Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 127
Phần 127: Bị âm

Quả cầu linh trùng khổng lồ không gì thay đổi, có khác biệt duy nhất là bên trong nhân đã rỗng không. Tên Huyết Phong đã liều mạng dùng Huyết Độn rời đi.

– Khai.

Không chỉ Huyết Phong, chính Trần Duyên cũng không thể nhẫn nhịn được nữa. Hắn vội vàng giải khai trận pháp.

– Gaaaaa…

Hình ảnh kỳ dị xuất hiện, nhục thể dường như tách ra làm hai không cần phải nghĩ chính tiếng rên rỉ của hắn cũng đủ để biết quá trình này cảm thụ không hề dễ chịu.

– Hừm chỉ là ngươi cùng Tinh Thần Trùng chia cắt trở lại, lần đầu có lẽ có chút khó chịu sau vài lần thì sẽ quen thôi có khi ngươi lại nghiện cảm giác này.

Lão khoái trá trên nổi đau của kẻ khác, chính lão đã không biết thưởng thức tư vị này biết bao nhiêu lần, giờ đây nhìn thấy tiểu bối cùng chung số phận liền cảm thấy bản thân có chút an ủi.

Tiểu Mập Mạp đi ra từ trong mi tâm hắn, tiểu trùng mập này cũng không hề dễ chịu. Thân thể nó như bị giày vò chết đi sống lại.

– Tiểu hài tử ngươi lại quá sức rồi.

Chu lão nhanh như chớp đỡ lấy lộ vẻ cưng chìu.

– Còn ngươi nữa tiểu tử ngươi chưa chết chứ?

Lão lấy chân đạp đạp người hắn như thể đang kiểm tra xác chết bên đường rõ ràng là bên trọng bên khinh trắng trợn.

Trần Duyên không còn để tâm tới lão, nói đúng hơn là ngoài trừ cơn đau đớn chạy khắp nhục thể thì tâm trí đã không còn gì. Khó khăn lấy ra đan dược đưa vào miệng, dược lực vừa cho vào cảm giác thanh mát xoa diệu đi phần nào. Không để lãng phí dược lực Trần Duyên nhanh chóng nhập định, song Lục Đường Lang cũng được hắn gọi ra hộ pháp.

– Hời… thương thế của ta không thể trong thời gian ngắn liền bình phục. Có lẽ phải trở về Ma Kiếm Tông một chuyến dù sao nhiệm vụ lần này xem như cũng đã hoàn thành.

Tia dược lực cuối cùng cũng đã được hắn hấp thụ, lần đầu thi triển bản lĩnh mới của Thần Khống Vạn Trùng khiến não hải chịu thương tích không hề nhẹ, đồng thời nhục thể còn hứng chịu gánh nặng do hàng vạn linh thạch dồn nén nếu không có mười năm thì hắn đừng mong sinh long hoạt hổ như trước.

Tiểu Mập Mạp cũng không thư sướng hơn được bao nhiêu, con sâu mập kia bên trong não hải hắn cứ rên hừ hừ khiến Chu lão phải sốt sáng an ủi.

– Đợi đã tiểu tử trên người của ngươi có mùi vị kỳ lạ.

Lão bất ngờ, phóng thần thức quét qua người hắn.

– Mau lên đây.

Chu lão dùng thần thức khống vật, từ trong tay áo hắn lơ lửng một chấm đen cực nhỏ mà mắt người khó có thể quan sát.

– Tiểu tử ngươi bị âm một vố này thiệt thòi quả không nhỏ.

Lão cười trên nổi đau của kẻ khác.

– Ta bị kẻ khác âm?

Trần Duyên ngu ngơ không hiểu ý lão.

– Thứ mắt người khó thấy này thật ra là một linh trùng hiếm gặp.
– Linh trùng?

Hắn ngây ngốc phóng ra thần thức tra xét.

– Không sai, đây chính là Vô Tung Trùng từ thời thượng cổ đã nổi danh là Tam Vô Trùng.
– Không nhìn thấy, không nghe thấy, không ngửi thấy.
– Số lượng của chúng cực ít, nếu không có kẻ cố tình sử dụng thần thức tìm tòi thì còn lâu thứ này mới bị phát hiện.

Lão trầm trồ đạo.

– Thứ linh trùng kỳ lạ này có liên quan gì tới việc ta bị âm?

Trần Duyên khó hiểu.

– Đây chính là thứ công cụ tuyệt đỉnh của cao thủ truy tung, chỉ cần để con mái trên người kẻ muốn theo dõi thì dù ngoài vạn dặm con trống cũng có thể tìm thấy.
– Cái gì?

Hắn hoảng hốt, vội vàng phòng thần thức dò xét nhục thể lần nữa. Sau khi chắc chắn không còn vấn đề gì mới thở phào nhẹ nhõm.

– Ngươi không cần quá cẩn thận, thứ linh trùng này không chỉ khó nhìn thấy mà số lượng lại cực ít bọn chúng sẽ không phí phạm lên một kẻ quá nhiều đâu.
– Hahaha không ngờ khống trùng tu sĩ có ngày lại bị kẻ khác dùng linh trùng âm lại khiến suyết chút nữa bỏ mạng.

Chu lão rõ ràng rất khoái trá khi trông thấy hắn bị thiệt thòi.

– Có lẽ khi ngươi giao chiến, áp lực trên người đã vô tình áp chết linh trùng này mới khiến nó tỏa ra một chút mùi vị kỳ lạ, nếu không e ràng tiểu tử ngươi nữa bước khó đi.

Lão cười ha hả khiến Trần Duyên rùng mình, vô tận truy sát không phải là điều hắn ao ước đón nhận.

– Lần thực thi nhiệm vụ này ta đã cùng không ít kẻ tiếp xúc muốn truy ra thủ phạm sợ rằng còn khó hơn lên trời hái sao cũng rất có khả năng ta đã bị kẻ khác âm từ trước.

Từng dòng suy xét chạy loạn trong đầu dù Trần Duyên trí nhớ siêu phàm nhưng hắn thật sự không nghĩ ra ai đã cố tình gài bẫy.

Lắc đầu cảm khái, Trần Duyên cũng không muốn nói lý đến, tạm thời để Tinh Thần Trùng phục hồi. Hắn đã tiếp xúc không ít kẻ, không thể nào đoán ra ai đã chú tâm hãm hại chỉ có thể ném sau đầu nghĩ cách khác. Nén đau đớn khẽ bắt ấn kết nối tinh thần kêu gọi Tiểu Kim quay trở lại.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219