Dục Uyển

Phần 127
Phần 127

Đại sảnh Trịnh gia.

Trong lúc Hoắc Luật và Dục Uyển còn nói chuyện ở bên ngoài, thì Hoắc Phi đang loay hoay với ly nước suối trên tay. Ánh mắt đảo nhìn khắp nơi, bộ dạng của hắn như đang tìm kiếm ai đó.

“Đi đâu rồi?”

Lúc nãy có người nói với hắn là mình khát nước và chỉ muốn uống nước suối, nghe xong thì Hoắc Phi lập tức nhanh chân chạy đi kiếm nước cho người ta. Đúng vậy, người đó chính là Dục Uyển, nhưng đến lúc hắn quay về thì cô đã biến mất. Thật ra là Dục Uyển mượn cớ để tách hắn ra.

Mọi chuyện đều có lý do. Từ khi bọn họ xuất hiện trong bữa tiệc, Hoắc Phi chưa hề rời bước khỏi Dục Uyển, đó chính là nguyên nhân của vấn đề. Trong mắt hắn chỉ có mỗi một Dục Uyển, như một chú cún con cứ lẽo đẽo theo sau cô. Những cô gái đến tiếp cận hắn, đều bị hắn ngó lơ.

Dục Uyển đương nhiên trở thành tấm bia của hàng tá cô gái ở đây, nhìn ánh mắt tức tối của họ, trong lòng nhất định đang mắng chửi cô không ngừng. Dục Uyển không muốn tiếp tục làm tấm bia hứng đạn của mọi cô gái, nên mới tìm cách trốn hắn.

Hoắc Phi không tìm được Dục Uyển, nhưng lại tìm được một người khác, bên ngoài ban công.

Tề Hạo đang say bí tỉ, bên cạnh hắn còn cả một thùng rượu lơn. Bộ dạng xốc xếch lôi thôi của hắn lúc này, làm cho Hoắc Phi rất bất ngờ. Làm oan gia từ nhỏ cho đến lớn, đánh nhau đến sứt đầu mẻ trán, tranh nhau đến một sống một còn, gây đến trời long đất lỡ. Cũng chưa từng thấy bộ dáng thiếu chí khí này của Tề Hạo.

Hắn lôi tiếp một chai rượu khác ra, nốc hết vào. Uống ừng ực, như thể hôm nay là ngày tận thế, nếu không uống sẽ không còn cơ hội.

Tề gia muốn thuận lợi trên con đường chính trị, thì cần đến sự hổ trợ về mặt tài lực từ phía Trình gia. Trong cuộc tranh cử tổng thống lần này của ông nội hắn, Trình tổng cũng góp chút công sức. Vì để thắt chặt mối quan hệ giữa hai nhà, nên đã có cuộc hôn nhân chính trị giữa hắn và Trình Mỹ. Tề Hạo không thích Trình Mỹ nhưng không thể cãi lại ông và anh trai mình. Nên chỉ có thể cam chịu và ngồi đây bày tỏ sự bất mãn trong lòng mình.

“Mày có sao không?” Hoắc Phi vừa bước tới.

“Cút ngay!” Tề Hạo lại lớn tiếng xua đuổi.

Đúng là rảnh rỗi làm chuyện dở hơi, hắn tại sao lại tỏ ra quan tâm tên này. Hoắc Phi lập tức xoay người đi. Nhưng có kẻ còn dở hơi hơn cả hắn nữa.

“Có bận không? Nếu không thì ngồi xuống uống rượu với tao.” Tề Hạo lên tiếng.

Hoắc Phi xoay người lại nhìn Tề Hạo đang nốc cạn chai rượu, cũng không rõ tại sao hắn lại ngồi xuống bên cạnh. Tề Hạo xoay người qua đưa một chai rượu cho Hoắc Phi. Nhìn họ giống như hai đôi bạn thân thiết, nhưng chỉ khác không ai mở miệng nói gì cả, chỉ uống uống mà thôi.

Và sau hai mươi phút trôi qua, hai người họ cứ như vậy mà uống hết nguyên cả một thùng rượu, sau đó là say đến bất tĩnh, nằm ngủ bên ngoài ban công gió lạnh.

Và trong sảnh lớn lúc này, cũng có một người rơi vào hoàn cảnh tương tự Hoắc Phi, là Hoắc Mạn Ni. Cô đang đi khắp nơi để tìm Hoắc Luật, không biết hắn đã đi đâu.

Nhưng mỗi chỗ Hoắc Mạn Ni đi qua, đều lôi kéo không ít đám đàn ông theo đuôi. Họ đều là những ông chủ lớn, những thiếu gia cậu ấm đến từ các thành phố khác, với danh tính của Mạn Ni còn xa lạ, họ không biết gì về cô ta, ngoại trừ khuôn mặt mặt sắc sảo xinh đẹp, dáng người nóng bỏng quyến rũ, cùng cách ăn mặc thời thượng quý phái thuộc tầm thượng lưu ra, nên mới thay phiên nhau đến bắt chuyện làm quen.

“Bởi vì rước về một đứa con dâu như cô ta, Tống phu nhân mới khổ như vậy… suốt ngày phải ở trong bệnh viện chăm sóc cho con trai mình, thật là tội nghiệp…”

“Trong khi chồng mình đang hôn mê trong bệnh viện, cô ta lại có tâm trạng đến đây dự tiệc, ăn mặc khiêu khích… còn cười lẵng lơ như vậy, chắc là đang muốn mồi chài một gã nào đó, mọi người có thấy ai trơ trẽn như cô ta không?”

Những lời lẽ khó nghe giành cho Hoắc Mạn Ni liên tục được nói ra, bởi đám tiểu thư xinh đẹp đang đứng cách đó có mấy bước chân. Đám đàn ông kia có thể nghe không hiểu, nhưng Hoắc Mạn Ni biết là họ đang chửi xéo mình. Nếu nghe rồi mà làm như chưa nghe, để mặc cho người ta mạc xác mình không phải là tính cách của Mạn Ni.

“Xin lỗi! Tôi có chuyện… xin phép qua bên kia”

“Ừ! Không có gì… đây là danh thiếp của tôi, nếu có cơ hội… tôi hy vọng sẽ được tiếp tục gặp Hoắc Tiểu thư.”

“Dạ được”Mạn Ni mỉm cười rồi xoay người đi.

Thấy Hoắc Mạn Ni đi tới mấy người kia cũng tản ra, không còn tụ tập lại một chỗ, một trong số họ có người đi vào nhà vệ sinh nữ. Hoắc Mạn Ni cũng đi theo sau.

“Rầm…”

Cánh cửa nhà vệ sinh đóng sập lại, cô gái đã chửi Hoắc Mạn Ni “trơ trẽn” khi nãy, giật mình đên thót tim, xoay người nhìn ra cửa.

“Cô vào đây làm gì?” Cô ta bất an nhìn thấy một sợi dây màu trắng trên tay của Hoắc Mạn Ni.

“Làm gì sao? Mày sẽ nhanh biết thôi.”

Hoắc Mạn Ni bước tới, cô gái kia lập tức bỏ chạy ra cửa vì nhận ra ý đồ của Hoắc Mạn Ni nhưng lại bị kéo về. Mạn Ni túm lấy tóc của cô ta, sợi dây thừng vòng qua cổ nhỏ của cô gái kia, siết chặt, rồi lôi vào trong.

“Cứu… u… mạng… ưa… ưa…” Cô gái kia giẫy giụa trên sàn nhà, đôi chân đạp đành đạch, khuôn mặt trở nên trắng bệch vì không thể nào thở, kêu cứu cũng không nổi và cửa đã được khóa chốt từ bên trong.

Hoắc Mạn Ni lôi cô ta vào toilet, nhấn đầu xuống bốn cầu, rồi xả nước xuống. Cổ thì bị xiết mạnh không thể thở được, miệng phải há ra. Thuận tiện cho nước từ bồn cầu tràn vào trong khoang miệng, mùi vị tanh hôi cùng mùi nước tẩy rửa, làm cô gái kia liên tục kho khan và khóc thét. Đây là lần đầu tiên cô trải qua cái cảm giác đáng sợ này. Mình sẽ chết, chính là điều cô ta nghĩ đến lúc này.

Nhưng may cho cô ta là Hoắc Mạn Ni không có tâm trạng để làm điều đó lúc này, mà kéo cô ta ra ngoài, và lôi đến trước gương, để cho cô ta hình thấy bộ dạng thê thảm này của mình có bao nhiêu đáng khinh.

“Có biết tại sao mày lại bị như vậy không?” Hoắc Mạn Ni nhếch miệng cười.

“Hoắc Tiểu thư! Tôi sai rồi… chị tha cho tôi đi, sau này tôi sẽ không dám nói gì nữa cả… hu… u…”

“Bốp…” Hoắc Mạn Ni đập đầu của cô gái xuống bồn rửa mặt.

“Nói lớn tiếng lại một lần nữa… tao chưa nghe rõ.”

“Hoắc Tiểu thư! Sau này tôi sẽ không dám nhiều lời nữa, chị người lớn rộng lượng… tha cho tôi đi.”

Sau một hồi chịu đủ sự tra tấn hành hạ và khóc lóc cầu xin thì Hoắc Mạn Ni đã chịu dừng tay, và buông tha cho cô gái kia.

“Nhớ cho kỹ… nếu lần sau còn thúi miệng như vậy nữa, kết cuộc của mày còn thảm hơn cả bây giờ nữa.” Hoắc Mạn Ni nhếch miệng cười, rồi ném cô ta sang một góc, còn mình thì bình thản đứng trước gương, và trang điểm lại.

Trong gương là hình ảnh phản chiếu của cô gái đó, đang ngồi bệch xuống trước cửa toilet, đầu tóc và khuôn mặt đều ướt đẫm, tóc tai rồi bời. Mặt trắng bệch đến khiếp đảm, đôi mắt như người ngây dại, cô ta vẫn còn đang run sợ.

“À quên… còn một chuyện nữa, tao phải nói với mày…”

Hoắc Mạn Ni xoay người lại, đi tới gần cô gái kia, rồi ngồi xuống, vuốt ve khuôn mặt tái xanh. Người kia sợ hãi lùi mãi ra xa.

“Nếu mày dám đi nói chuyện vừa xảy ra trong toilet này cho bất cứ ai biết… tao sẽ giết mày.”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219