Dục Uyển

Phần 8
Phần 8

Sau khi bị đuổi khỏi phòng trong đầu Dục Uyển vẫn nhớ mãi đến thân hình cường tráng, cơ bắp săn chắc và bụng sáu múi của ba anh trai mình, cả dục vọng to lớn giữa hai chân Hoắc phi, bên dưới lại ướt át thành vũng lầy.

Dục Uyển quay về phòng để thay cái quần lót khác trước khi đến trường, cô nàng vừa lột quần ra thì…

“Két… t… t!!!”

Cửa hở không khóa nên người bên ngoài đã không do dự mà đẩy cửa vào, bước vào là một thiếu niên đẹp trai, dáng người thư sinh yếu ớt nhưng khi cỡi đồ ra thì cơ thể nhất định cũng săn chắc không kém gì ba anh em họ Hoắc.

Hắn là Dịch Nam người hầu riêng của Dục Uyển, năm nay 17 tuổi. Khi hắn bước vào thì chiếc quần lót của ả đã kéo xuống mắt cá chân.

“Xin lỗi tiểu thư… tôi không cố ý”

Dịch Nam đỏ mặt lập tức chạy ra nhưng Dục Uyển lại kêu hắn lại.

“Xoay người lại… đi vào đây”

Hắn biết Dục Uyển bản tính dâm đãng, từ lâu đã muốn xơi tái hắn, thành thật mà nói thì không có nam nhân nào của Á Lạp Tân mà ả không muốn xơi cả. Hôm nay hắn lại tự chui đầu vào lưới, chỉ trách bản thân quá bất cẩn.

“Dạ! Tiểu thư” Trong lòng không muốn nhưng vẫn nghe theo lệnh.

Dịch Nam vừa xoay người lại thì Dục Uyển đã leo lên giường, chiếc quần lót cũng bị ném xuống đất, còn chiếc váy thì được ả vén lên tận eo.

Dục Uyển còn banh rộng hai chân ra, nơi tư mật mà người con gái nào cũng muốn che đậy, e ngại khi bị người khác nhìn thấy thì ả lại không chút xấu hổ mà khoe cho Dịch Nam xem.

Nơi đó của ả vừa đen nhánh lại ướt át bởi vì xuân thủy vẫn chưa kịp lau sạch. Dịch Nam dù đã mười bảy nhưng chưa tiếp xúc thân mật với bất kỳ cô gái nào, nên mặt hắn lúc này đã đỏ như tôm luộc, hắn cúi thấp đầu không dám nhìn lên.

Dục Uyển mỉm cười nhìn vẻ mặt đỏ ửng của Dịch Nam.

“Tôi nghe nói mẹ của anh tối qua lại nhập viện thì phải”

“Dạ phải! Thưa tiểu thư”

Dục Uyển lại lẵng lơ hơn, vừa nói ả lại giơ chân ra với tới nam căn của Dịch Nam mà chọt chọt vào, Dịch Nam giật mình lùi ra xa.

“Nghe nói anh không đủ tiền đóng viện phí, có thật không”

“Dạ phải”

“Tôi nghĩ… nếu không đóng đủ viện phí, mẹ anh chắc chắn sẽ bị đuổi ra khỏi bệnh viện, hơn nữa, đó lại là bệnh viện của Hoắc gia, nếu tôi nói một tiếng, biết đâu mẹ anh còn bị đuổi sớm hơn nữa”

Dịch Nam hoảng sợ nhìn ả:

“Tiểu thư! Xin người đừng làm vậy… tôi sẽ nghĩ cách để kiếm đủ tiền đóng viện phí”

Nhìn thấy đôi mắt rưng rưng và sự lo lắng của Dịch Nam, ả cảm thấy rất phấn khởi, con mồi của ả sắp sập bẫy rồi.

“Anh yên tâm! Tôi sẽ không làm vậy, chỉ cần…”

“Chỉ cần sao thưa tiểu thư” Dịch Nam khẩn trương lên tiếng.

“Chỉ cần… anh liếm khô chỗ này, tôi sẽ cho bác sĩ tốt nhất chữa bệnh cho mẹ của anh”

Nhìn nơi đó của ả đang chảy ra chất dịch nhớt nhát, lênh láng mà Dịch Nam cảm thấy rất kinh tởm buồn nôn, tại sao trên đời này lại có thứ nữ nhân dâm đãng hạ tiện như ả chứ.

Nhưng nghĩ đến bệnh tình của mẹ mình, thì tất cả tự ái, tôn nghiêm của thằng con trai đều bị thổi bay. Hắn do dự rồi bước tới giường, từ từ quỳ xuống và chôn mặt vào giữa hai chân của Dục Uyển, chuẩn bị đưa lưỡi vào.

“Banh…”

Cánh cửa bị Hoắc Phi đá văng ra, dù Dục Uyển có dâm đãng đến đâu cũng biết xấu hổ, ả lập tức lấy gối che đi bộ phận nhạy cảm của mình.

Dịch Nam xấu hổ đứng dậy:

“Tam thiếu gia”

Hoắc phi nhếch miệng cười, hắn nhìn Dịch Nam, rồi nhìn Dục Uyển.

“Tao cho mày năm phút, muốn làm gì thì làm cho nhanh, nếu năm phút sau không thấy mày dưới sảnh thì tự đón taxi đến trường” Hoắc Phi nói xong, liền xoay người đi.

“Phi! Đợi em với… em lập tức xuống ngay”

Hoắc Phi vừa đi thì Dục Uyển vội đuổi theo cũng quên mặc quần lót vào, đã nhảy lên chiếc xe luminous màu đen vì sợ bị bỏ lại.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219