Dục Uyển

Phần 169
Phần 169

Hai tiếng sau…

Dục Uyển trần trụi nằm co người dưới sàn nhà, cô không còn sức lực để mà đứng dậy, cảm giác căng nhức và run rẩy ở hoa huyệt như vẫn còn, chất dịch nhầy còn đang tiết ra ở giữa hai chân, không rõ là của hắn hay là thuộc về cô.

Lần đâu tiên Dục Uyển nhận mình thật điên rồ, lại cùng một gã xa lạ làm chuyện này trong nhà vệ sinh. Ngay cả gã là ai cô cũng không biết, cô cũng không muốn biết. Chỉ muốn nhanh chóng quên sạch sẽ chuyện đêm nay.

Hơi ấm đều đặn từ phía sau phà lên cổ, Dục Uyển biết gã không hề ngủ. Hoắc Khiêm bất ngờ lật người dậy, nằm đè lên Dục Uyển.

Cô giựt mình…

Chẳng lẽ hắn lại muốn đổi tư thế… tinh lực của gã sao lại dư thừa như vậy, không được… lần này thật sự không được. Dục Uyển muốn mở miệng để thương lượng. Nhưng lần này thì cô đã đoán sai. Đó không phải là điều Hoắc Khiêm muốn.

“Nói cho tôi biết… em tên gì?”

Cơn mưa đã tạnh, xung quanh trở nên tĩnh lặng, và âm thanh cũng trở nên rõ ràng.

Rượu trong người có lẽ đã tuông trào cùng những giọt hồ hôi ướt đẫm trên người cô, lý trí đã không còn mơ hồ như trước. Cô đã gần như tỉnh táo, cho nên…

Dục Uyển kinh ngạc không thể nói lên được lời nào, toàn thân cô đông cứng lại.

Cô không thể tiếp nhận được chuyện khủng khiếp này. Vì cô nhận ra giọng nói ma quái này là của ai, kẻ mà cô luôn muốn tránh ra thật xa. Hoắc Khiêm, ngụy quân tử.

Ông trời, ông đang chơi tôi sao. Sau khi khi nghe tôi tuyên bố cắt đứt với Hoắc Phi, Hoắc Luật, và những người họ Hoắc thì nửa tiếng sau, ông lại để tôi cùng Hoắc Khiêm dây dưa trong nhà vệ sinh.

Thấy cô im lặng, Hoắc Khiêm lại dùng lời lẽ ngọt ngào đầy dụ hoặc.

“Trước giờ tôi chưa từng có cảm giác này… không thể cho tôi biết tên của em sao?”

Đương nhiên rồi, tôi điên sao mà dính tới thứ rắc rối như anh. Dục Uyển khóc thầm trong bụng.

Tuyệt đối không thể cho Hoắc Khiêm biết đó là cô. Trong mắt hắn luôn xem cô là u nhọt, là nổi hổ thẹn của Hoắc gia, nếu để hắn biết được hắn vừa cùng “u nhọt” dính chặt lấy nhau, với bản tính biến thái của hắn, không muốn chuyện xấu hổ này truyền ra ngoài, có hay không giết cô diệt khẩu.

Hoảng sợ, rối bời, Dục Uyển lập tức đẩy hắn ra, tìm kiếm quần áo của mình dưới sàn, vội vã mặc vào.

Hắn nằm ngửa dưới sàn, ngơ ngác nhìn Dục Uyển. Lần đầu tiên có người phụ nữ sau khi làm tình với hắn xong, không quấn lấy hắn, còn có hành động hết sức kì lạ.

Bỏ chạy… thật khó mà tiếp nhận.

Có phải vì cô không biết hắn là ai? Không biết lai lịch của hắn, nên mới có hành động này.

Sai lầm… sai lầm rồi Khiêm ca. Bởi vì Uyển tỷ biết anh là ai nên mới trốn.

Dục Uyển mặc quần áo vào, nhưng tìm mãi vẫn không nhìn thấy cái quần lót của mình đâu. Thật ra nó đang nằm dưới lưng của Hoắc Khiêm. Nhưng trước sức ép quá lớn của Khiêm ca, cô biết hắn đang nhìn cô với ánh mắt muốn thiêu đốt, cô sợ hắn sẽ nhận ra mình, nên đành bỏ của chạy lấy người.

Cô không cần quần lót nữa, nếu chậm hơn, cô không biết đối mặt làm sao với hắn, vừa rồi… cô thật sự hơi nhiệt tình thái quá, còn phối hợp rất ăn ý, từ âm thanh đến hình ảnh, cô đều không muốn nhớ đến.

Nghĩ đâu sẽ chạy thoát dể dàng, nhưng vừa kéo cửa ra thì có một cánh tay phía sau giữ lại.

“Tôi là Hoắc Khiêm… tôi muốn biết tên của em.” Có đi thì phải có lại chính là bản chất của kẻ làm kinh doanh, hắn đã cho cô biết tên của mình trước, lịch sự tối thiểu, cô sẽ đáp trả lại bằng một cái tên.

Dục Uyển lại khóc thầm trong bụng lần hai…

Tôi đương nhiên biết anh là Hoắc Khiêm, vì biết anh là ai nên mới phải bỏ chạy. Có chết cũng không thể mở miệng, khai ra mình là ai.

Dục Uyển Xoay người lại đẩy Hoắc Khiêm ra và bỏ chạy như một tên tội phạm lầm lỗi. Thật buồn cười, cô vừa bị cưỡng hiếp nhưng lại sợ kẻ cưỡng hiếp nhận ra mình là ai. Đúng là điên mà.

Thật đầu tiên Hoắc Khiêm gặp một người phụ nữ kì lạ đến như vậy, nếu người ta đã không thích thì hắn cần gì phải cưỡng ép. Hoắc Khiêm mặc lại quần áo vào, rồi thản nhiên bước ra.

Lúc này thì hệ thống điện của Đế vương đã được sửa chữa, mọi thứ trở lại bình thường. Hoạt động ở Đế Vương vẫn tiếp diễn.

Nhưng lúc hắn vừa bước xuống cầu thang, tầng 1 của Đế Vương thì nhìn thấy một đám đàn ông đang vây quanh một cô gái có mái tóc đen dài đen mượt, khuôn mặt xinh đẹp, thân hình càng nóng bỏng, và giọng nói chói tai quen thuộc.

“Tránh ra! Các người muốn gì… buông tay ra.”

“Cô em… bọn anh có muốn gì đâu… chỉ là muốn chơi em thôi… ha… a…”

Cả đám ngà ngà say bao vây lấy Dục Uyển, không nhiều chỉ có ba tên. Nếu là trước đây, trong vòng một phút cô đã có thể đánh cho mũi miệng chúng xịt máu và nằm đẹp dưới sàn. Không phải dây dưa với chúng nãy giờ.

Một gã bước tới túm lấy hai tay của Dục Uyển, ép lên tường hôn loạn trên mặt cô. Dục Uyển đẩy hắn ra bỏ chạy, nhưng bị gã kéo giựt ngược về, lưng cô đập mạnh vào tường. Một cơn gió mạnh bất ngờ tạo ra, chiếc váy của Dục Uyển tấp lên cao.

Khốn thay cho số phận con rệp của cô. Dục Uyển ước gì chết ngay tức khắc. Cô ngồi phịch xuống đất, ôm chặt lấy váy.

“Ha… a!!! Nhìn xem… ngay cả quần lót cũng không mặc, cô em… em như vậy là có ý đồ gì, muốn câu dẫn bọn này sao? Vậy thì đừng lãng phí thời gian nữa”

“Không! Buông tay ra… buông ra…”

Gã bước tới lôi Dục Uyển đứng dậy, và kéo cô đi vào căn phòng trước mặt. Dục Uyển sợ hãi gào khóc và ôm chặt lấy cửa.

“Cứu mang… cứu mạng… có ai không?”

“Rầm… m…” Một tiếng vang dữ dội.

Gã kia bị Hoắc Khiêm dùng chân đá mạnh vào bụng, nằm lăn xuống sàn. Hai gã còn lại cũng vung nắm đấm đánh tới, hắn nghiên người né sang một bên. Trượt đà, hai gã tự lao đầu vào nhau rồi nằm lăn dưới đất, Hoắc Khiêm không tốn chút sức lực nào.

Tại sao lại là hắn nữa, Dục Uyển gục mặt cúi đầu sát đất, khi nghĩ đến chuyện hắn và cô đã làm trong nhà vệ sinh vừa rồi.

Hoắc Khiêm bước tới trước mặt Dục Uyển, dáng vẻ vẫn cao ngạo đáng ghét như trước. Trước mặt người khác lời lẽ của hắn luôn hoa mỹ dể nghe, nhưng sau lưng lại cay độc chói tai, đó là thứ cô ghét nhất, nên luôn gọi hắn là ngụy quân tử.

Hắn đẩy cằm của Dục Uyển lên.

“Không phải tao đã nói… đừng ra ngoài gây chuyện làm mất mặt Hoắc gia sao?” Hắn thật không hiểu nổi, ở Dục Uyển có điểm nào khiến cho hai thằng em của hắn phải điên đảo.

“Tôi không có… là bọn họ gây chuyện trước.” Dục Uyển rống họng lên cãi, nhưng mà thật sự là như vậy.

Hoắc Khiêm cười nhếch môi, kiểu cười khinh bỉ, xem thường kẻ khác. Khi hắn nhìn thấy những dấu xanh đỏ trên cổ Dục Uyển, còn rất mới. Hoắc Khiêm cúi người sát xuống, kề miệng vào tai cô.

“Bọn họ gây chuyện trước… hay mày thèm đàn ông đến phát điên, cả quần lót cũng không mặc… mày nghĩ tao sẽ tin lời mày?”

Đồ khốn kiếp… không phải tất cả vì anh sao… Dục Uyển chỉ muốn tát và khuôn mặt cao ngạo của hắn vì đã sỉ nhục cô thậm tệ. Nhưng hắn đã cách cô rất xa, mà cho dù hắn đứng gần, cô chắc chắn cũng không thể ra tay.

“Còn chưa muốn về… hay muốn tiếp tục dùng bộ dạng lẳng lơ đó… câu dẫn đàn ông ở đây.”

Hoắc Khiêm đang đi bất ngờ xoay người lại, cũng nụ cười đó, vẫn thái độ coi thường, và giọng điệu ra lệnh đó.

Cô căm ghét hắn, ghét tận xương tủy. Nhưng vẫn phải theo hắn về.

Bệnh Viện KOG.

Trước căn phòng vip, có một hàng dài vệ sĩ với bộ vest đen, dáng vẻ to lớn lực lưỡng, họ đúng khoanh tay đứng như một vị thần gác cửa. Nhiều khi những bác sĩ hay y tá cũng bị bộ dạng dữ tợn của họ làm cho giựt mình.

Nhiệm vụ của họ chính là ngăn những người không được phép, tiến vào căn phòng này, giống như trường hợp của hai cô gái này.

“Hai người không thể vào… nếu chưa có sự đồng ý của chủ tịch, bất cứ ai cũng không thể tiếp xúc với thiếu gia”

“Chúng tôi không có ý đồ xấu… em gái tôi chỉ muốn đứng ngoài cửa nhìn hắn, như vậy cũng không được sao?”

Một cô nàng nóng bỏng với giọng nói đanh thép, đang giằng co với đám vệ sĩ. Tương phản với cô ta, là một cô nàng yếu đuối với vẻ đẹp thùy mị, nhưng sắc mặt hơi tái nhợt.

“Xin các người… mở cửa ra để tôi nhìn thấy Thiếu Hoành… tôi sẽ không bước vào trong.” Mộc Nhu yếu đuối rơi nước mắt, thân thể yếu ớt lại choáng váng sắp ngã.

“Mộc Nhu! Em đừng có quá xúc động… em không nhớ bác sĩ căn dặn sao? Sức khỏe em còn khá yếu… phải cẩn thận, bọn họ không để chúng ta vào… hay chị đưa em về nhà trước, sáng mai hãy đến.” Mộc Thanh uyển chuyển lên tiếng.

Chuyến du lịch sang Ý mà Hoắc Khiêm kì công sắp đặt cho cô đã không thành. Mộc Thanh chưa từng đến nước Ý. Sau khi gặp được bạn thân của Mộc Nhu tại sân bay sáng hôm đó, biết tất cả sự thật, thì Mộc Thanh lập tức đặt vé máy bay đến Bunradi.

Sau ba tháng chạy ngược xuôi, từ đại sứ quán, đến tất cả những nơi mà đoàn bác sĩ tình nguyện đi qua, cả những người Mộc Nhu từng gặp, hay từng ở, vẫn không có chút tin tức. Kiệt quệ mất sức mà Mộc Thanh đã ngất xỉu bên đường, may mắn được người ta đưa đến bệnh viện.

Đúng là ông trời không quá độc ác với cô, để cô tìm thấy em gái mình ngay trong chính bệnh viện. Mộc Nhu cũng tỉnh dậy sau hơn ba tháng hôn mê trên giường. Bọn họ cũng mới về nước cách đây nửa tiếng, em gái cô đã vội vàng chạy đến đây, vì muốn gặp người đàn ông đó.

“Hai người mau đi đi, chủ tịch sắp đến… nếu nhìn thấy các người làm phiền Tống thiếu gia, bà ta sẽ không nhẹ tay như bọn tôi.”

“Đi… đi…”

Một gã vô tình đẩy ngã Mộc Nhu, khiến cô trượt ngã xuống đất. Hoảng hốt đến giựt mình, Mộc Thanh liều mình giữ lại.

“Các anh có biết mình làm gì không?” Mộc Thanh ôm chặt em gái mình, quát tháo đám vệ sĩ.

“Chị à… em không sao.”

Nghe Mộc Nhu nói không sao, Mộc Thanh mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô không thể cho qua hành động quá đáng của đám người trước mặt.

“Nói cho các anh biết, em gái tôi đang mang thai… đứa trẻ trong bụng nó là cháu của Tống gia, cha của nó chính là người nằm trong phòng bệnh mà các anh đang bảo vệ, nếu nó có bề gì… chủ tịch Tống sẽ tha cho các người sao?”

Lời lẽ của Mộc Thanh không chỉ làm cho đám vệ sĩ xung quanh hoảng sợ, mà còn khiến cho người đang đi tới phải bất động đứng yên.

Bà có nghe nhầm không? Là con của Thiếu Hoành thật sao?

Tống Phu nhân hơi choáng váng, đứng lặng tại chỗ.

Tống gia cửu đời đơn truyện. Bà cũng chỉ sinh được mỗi Thiếu Hoành, rồi chồng bà mất, cũng không có cơ hội sinh tiếp đứa thứ hai. Bây giờ Thiếu Hoành lại nằm liệt giường, không biết có thể tỉnh lại hay không. Bà luôn cảm thấy có lỗi với liệt đại tổ tông của Tống gia. Nếu lời vừa rồi không phải bà nghe nhầm, mà là sự thật. Thì ông trời thật sự đã không bạc đãi Tống gia.

Nhìn Tống chủ tịch bước tới, đám vệ sĩ đều cúi đầu kính chào. Bà không để ý đến họ, mà chỉ nhìn Mộc Thanh.

“Lời vừa rồi của cô có phải không… cô gái này đang mang trong mình giọt máu của Tống gia?” Tống phu nhân chỉ tay về phía Mộc Nhu.

“Đúng vậy! Đứa trẻ trong bụng của Mộc Nhu… là con của con trai bà, Tống Thiếu Hoành.”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219