Dục Uyển

Phần 191
Phần 191

Đảo Chết – Thôn kỳ lạ.

Đảo Chết, một hòn đảo bất trị mà chính phủ phải đầu hàng, cái nôi của tội phạm, nơi đầu mối chế tạo vũ khí, và thuốc phiện. Mọi người nói chỉ cần đặt chân lên đảo thì cơ hội trở ra là con số không.

Sau những ngày mưa dầm kéo dài, thì đợt nắng nóng đầu tiên đã xuất hiện trên miền đất đầy tai tiếng, hương thơm của biển cả theo gió mà tràn vào đất liền, những bãi cát trắng đi lún chân, và những cành cây khô lá đang lay động trên không.

Dưới một gốc cây, cách bãi biển không xa. Một thiếu niên với chiếc áo sơ mi trắng thư sinh hiền hòa, đang bị giam cầm trong cái vòng tròn do Dục Uyển vẽ ra.

“Không được bước chân ra khỏi cái vòng tròn này, nếu không… tôi sẽ bỏ mặc anh.”

Một chiếc lá vàng khô héo từ trên cành rớt xuống. Nụ cười nhếch môi quen thuộc trên gương mặt tuấn tú của thiếu niên xuất hiện thoáng qua. Hắn cúi đầu xuống, nhìn con kiến vàng đang gian nan bò ra khỏi chiếc lá, bộ dạng rất thích thú.

Nụ cười hồn nhiên như trẻ nhỏ, mái tóc rối xù không kiểu cách, và vẽ mặt ngu ngơ như một tờ giấy trắng, so với Hoắc Khiêm kiêu ngạo gian xảo ma mãnh của trước đây, là hai người hoàn toàn khác nhau.

Dục Uyển hoàn toàn mù mịt lời, không còn từ gì để diễn tả tâm trạng cô lúc này. Thật không biết nên khóc hay cười cho Hoắc đại thiếu gia.

Sau cơ bão tử thần đêm đó, cô và hắn đều bị đánh dạt vào bờ. Cô thì không sao, sức đề kháng tốt nên chỉ bị cảm mạo, nhưng Hoắc Khiêm lại hôn mê suốt mấy ngày liền, vừa tỉnh dậy thì hắn đã khiến cô choáng váng mặt mày, vì hội chứng mất ký ức trong truyền thuyết. Đã vậy, ngoại trừ gật đầu và lắc đầu ra, hơn một tuần rồi cô không nhìn thấy hắn mở miệng, không biết có phải bị đánh câm luôn rồi không.

Không rành về địa lí ở đây nên không biết đây là đâu, chỉ biết bọn họ đang ở trên lãnh địa của Đảo Chết, thôn kỳ lạ. Con đường duy nhất rời khỏi Đảo, là bước lên tàu của ba anh em họ Từ. Nhưng hơn tháng trước anh em họ đã rời Đảo, không biết đến khi nào trở về. Cho nên cô phải tự thân vận động, không thể cứ ngồi yên mà chờ.

Hoắc Khiêm hiện tại như một đứa trẻ, chỉ cần cô lơ đểnh là hắn sẽ chạy mất tăm không biết đường mà tìm. Nhìn thấy hắn chơi đùa với con kiến không thấy chán, Dục Uyển đã yên tâm đi thẳng đến cái bốt điện thoại công cộng phía trước.

Mười phút sau…

Cũ nát xiêu xẹo, cửa kính thì bể nát, cột sắt lại gỉ sét, tệ nhất là phía dưới như một bãi rác hôi thối, đầy bao ni lông và những hộp thức ăn nhanh. Nhưng đây lại là phương tiện liên lạc duy nhất trong thôn, Dục Uyển thật không thể thông suốt, tại sao ở đây không ai sử dụng điện thoại, ngoại trừ cái cục sắt này. Muốn có được một cuộc điện thoại, cô phải lội bộ hơn mười cây số mới tới được đây.

“Alo! Tôi là Dục…”

“Cạch!”

Kịch bản cũ lại lập lại nhiều lần trong mười phút, vừa mở miệng ra chưa kịp xưng tên thì bên kia đã dập máy cái cạch. Dục Uyển không biết chuyện gì đang diễn ra. Gian nan lắm cô mới lếch được tới đây, không thể bỏ cuộc dễ dàng như vậy. Ngoài Hoắc gia ra thì ai cô có thể liên lạc trong lúc này. Một cái tên vừa lóe lên trong đầu thì…

“Hết giờ”

Tiếng nói của gã đàn ông cao to béo tròn phía sau vọng đến, chiếc áo thung ba lỗ màu trắng bó sát khiến cho từng tấc thịt mỡ trên người gã như nở rộ giữa ban ngày. Gã chính là người sở hữu cái bốt điện điện thoại này. Cô vừa bước ra, thì gã nhanh tay khóa lại.

“Chú hai! Có thể kéo dài thời gian ra một chút nữa, một lần nữa thôi?” Dục Uyển xuống nước năn nỉ, níu lấy tay gã, đây là cơ hội duy nhất để cô thoát khỏi cái nơi nguy hiểm này.

“Không phải tôi đã nói từ đầu.” Gã ám muội bước tới, đưa lưỡi đánh một vòng tròn trên môi ghê rợ như muốn ăn tươi nuốt sống Dục Uyển.

“Chỉ cần cho tôi ăn em… tôi sẽ cho em cái bốt điện thoại, muốn gọi bao nhiêu tùy em”

Trên đảo không thiếu gái đẹp, nhưng đẹp đến yêu nghiệt thế này thì không có mấy người. Vừa nhìn thấy Dục Uyển thì dục vọng không ngủ yên bên dưới đã muốn khuấy đảo một trận. Trong mắt gã, hiện tại Dục Uyển như một miếng thịt tươi chỉ muốn đưa lên dĩa ngay lập tức.

Gã phấn khích muốn đè cô xuống và cởi sạch tất cả, tận mắt nhìn thấy cái thân thể ma mị dưới bộ quần áo rách nát này là thế nào, có cuốn hút như trong trí tưởng tượng của gã từ nãy giờ.

“Chú hai! Chú định làm gì?” Dục Uyển bất an lùi lại vài bước, đụng vào tản đá phía sau, suýt nữa chân không vững mà té xuống.

Thật sự không thể nhịn được nữa, giọng nói cũng thật ngọt ngào. Thịt tươi ngon trước mắt, nếu không “chén” thật có lỗi với phụ mẫu, đã tạo ra một thằng đàn ông khỏe mạnh với sinh lý bình thường như gã.

“Làm gì? Em biết rõ còn hỏi khó anh…” Gã tiến tới, đặt tay lên mặt xinh đẹp của Dục Uyển.

Nụ cười nham nhở, không chỉ để lộ ra cái hàng răng cửa sâu đen, mà mùi hôi còn bốc đến tận não. Phải thật kiên định, Dục Uyển mới không để bản thân ngất xỉu. Gã đưa tay đặt lên ngực của cô.

“Có vẻ to hơn nhiều trong tưởng tượng của anh… cô em đúng là miếng thịt ngon.”

“Á… A…”

Gã không quan tâm Dục Uyển la lớn đến cỡ nào. Trong khu vực bán kính 50 km quanh đây, đều là địa bàn của lão phủ sóng, thì không ai dám bén mảng tới.

Nhưng anh bụng bự à, anh sai rồi…

“Bốp…”

Tay gã chỉ vừa mới chạm vào ngực của Dục Uyển, thì đã có một cành cây quất vào người, tốc độ cực nhanh, gã chưa kịp nhìn rõ mặt mũi kẻ hành hung thì khắp người đã thương tích chằng chịt. Mặc dù bản thân cũng là một tay đánh đấm có tiếng, nhưng tên nhóc này rất lợi hại.

Cách nó sử dụng cành cây gãy cứ như đang cầm bảo kiếm. Đánh đòn nào là ghi điểm đòn đó, không chỉ tư thế đẹp, kỹ thuật tốt mà sức sát thương cũng vô cùng lớn. Suốt những năm tháng ngồi mòn sàn nhà, vì theo đuổi một cô em nóng bỏng trong câu lạc bộ kiếm đạo của trường. Gã đã nhìn thấy hàng trăm cuộc đấu kiếm mỗi ngày, cho nên có thể nhìn ra.

Thằng nhóc này là một cao thủ kiếm đạo.

“Zá… a…”

Đòn đánh chí mạng cuối cùng từ trên cao giáng xuống, đập mạnh lên vai gã. Nhận đòn rồi gục ngã. Trong năm phút ngắn ngủi chỉ “nhận” mà không thể “cho” đi, gã đã không thể nào đủ sức lật mình dậy.

“Thằng khốn nạn! Đừng để ông biết mày là thằng nào… ông giết cả nhà mày, thằng chó chết…”

Tiếng hét như heo đang bị thọc tiết của gã được phóng đại lên tới mấy chục lần, đám đàn em đang chơi bài các đó cả cây số, cũng nghe thấy mà chạy ra. Từ xa nhìn thấy gã nằm dài dưới đất, trong tư thế không thể ngước mặt nhìn đời, bọn đàn em đã hét thất thanh.

“Đại ca! Có chuyện gì?”

“M%* mày! Thằng ngu còn hỏi cái gì nữa… mau bắt lấy hai đứa nó.”

Cô chưa bao giờ nhìn thấy Hoắc Khiêm đánh nhau với ai bao giờ, nên không dám chắc một mình hắn có thể đánh lại ngần ấy người hay không. Nhìn thấy cả đám đông đang ào ạt kéo đến, Dục Uyển lập tức nắm lấy tay của Hoắc Khiêm kéo đi.

“Hoắc Khiêm! Chạy mau.”

Trong tất cả các phương án, chạy là lựa chọn tốt nhất. Nhìn thấy Hoắc Khiêm và Dục Uyển đang tẩu thoát trước mắt, gã rất là tức giận.

“Con bà nó! Cho người canh giữ cái bốt điện thoại, nếu tụi nó còn dám đến… đánh chết ngay lập tức.”

“Dạ! Đại ca.”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219