Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 98
Phần 98: Lục đại trưởng lão

Trong khi đó tại Ma Kiếm Tông trên Hành Pháp Sơn, một trong những nơi xâm nghiêm nhất. Nếu như kẻ nào tới gần nội trong ngàn bước chỉ có một kết cục duy nhất, giết không tha.

Hôm nay trong mật thất, xung quanh thập đại mộc tọa sáu kẻ thần khí bức người. Những đệ tử canh phòng gần đó cũng trở nên căn thẳng hơn ngày thường, bọn chúng không dám nhúc nhích dù chỉ là một đầu ngón tay bởi vì bên trong đó chính là sáu trong Thập Đại Trưởng Lão.

– Đại sư huynh, chẳng hay có chuyện gì hệ trọng mà phải truyền tin cho chúng ta.
– Lão ngũ nói không sai, không lẽ chiến trường ngoài kia đã thật sự nằm ngoài tầm kiểm soát.

Ngũ Trưởng Lão cùng Nhị Trưởng Lão không kiềm được nghi vấn.

– Nơi tiền tuyến đưa về tin tức, chiến trường phía Đông đã có tu sĩ Trúc Cơ kỳ tử trận.

Đây quả thật không đơn giản, chỉ mới ba năm trôi qua ắt hẳn chưa tới lúc kịch liệt mà tu sĩ cấp cao tầng liền ngã xuống không chùng báo hiệu điều không hay.

– Một tên tu sĩ Trúc Cơ ngã xuống đúng là chuyện không vui vẻ gì nhưng không tới mức đại sư huynh phải triệu tập tất cả chúng ta ở đây chứ?

Người vừa lên tiếng chính là Tam Trưởng Lão, kẻ ẩn tu trên đỉnh Linh Dược Sơn. Trong Ma Kiếm Tông nói về tạo nghệ luyện đan thì lão đứng thứ hai không ai dám tranh là kẻ đứng nhất. Vốn là kẻ nổi tiếng không bao giờ bước chân ra khỏi động phủ nhưng Đại Trưởng Lão đã lên tiếng thì lão không thể không nể mặt.

– Đương nhiên ta sẽ không làm phiền các vị sư đệ những chuyện nhỏ nhặt này nhưng đây là thứ tìm thấy trên thi thể của hắn.
– Thi thể?

Trung niên Thập Trưởng Lão lúc đầu lộ rõ vẻ không hề có hứng thú nhưng theo lời lão đại khiến hắn không khỏi kinh ngạc.

– Không sai.

Đại Trưởng Lão ném tới một tiểu kiếm còn tanh mùi huyết nhục, trung niên tiếp lấy không khỏi nghiền ngẫm. Bên trong thú triều, hàng ngàn vạn yêu thú ngoài kia làm sao không thèm khát huyết nhục tu sĩ, nhất là tu sĩ Trúc Cơ kỳ tràn ngập linh khí. Đứng trước hấp dẫn chí mạng yêu thú không thể bỏ qua dù chỉ là một chút, từ trước tới nay nếu như không phải ngã xuống gần đồng bạn thì khó có thể chết toàn thây.

– Nhị sư huynh, thứ này không phải quá rõ ràng rồi sao?

Trung niên ném thanh tiểu kiếm qua chỗ Nhị Trưởng Lão.

– Thập sư đệ nói không sai, tiểu kiếm này dùng huyết nuôi dưỡng. Là thứ mà đám huyết nhân kia cực kỳ thích sử dụng.

Đám huyết nhân lão nói tới không đâu xa lạ, chính là Ma Huyết Môn. Giữa thú triều xâm lấn, không ngờ có kẻ đứng sau đâm một dao khiến Ma Kiếm Tông thật sự động nộ.

– Bọn chúng muốn cấu kết cùng yêu thú sao?
– Ta nghĩ bọn huyết nhân này không ngu ngốc làm chuyện hạ sách này. Bọn chúng cũng là nhân loại không thể nào có chuyện khiến lòng người phẫn nộ này. Ắt hẳn Huyết Ma Môn muốn thừa cơ hội này khiến Ma Kiếm Tông ta tổn thất nặng nề.

Tam Trưởng Lão nói ra suy đoán.

– Ta không cần biết mục đích thật sự của chúng là gì nhưng dám nhắm tới Ma Kiếm Tông chính là tử tội.

Đại Trưởng Lão sát khí bức người, đứng ngoài ngàn bước chân cũng không khỏi khiếp sợ.

– Không biết các sư đệ ai sẽ đem đầu bọn chúng về đây?

Năm kẻ còn lại không khỏi cười gằn, ngồi ở đây không ai không từng giết người như ngóe. Bọn họ chỉ thật sự không ra tay vì thân là trưởng lão không thể nào đích thân hành động vì ngại mặt mũi nhưng chính tông môn truyền lệnh xuống lại khác.

– Lão đại, gần trăm năm tiềm tu khiến ta thật sự có chút ngứa tay. Hay là để chuyện này do hỏa kiếm ta diệt sát.

Bát Trưởng Lão mặt đỏ như kẻ say hăng hái tự đề cử chính mình.

– Ta nghĩ lão bát ngươi tốt nhất là ở lại tông môn thôi, những chuyện âm thầm này không nên để kẻ nóng nãy như ngươi xen vào.

Nhị Trưởng Lão hờ hửng nhẹ giọng.

– Nhị sư huynh, không ngờ ngươi là kẻ hẹp hòi không bỏ qua chuyện cũ.

Bát Trưởng Lão nóng nãy hét lớn. Bỗng nhiên nhận ra bản thân đã bị khích tướng làm hắn càng nóng giận quay lại mộc tọa.

– Hahaha Bát sư đệ đúng là bát sư đệ, ngàn năm không đổi.
– Đại sư huynh, ta cũng muốn góp một chút công sức. Lò đan mới cần một chút tài liệu, bọn tu sĩ này ắt hẳn đều là Trúc Cơ kỳ trở lên rất thích hợp cho ta sử dụng.

Tam trưởng lão không khỏi cười lớn.

– Lão tam ngươi lại luyện nhân đan sao, thứ tổn hại nhân quả này tốt nhất là không nên nhúng vào quá sâu.

Đại Trưởng Lão chân tâm nhắc nhở.

– Lão Thập thì sao, chẳng lẽ sư đệ không muốn vận động chân tay một chút sao?
– Đại sư huynh, ta cũng rất muốn ra tay nhưng thương thế thì…

Trung niên nhìn xuống bên tay áo, tuy không còn trống rỗng như trước nhưng khẳng định tốn không ít thời gian để hồi phục.

– Được rồi lão bát không cần phải nóng giận, lần này đành phải làm phiền ngươi rồi.

Bát Trưởng Lão vẻ mặt có chút nguôi ngoai còn những lão còn lại không khỏi có chút thất vọng.

– Nhưng có một điều kiện.
– Đại sư huynh không ngại cứ việc nói ra.

Hắn hào hùng nói.

– Lão bát ngươi không đơn độc, chuyến đi này có một kẻ cùng ngươi truy bắt bọn chúng.
– Không biết là kẻ nào để đại sư huynh phải đích thân lên tiếng.

Bát Trưởng Lão nổi lên một chút hứng thú.

– Hahaha là kẻ không hề xa lạ, chính là tiểu tử Trần Duyên.
– Hử?

Ngoài trừ Tam Trưởng Lão vẻ mặt ngu ngơ, những kẻ còn lại không ai không bất ngờ.

– Đại sư huynh chuyện này…

Nhị Trưởng Lão cũng không khỏi gấp gáp.

– Hahaha lão nhị đệ không cần phải quá bận tâm, trọng yếu là lão bát. Lão bát, đệ còn gì ý kiến không?

Nhìn qua Bát Trưởng Lão, hắn ánh mắt không nóng không lạnh khiến người khác khó có thể dò xét tâm tư.

– Dù sao hắn cũng là đệ tử chân truyền của tứ sư huynh, việc này tốt nhất là để hắn tự mình khẳng định sẽ thích hợp hơn.
– Không cần, chính lão tứ đã nói ra việc này, lão bát ngươi cứ y lệnh mà làm.

Đại Trưởng Lão chắc như đinh.

– Thôi được, nếu như cả tứ sư huynh cũng tán thành ta cũng không tiện từ chối.
– Nhưng bản thân không dám đảm bảo tên tiểu tử kia không bị trày da xước vãy.

Đáng để khiến những lão giả kia kinh ngạc hơn là Bát Trưởng Lão quá dễ dàng chấp nhận. Cách đây không lâu chính hắn đã châm ngòi khiến cho Thập Trưởng Lão một bên tay bị trảm xuống.

– Chỉ cần lão bát ngươi không quá tay là được, dù sao hắn cũng là đại đệ tử một trong Nhất Thập Chấn Sơn Tông không thể quá nuông chiều.

Cuối cùng mọi việc cũng được định đoạt, chờ khi bốn kẻ kia trở về Nhị Trưởng Lão đã không thể nhẫn nại.

– Đại sư huynh không lẽ ngươi còn không rõ tính khí của lão bát, hắn là kẻ có thù tất báo. Tiểu tử Trần Duyên kia cùng hắn đồng hành hẵn lành ít dữ nhiều.

Sư phụ của Trần Duyên, Phong Ma Chân Nhân cùng lão vốn là sư huynh đệ đồng sinh cộng tử, chính hắn đã trao tận tay công pháp kỳ bí kia cho Trần Duyên. Chứng kiến tên tiểu tử có thực lực đảm đương tương lai của tông môn đi vào tử địa khiến lão thật sự có chút đau lòng.

– Hahaha nhị sư đệ quá đa cảm rồi, tên tiểu tử kia tuy rằng vẻ ngoài thành thục hơn so với niên kỷ nhưng làm người lại quá thận trọng, quá âm trầm.
– Những kẻ như vậy nếu như không gặp cơ duyên từ trên trời rơi xuống thì chỉ biết sợ sệt chứng kiến thời cơ trước mắt bị lãng phí. Lão bát tuy tính tình có chút nóng nảy nhưng lòng trung thành đối với tông môn là không cần phải bàn cải, ta nghĩ hắn biết phân nặng nhẹ.

Xác thực lời bảo đảm của Đại Trưởng Lão khiến lão cũng không nghĩ ra được ý định phản bác. Nếu như cả sư phụ hắn cũng tán thành thì chỉ có thể tùy theo cơ duyên mà định đoạt.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219