Dục Uyển

Phần 198
Phần 198

Dưới ánh sáng chóp nhoáng rực rỡ cùng âm thanh ồn ào sôi động của hộp đêm, mọi người như những con rối lao vào cuộc chơi, lắc đầu quẩy tay, buông thả bản thân, và hò hét quên mình theo tiếng nhạc.

Nhưng trong cái không khí cuồng nhiệt mọi người cùng vui lại có đóa hồng gai ngồi riêng một góc, lạc lõng giữa rừng người.

“Bọn mình qua bên đó ngồi?”

“Mày không biết cô ta là ai? Tha cho tao… tao không muốn tự vả vào mặt mình, thôi… qua bên kia ngồi, còn cả khối em xinh đẹp… đi đi…”

Nổi bật, xinh đẹp lại vô cùng rực rỡ, nhưng một tiếng trôi qua lại không người đàn ông nào dám đến gần, là vì sao…

Chính là vì cái này đây.

“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau The first that you have called is not available at the moment, please try…”

Bởi vì tâm tình của Trình đại tiểu thư lúc này rất tệ, chỉ cần là đàn ông có mắt nhìn, sẽ không dại mà tìm phiền phức, tốt nhất là né cô ta ra.

“Rầm… m…”

Sau khi quăng điện thoại xuống sàn, Trình Mỹ tiếp lại tục ném mấy chai rượu trên bàn.

“Choang… ng…”

Thủy tinh vỡ vụn trên sàn, rượu văng ra tứ phía. Theo luật thường, thì bảo an nên xông vào lập tức và lôi kẻ gây rối ra ngoài tẩm quất cho một trận, nhưng vì đó Trình đại tiểu thư, nên…

Cho qua.

“Tề Hạo! Anh dám ở cạnh nó, tôi sẽ khiến hai người sống không yên.”

Hai ngày nữa bọn họ sẽ đính hôn nhưng từ hôm qua Tề Hạo đã biến mất, người của Tề gia cũng không thể tìm được hắn. Người bình thường rơi vào hoàn cảnh Trình Mỹ cũng khó giữ được bình tĩnh, huống chi một thiên kim tiểu thư đầy tự phụ lại kiêu ngạo. Vì cô biết rõ, hắn đi tìm Phi Yến.

Trong buổi lể đính hôn của Phi Yến, cô vô tình nghe được hai mẹ con họ nói chuyện với nhau, thì ra cái thai trong bụng của “nó” không phải của Hoắc Phi, mà là Tề Hạo. Nếu nó ngoan ngoãn làm xong lể đính hôn thì đã không có chuyện gì, lại giở chứng học người ta bỏ trốn.

Được thôi, nếu mày muốn trốn tao sẽ khiến cho mọi người không thể tìm được mày.

Vì vậy khi Phi Yến vừa lẻn ra bằng cửa sau, đã bị đám người của Trình Mỹ bắt đi. Họ bán Phi Yến cho bọn buôn người ở Đảo Chết. Nhưng đám người đó không chỉ vô dụng, còn không biết giữ mồm miệng, lại khai ra cô sau khi bị phát hiện.

“Rầm!”

Uống cạn một hơi hết ly rượu, Trình Mỹ bật người đứng dậy, và đặt một tấm chi phiếu xuống bàn, bồi thường cho những thiệt hại vừa gây ra.

“Tránh ra!”

Lúc Trình Mỹ bước ra khỏi vũ trường thì chạm mặt một đám thanh niên. Cố tình ngó lơ, vì trong mắt cô đám người đó không xứng để ngó tới, chỉ sợ làm bẩn mắt mình.

“Đại ca! Đó không phải là khách vip của anh… Trình gia đại tiểu thư.”

Nhưng có người lại không muốn làm ngơ Trình Mỹ, còn rất hứng thú là đằng khác. Người thanh niên với mái tóc bạch kim chói sáng, gã ném điếu thuốc hút xuống đất và cùng lúc đẩy hai cô nàng nóng bỏng đang ôm trong người cho đám đàn em bên cạnh.

“Mày có mang theo thuốc?” Gã nhếch môi cười, nói chuyện với đàn em nhưng ánh mắt không rời Trình Mỹ một giây.

“Đại ca! Anh định…”

Không cần hỏi tiếp, bọn họ đã đoán ra đại ca sẽ làm gì với những viên thuốc kích dục vừa đưa, thật ra không chỉ con người mà hồn phách đại ca từ lâu đã bị Trình gia đại tiểu thư bắt lấy. Nhưng người ta là thiên kim tiểu thư có quyền có thế, còn họ chỉ là mấy thằng lưu manh bán thuốc cấm, có tư cách với cao.

Về Trình Mỹ, hiện tại cô ta đang gặp rắc rối với cửa xe, dù đã dùng rất nhiều sức lực nhưng kéo mãi nó vẫn không chịu mở ra.

“Chết tiệt! Ngay cả mày cũng muốn gây chuyện với tao?”

“Rầm… m… Mở ra…” Vừa đá vừa hét, đặc trưng của một kẻ đang ngấm hơi men.

“Có cần tôi giúp em?”

Thật ra vấn đề không nằm ở chỗ Trình Mỹ dùng bao nhiêu sức mà là đã đặt lực sai chỗ, thứ cô ta nắm kéo nãy giờ là gương chiếu hậu chứ không phải cửa xe. Trước khi Trình Mỹ nhận ra đó là ai thì gã đã kéo cửa xe ra, đứng chờ.

“Là anh?”

Và dù cửa xe đã mở nhưng Trình Mỹ không vội bước lên, nụ cười khinh miệt và ánh mắt xem thường đặt hết lên người gã. Cô lạnh lùng lướt qua người gã, rồi bước vào trong xe.

Trong mắt của Trình Mỹ thì địa vị của gã này vô cùng hèn hạ, lũ kí sinh sống bám trên cơ thể người, nếu không có những người như cô vung tiền thì đám cặn bã này lấy gì kiếm sống. Và một việc Trình Mỹ biết rõ, gã này rất si mê mình. Cái kiểu ánh mắt thèm khát khi nhìn thấy cô, thật kinh tởm. Đó cũng là lý do cô càng chán ghét và khinh thường gã, vì gã không biết lượng sức mình.

Nhưng có một thứ từ con người bẩn thiểu này, khiến cô vẫn còn dây dưa với gã.

“Lên xe!”

Nửa tiếng sau…

“Ưm… ưm…”

Chính là kỹ thuật trên giường của gã rất lợi hại.

Trên con đường vắng không người qua lại, những hạt mưa phảng phất rơi dưới ánh đèn đường như những hạt bụi, khí trời bên ngoài trở nên xe lạnh. Nhưng không khí trong xe lại nóng vô cùng, những tiếng rên rỉ cường điệu của người phụ nữ, và âm thanh ái muội từ trong xe nhịp nhàng phát ra.

“. Áh… Áh… sâu… sâu hơn nữa… Áh… h…” Trình Mỹ uốn éo người, vừa rên rỉ vừa bấu chặt lấy tóc của gã.

Hơn cả thoái mái, là khoái cảm hưng phấn tột cùng, chỉ một chút cử động nhỏ của gã cũng khiến thân thể rụng rời, những trận tê sung sướng bên dưới như thủy triều đánh úp cơ thể cô. Lưỡi gã chậm rãi len lỏi vào sâu bên trong, mang ngọt lửa hừng hực thiêu đốt từng chút một lý trí, khiến cô đê mê không cưỡng lại được ham muốn của mình, buông lỏng hai tay, thở hổn hển và quên mất cảnh giác.

Cũng không biết gã đàn ông trước mặt mình, đang tháo thắt lưng, và kéo quần xuống.

Chiếc váy được vén lên tận eo của Trình Mỹ, đôi chân thon dài quyến rũ như chiếc kiềm siết chặt cổ gã đàn ông. Gã vùi mặt vào giữa hai chân của Trình Mỹ, những trận co rút khít khao từ huyệt nhỏ do chiếc lưỡi linh hoạt của gã tạo ra, không ngừng phun ra mật dịch. Đầu lưỡi mềm dẻo nhanh chóng được rút ra, nhường chỗ cho cự vật cứng rắn xâm nhập vào. Khi Trình Mỹ như bóng xì hơi nằm xụi lơ trên ghế, thì gã bắt đầu làm phần việc của mình.

Gã đã khát khao được làm điều này từ rất lâu, nhưng khi gã đã sẵn sàng cho điều đó thì…

“Reng… reng…”

Tiếng chuông vang lên, đồng nghĩa với việc 30 phút cuộc chơi giữa họ sẽ kết thúc.

“Được rồi.”

Trình Mỹ đẩy gã ra, rồi chỉnh sửa lại chiếc váy trên người. Khuôn mặt vẫn còn nhiễm đỏ vì hưng phấn vừa rồi chưa kịp biến mất, nhưng vẫn cố cầm cự và tỏ bình tĩnh. Đó là luật chơi của giữa họ, người hưởng thụ là cô và người phục vụ là gã.

Không phải bất cứ người đàn ông nào, cũng đủ tư cách cưỡi trên người Trình gia đại tiểu thư. Dù chỉ là bạn tình một đêm, hay đồ chơi mua vui trong vài giờ cũng phải có thân phận một chút. Và đương nhiên, cô cũng sẽ trả công gã sức đáng, theo thủ tục như mọi lần Trình Mỹ ném một tờ chi phiếu vào mặt gã.

“Lái xe chậm lại… khi nào đến nhà thì gọi tôi dậy…” Không nhìn đến cảm xúc của người đối diện, Trình Mỹ nhắm mắt lại, rên rỉ nãy giờ cũng tốn nhiều sức lực nên cần phải nghỉ dưỡng.

Tờ chi phiếu gã đang cầm trên tay, đương nhiên không phải là phí taxi mà là phí trả công gã đã dùng lưỡi phục vụ Trình Mỹ trong nửa giờ vừa qua.

“Gấp đôi số tiền mọi lần, Trình đại tiểu thư thật sự rất hào phóng.” Gã mỉa mai nhìn tờ chi phiếu trong tay.

“Anh khiến tôi thoải mái, tôi đương nhiên không để anh thiệt thòi.”

Trình Mỹ mở mắt ra mỉm cười nhìn gã. Nhưng lần này có vẽ khác những lần trước, thái độ của gã rất kỳ lạ. Cô cũng không thể hiểu gã đang muốn làm gì, khi cố tình vò nát tờ chi phiếu trước mặt mình.

“Anh chê ít?”

Gã không lên tiếng, Trình Mỹ đã cho là vậy. Có một vài thứ trên đời này cô thiếu, còn thiếu rất nhiều là đằng khác, nhưng chưa bao giờ thiếu tiền. Trong lúc Trình Mỹ chuẩn bị móc ra tấm chi phiếu thứ hai, thì gã bất ngờ nhích lại và khống chế lấy hai tay cô.

“Anh muốn làm gì?”

“Chúng ta quen cũng đã nhiều tháng, em không nghĩ quan hệ này nên tiến xa hơn?” Gã nhếch miệng cười.

Việc gã muốn làm chắc mọi người cũng đã đoán ra.

“Ực… c… c…”

Gã nhét hết viên thuốc kích dục vào trong miệng của Trình Mỹ. Cô ta cố gắng nôn ra, nhưng trước khi kịp bắt đầu thì nó đã trơn tru thẳng một đường trượt xuống cổ họng. Vì biết rõ thứ vừa nuốt vào là loại thuốc gì, nên cô ta mới có bộ mặt hổ báo như lúc này.

“Rác rưỡi…”

“Em có biết chuyện gì sẽ xảy ra nếu mắng người khác là rác rưỡi?”

Trình Mỹ trừng mắt nhìn gã, còn gã thì thật thông thả, bật quẹt lửa và hút thuốc. Càng làm cho cô ta thêm giận dữ.

“Tôi đoán là… em đã biết chuyện gì sẽ xảy ra khi thuốc trong người em phát huy tác dụng, càng miệt thị người đàn ông của em, chính là càng hạ thấp thân phận của Trình gia đại tiểu thư, vì lát nữa chính em sẽ cầu xin thứ rác rưỡi này”

“Đàn ông của tôi? Rác rưỡi như anh đủ tư cách sao… anh mãi mãi chỉ là đồ chơi trong tay tôi.”

Trình Mỹ bật người dậy và cởi hết tất cả quần áo trên người mình, vừa mắng vừa ném quần áo vào mặt gã. Cởi xong cái nào là không chút do dự, quăng hết vào người gã. Cho tới khi cô trần truồng trèo lên người gã ngồi.

“Không nghĩ anh lại thèm khát thân thể tôi đến như vậy, được thôi… tôi toại nguyện cho anh… nhưng anh nhớ cho kỹ… anh nhất định sẽ chết trong tay tôi…”

Được chạm vào thân thể xinh đẹp của Trình Mỹ khiến gã thêm hưng phấn, bầu vú to tròn mềm mại cọ xát vào lòng ngực, vòng eo mãnh khảnh và hai chân thon dài đang kẹp chặt lấy hông hắn, ấm áp bên dưới lại gấp gáp muốn cử động. Dục vọng bên dưới đũng quần càng thêm phát tướng vì sự hoang dã của cô ta.

“Á… Á… Đau… nó mà gãy rồi, không ai thỏa mãn em.”

Trình Mỹ thô bạo, nắm kéo dục vọng của gã và nhét vào bên dưới của mình. Gã đau đến xanh mặt mày.

“Đó không phải là thứ anh muốn, rác rưỡi… anh nên cầu nguyện… tôi sẽ không giết chết anh… Áh… áh” Cô vừa cắn chặt răng, vừa động thân thật mãnh liệt, từng giọt mồ hôi theo khí nóng trong xe, và cử động của cô mà chảy ra liên tục.

Không chỉ là lửa dục toàn thân bắt đầu thiêu đốt, mà lửa giận trong người cô cũng đang cháy bừng. Vì con chó cô nuôi bấy lâu nay bất ngờ tạo phản, còn giở trò trên người cô. Người chủ động ban đầu là cô, nhưng chỉ trong chốc lát gã đã chuyển từ bị động sang chủ động. Hai tay đặt trên cặp mông tròn trịa của Trình Mỹ, và thúc thật sâu vào.

“Đồ rác rưỡi! Lát nữa… anh… anh sẽ chết… trong tay tôi… á… á…”

“Ha… a… Đợi khi em có đủ sức lực rồi hãy xem tôi có đáng chết hay không?”

“Áh… ah…”

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219