rầm…”

Hắn ngã phịch xuống sàn, quỳ giữa hai chân của Dục Uyển, nắm lấy cổ chân của cô kéo xích lại gần.

“Á…”

Không phải tiếng kêu đau mà là âm thanh của sự kinh ngạc. Dục Uyển nghĩ mình bị chuột rút trong lúc bơi, hai chân không thể cử động, càng vùng vẫy lại càng bị giữ chặt, kéo cô xuống xuống và nhấn chìm tận đáy đại dương.

Hoắc Khiêm mệt mỏi vì phải giằng co với Dục Uyển, hắn kiệt quệ vì thuốc, còn cô thì không muốn phối hợp, hai chân đạp lung tung. Bàn tay thon dài bắt đầu từ cổ chân đi lên.

“Nằm yên! Không phải cô thích tiền? Tôi sẽ cho cô tiền”

Giọng nói khàn đục của hắn như có như không, hoàn toàn vô dụng trong sự ồn ào của cơn bão, tiếng mưa tiếng sấm chóp đã lấn át tất cả âm thanh lớn nhất trong nhà vệ sinh. Dục Uyển không hề nghe được sự thương lượng đến từ một phía vừa rồi.

Cô lại cảm nhận những sợi rong mềm mại đang quấn lấy hai chân, từng chút từng chút, di chuyển lên gối, đến hai bên đùi, luồn vào trong váy, và lướt nhẹ qua nơi mẫm cảm giữa hai chân.

“Ưm…”

Cảm giác nhột nhạt, tê dại truyền tới, khiến nửa người dưới bủn rủn, cô chưa bao giờ biết bị chuột rút lại thích thú như vậy.

Hai chân cô đang được Hoắc Khiêm tách ra. Bàn tay hắn bắt đầu vén chiếc váy lên, những ngón tay mò mẫm trên đùi và di chuyển lên trên, theo bản năng tìm kiếm chiếc quần lót không rõ hình thù trong bóng tối và chỉ việc kéo nó xuống.

Không còn sự vướng bận, khi da thịt trần trụi tiếp xúc với sàn nhà, thứ mà cô cho là những dòng nước mát rượi trong đại dương xanh biếc nào đó, cô yêu cái cảm giác này. Dục Uyển lại khép hai chân lần nữa và tiếp tục cuộn tròn trên sàn nhà. Mặc dù, mới vừa rồi, Hoắc Khiêm phải gian nan mới tách chúng ra.

“Chết tiệt! Người phụ nữ này… cô không thể nằm yên?” Tác dụng của thuốc khiến Hoắc Khiêm mất dần kiên nhẫn.

Hắn nắm chặt hai chân của Dục Uyển vừa tách ra, vừa kéo xích lại gần hắn. Chưa bao giờ hắn cảm thấy khốn khổ, phải vật lộn với một người phụ nữ chỉ vì vấn đề này. Tất cả phụ nữ khác đều tự nguyện dang chân ra cho hắn tiến vào.

Trước mắt vẫn là màu xám mơ hồ không rõ, nhìn vào hạ thân trần trụi của người phụ nữ lạ, hắn biết mình nên làm gì tiếp theo. Hoắc Khiêm gấp gáp đem dục vọng đến gần hoa huyệt, lại dựa vào bản năng tìm ra lối vào.

“Áh… ah…”

Lần này không phải là âm thanh của sự kinh ngạc mà là cơn đau thật sự đến từ Dục Uyển. Cửa huyệt vẫn chưa có sự chuẩn bị, bất ngờ có khách tới thăm. Hoa huyệt nhỏ hẹp buộc phải hé ra, nuốt vào to lớn của Hoắc Khiêm. Cơn đau này đã làm Dục Uyển ý thức được chuyện gì đang diễn ra.

Hoắc Khiêm cũng đang phải trải qua một cơn đau tương tự, cũng không dể dàng gì cho hắn. Dục vọng của hắn đang được hoa huyệt cô mút rất chặt, từng lớp cánh hoa tách ra và ấm áp bao bọc lấy hắn. Khi hắn tiến vào thì hắn nhận ra người phụ nữ này không còn là xử nữ, nhưng bên dưới vẫn chặt khít, chặt chẽ đến mức hắn không thể cử động được, hắn như bị giam cầm trong nơi nhỏ hẹp nhất của cô.

“Ư… Đừng kẹp chặt như vậy… thả lỏng ra, cô đang làm tôi đau…”

Hoắc Khiêm đang phải gồng mình, các cơ trên người đều căng ra chịu đựng, những giọt mồi hôi khốn khổ lăn dài trên tấm lưng trần, nhưng khoái cảm hết sức tuyệt vời làm hắn hưng phấn, sự kích thích mãnh liệt đến từ bên dưới lan tỏa ra, tất cả tế bào đang ngủ say trong hắn bừng tỉnh. Nó muốn hắn phải làm điều gì đó ngay lúc này, thôi thúc hắn.

Hắn ép hai chân của Dục Uyển xuống sàn và ra sức đẩy mạnh vào.

“Áh… h…

Cơn đau khủng khiếp lần nữa ập đến, khiến thần trí của kẻ say thêm tỉnh táo, ánh mắt mờ sương mở ra. Hai tay yếu đuối chống lên ngực của Hoắc Khiêm đẩy hắn ra, nhưng căn bản sức lực phản kháng là không có, tất cả tại vì rượu.

Cô nhận bản thân không phải đang bơi, cũng chẳng có cát hay nắng và đại dương xanh biếc nào cả.

Cô bị khúc thịt to lớn của một gã đàn ông đâm vào, và cô hiểu rõ… chuyện gì đang diễn ra.

“Thả tôi ra… anh là ai… đừng mà… đồ khốn… Á… á…”

Tiếng kêu gào cũng ngắt quảng sau mỗi lần Hoắc Khiêm tiến vào, cảm nhận to lớn của đàn ông đang ở sâu bên trong người mình ra sức, cơn đau hủy diệt làm Dục Uyển tạm thời ngậm miệng lại, nhưng khi hắn vừa rút ra, cô lại tiếp tục gào khóc.

“Áh… Áh… Tôi sẽ báo cảnh sát… anh cưỡng hiếp tôi… thả tôi ra… hu… u… dừng lại… dừng lại.”

Hoắc Khiêm hoàn toàn lạc lối trong cơ thể mềm mại của Dục Uyển, người luôn dùng lý trí để hành động lúc này lại hoàn toàn dựa vào bản năng, mãnh mẽ dùng lực đẩy thật sâu vào và sau đó dứt khoát rút ra. Sự sướng khoái cực hạng khiến hắn mất hết kiểm soát, chỉ muốn chôn sâu vào hoa huyệt non mềm đang rỉ nước. Không còn tâm trí chú ý lời nói của Dục Uyển, vẫn bạo lực tiến vào.

“Tôi đau quá… anh dừng lại đi, tôi hứa sẽ không báo cảnh sát… Áh… ah…”

Lời nói dù mạnh mẽ nhưng lại không đủ hơi sức, trên nền nhạc sôi động của bão cấp 12, gió thổi rầm rầm, sét đánh ầm ầm, mưa rơi ào ạt bên cửa sổ. Hoắc Khiêm hoàn toàn không thể nghe được bất cứ thứ gì từ miệng của cô phát ra, mặc dù hắn vẫn mơ hồ nhận ra miệng của người nào đó đang hoạt động hết công suất.

Và hắn biết trong tình trạng nào phụ nữ sẽ ngoan ngoãn cắn chặt môi và ngậm miệng lại.

Hắn túm lấy hai tay của cô đẩy lên đỉnh đầu, một động tác duy nhất là kéo chiếc váy ở vị trí dang dở ở thắt lưng, tuột ra khỏi người cô, lúc này cô hoàn toàn trần trụi. Động tác ra vào bên dưới cũng dần chậm lại.

Trong bóng tối, không thể hình dung được hình dạng của bộ ngực hắn sẽ chơi đùa. Hoắc Khiêm chỉ có thể dựa vào xúc cảm ở tay và cảm giác để tưởng tượng. Hắn đặt tay lên ngực, những ngón tay bấu chặt vào da thịt xoa nắn.

Cảm giác không tệ, căng tròn, mềm mại và co giãn, đây chính là ngực của một thiếu nữ. Hắn cúi người xuống, dùng miệng mút vào nhũ hoa, lưỡi nhẹ nhàng quấn lấy và dùng răng khiêu khích, cứng rắn nhanh chóng hình thành, nhũ hoa đã nở rộ trong miệng hắn.

Bàn tay thon dài bắt đầu vỗ về thân thể đang căng cứng của Dục Uyển, vuốt ve từ ngực xuống bụng, sang bên hông và dừng lại ở trên đùi, hắn tách nó ra, và chen tay vào chỗ nhỏ hẹp mà hai người đang dính chặt. Hắn khiêu khích, trêu đùa và chạm vào nó.

Cô run rẩy cảm nhận được sức nóng thiêu đốt bên dưới, khi những ngón tay của gã đang phủ lấy toàn bộ nơi mẫn cảm của cô. Một tia lý trí nhỏ nhoi còn sót lại của kẻ say. Dục Uyển không cho phép bản thân trầm luân cùng kẻ cưỡng hiếp. Thật là bệnh hoạn khi cô cảm thấy sung sướng, phát ra tiếng rên rỉ khi bị cưỡng hiếp.

Nhưng trên người tên này có một mùi hương rất quen thuộc, giống hệt với mùi hương trên người của Hoắc Phi và Hoắc Luật, cơ thể sớm đã hình thành thói quen với loại mùi hương này, nên không thể bày xích được hắn. Bên dưới còn dễ giãi khi tiết ra mật dịch, hoan nghênh hắn tiến vào cưỡng đoạt lấy cô.

Hai tay xiết mạnh lấy eo của Dục Uyển, nhiều lần đổi tư thế, nhiều lần bắn mầm móng tinh dịch vào bên trong người cô, nhưng chưng từng có ý muốn dừng lại. Hoắc Khiêm lật người của cô lại, để cô nằm bò dưới sàn, hai tay chống dưới đất, hắn nắm chặt lấy eo, mạnh mẽ từ phía sau tiến vào.

“Áh…”

Hắn thở gấp, cô rên rĩ cả hai cũng trầm luân trong bóng tối, và đều không lên tiếng…

Cơ thể người phụ nữ này đang tiết ra một mùi hương rất kì lạ, còn độc hơn cả rượu, chỉ cần hít vào cũng đã say. Mùi hương này hắn đã từng ngửi thấy ở đâu đó, nhưng tạm thời vẫn không có thời gian để suy nghĩ.

Dù biết mình đang bị một gã xa lạ chiếm đoạt thân thể, nhưng cô lại vì mùi hương quen thuộc trên người hắn mà đầu hàng. Một cơn đau nhói lại ập đến, khi nghĩ đến hai tên Hoắc Phi và Hoắc Luật, đã lấy đi của cô hết bao nhiêu nước mắt. Trong lúc này cô không muốn tiếp tục nghĩ đến nó, cô cần mình phải xao nhãng.

Dục Uyển đẩy ngã Hoắc Khiêm xuống sàn, cô nằm lên người hắn và trở thành người chủ động. Hai tay chống lên ngực của hắn, nhấp mông lên xuống. Hành động này làm Hoắc Khiêm rất bất ngờ.

Ban đầu hắn chỉ cần phát tiết, không quan tâm đó là ai. Nhưng lúc này hắn lại tò mò về diện mạo của người phụ nữa này. Bên dưới vẫn động, nhưng bàn tay của hắn không còn đặt trên ngực của Dục Uyển mà là trên mặt, vuốt ve sờ soạn tất cả đường nét trên gương mặt cô.

Hắn cảm nhận dung mạo của người phụ nữ này có thể rất xinh đẹp, ít nhất làn da của cô rất mịn màn là điều hắn chắc chắn. Khi chạm tay vào cánh môi mềm mại thì hắn lại có ý định…

“Ưm… m…”

Kinh ngạc trước nụ hôn của hắn, đôi mắt tròn xoe mở to. Cảm nhận được sự ấm nóng từ chiếc lưỡi đang len lỏi vào trong khoang miệng. Bàn tay của hắn cũng ăn ý mà đặt lên tấm lưng trần của cô âu yếm.

Dục Uyển vừa định đẩy hắn ra, nhưng không rõ tại sao, lại dùng môi đáp trả. Hai tay vòng qua cổ của Hoắc Khiêm. Mãnh liệt mút lấy môi của hắn, cả hai lại tiếp tục dây dưa…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219