Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 65
Phần 65: Trở lại Bạch Lang Thôn

Hơn nữa ngày trôi qua, cuối cùng hỗn chiến đã chấm dứt. Tuy thành công giữ vững Bạch Lang Thôn nhưng cái giá phải trả không hề nhỏ, hơn ngàn đệ tử Luyện Khí kỳ đã bỏ mạng, xác người cùng xà lẫn lộn bốc lên mùi thối rữa. Huyết khí đã đi qua nhìn thấy đồng bạn ngã xuống thậm chí là phanh thây khiến cho không ít đệ tử tái mặt. Có kẻ không chịu được mà nôn thốc tại chỗ.

Bạch Nhiên vẫn lạnh lùng nhìn xuống trông thấy đệ tử sau khi được huyết nhục tẩy rữa khắp người đã thay đổi rất nhiều. Từ tiểu tử tới hài nữ đã bớt đi vẻ ngây ngô mà thay vào đó một chút ý chí sát phạt làm cho hắn rất hài lòng.

– Tất cả dừng lại.

Tiếng hô của hắn khiến chúng đệ tử muốn truy cùng đuổi tận Đoạn Linh Xà dừng bước.

– Bạch sư thúc, chúng ta không truy đuổi chúng sao?

Thành Lực lúc này đã là huyết nhân nhưng không hề tỏ ra xuống sức gào to nghi vấn.

– Đoạn Linh xà đột ngột tấn công khẳng định có âm mưu đằng sau. Các ngươi đã không còn ở trạng thái đỉnh phong nếu truy đuổi sẽ rất nguy hiểm. Nên nhớ rằng bảo vệ Bạch Lang Thôn mới chính là nhiệm vụ mà tông môn bàn giao.

Mặc dù tiếc hận nhưng không ai dám chống lại, chỉ có thể nghiến răng quay về. Bạch Nhiên nhoẻn miệng cười gằn, làm sao hắn có thể để bầy Đoạn Linh Xà rời khỏi, trước tới nay không kẻ nào diệt sát đệ tử Ma Kiếm Tông mà không trả giá dù đó là yêu thú. Từ túi trữ vật lấy ra truyền tin phù phóng đi.

Sâu bên trong Ma Kiếm Lâm truyền tin phù đáp xuống hữu thủ hắc bào thanh niên. Bóp nát linh phù nụ cười quen thuộc của hắn hiện lên, kẻ đó không ai khác chính là Trần Duyên. Không ngờ chỉ đưa truyền tin phù xem xét tình hình thú triều lại nhận được tin tức Đoạn Linh Xà từ tay Bạch Nhiên.

Đương nhiên hắn vui vẻ tiếp nhận, đổi hướng trực chỉ vị trí bầy linh xà, Phệ Huyết Trùng đã lâu không được bồi dưỡng. Chỉ cần hai canh giờ bầy linh xà đã bị thôn phệ sạch sẽ, hắn quay lại Bạch Lang Thôn trước ánh mắt không ngờ của Bạch Nhiên.

– Sư đệ không phải đã nói tiêu diệt hết lũ súc sinh kia tại sao lại quay về.
– Đương nhiên là ta đã hoàn thành nhiệm vụ, phải quay lại lấy thù lao không phải sao?

Bạch Nhiên quả quyết không tin, đích thân hắn đạp kiếm phóng tới nơi Trần Duyên đã nói. Khắp nơi ngoài trừ dấu vết hỗn chiến để lại trên mặt đất thì không hề có dấu vết yêu thú đã đi qua, thậm chí cả mặt đất gần như bị xới tung lên hoàn toàn.

Xác nhận không hề có khí tức Đoạn Linh Xà xung quanh Bạch Nhiên chỉ còn biết quay về. Nhìn thấy vẻ mặt hả hê của Trần Duyên không còn cách nào đành phải lấy một bụi linh thảo cấp hai ném tới. Mặc dù chỉ là Bính đẵng nhưng đã tốn của hắn không ít công sức mới hối đoái được từ tông môn.

– Sư phụ có căn dặn nếu ngươi quay trở lại liền tới gặp người.

Bạch Nhiên xua tay nói.

Thu lại vẻ cao hứng Trần Duyên từ biệt một đường đi thẳng.

– Ngươi đã quay trở lại rồi sao?

Lão nhân bất động nhìn xuống.

– Đệ tử ra mắt sư phụ.

Trần Duyên như thường lệ cuối người hành lễ.

– Đây là yêu cầu của tông môn giao cho đệ tử đã hoàn thành.

Phong Ma Chân Nhân vẻ mặt bất biến gật đầu từ tay áo lấy ra Lục Tin Phù ném tới.

– Sư phụ đây là…
– Là nhiêm vụ mới tông môn giao cho ngươi.

Không ngờ vừa cửu tử nhất sinh trở về lại bị những lão gia hỏa kia tiếp tực vắt kiệt. Bất đắc dĩ thân là đệ tử chân truyền duy nhất của Phong Ma Sơn hắn chỉ có thể gánh lấy một mình. Tưởng chừng bản thân sẽ được thả lỏng, Trần Duyên mấy ngày nay trong đầu luôn tưởng niệm tới tam nữ đang chờ đợi làm hắn hăng hái không thôi.

Bản tính nhát việc của hắn làm sao qua mắt được vị sư phụ hơn ngàn năm đạo hạnh kia. Lại một túi trữ vật khác bay tới chỗ hắn.

– Đây là phần thưởng tông môn ban tặng, ta đã đổi hết thành linh thảo cấp hai cho ngươi.
– Đệ tử tạ ơn sư phụ.

Lo nghĩ của sư phụ làm sao hắn không thể không biết, lão nhân gia ngày thường mặt lạnh như tiền nhưng đường đi nước bước của hắn khẳng định không qua mắt được lão.

– Được rồi ngươi mau quay về tông môn, ta đoán nhiệm vụ kia cũng sắp bắt đầu.

Tuy chưa biết thông tin trong Lục Tin Phù là gì Trần Duyên đành hành lễ cáo lui.

– Sư đệ.

Bạch Nhiên cố ý đợi sẵn từ trước.

– Không ngờ sư huynh cũng có nhã hứng ở đây nhìn ngắm phong thủy.
– Hừ ta không phải là loại người chán ngắt kia.

Bạch Nhiên ngay lập tức hừ lạnh. Không muốn dây dưa quá lâu với tên sư đệ xảo trá này hắn lập tức mở lời.

– Sư huynh đây có vấn đề cần thỉnh an sư đệ đây.

Đột ngột thái độ thay đổi khiến Trần Duyên không kịp trở tay.

– Tên Bạch Nhiên này ngày thường nếu không có sự kiện quan trọng thì đừng mong thấy mặt hắn mà lần này lại cố ý chờ sẵn rào trước đón sau khẳng định có vấn đề.

Nghĩ thầm ngay lập tức lấy lại vẻ tươi cười thường ngày chắp tay nói.

– Sao sư huynh lại nói những lời đó, đệ chỉ là tiểu bối sinh sau đẻ muộn làm sao có thể.
– Không không ta thật sự có việc quan trọng cần nhờ tới sư đệ.
– Thật đáng tiếc sư huynh tới không đúng lúc, đệ vừa được nhiệm vụ tông môn giao phó cần phải nhanh chóng rời đi.

Trần Duyên thở dài khéo léo từ chối.

– Ha ha sư đệ không cần phải đa nghi, việc này tuy là quan trọng với ta nhưng đệ khẳng định là dễ dàng làm được, thậm chí là liên quan tới nhiệm vụ được tông môn giao phó.

Bạch Nhiên ha hả cười.

– Sư huynh biết ta được giao nhiệm vụ gì sao?

Hắn nghi vấn, dù sao chính bản thân còn chưa hề mở ra Lục Tin Phù xem xét tin tức bên trong.

– Việc này cũng không có gì khó đoán, nếu ta không sai thì tông môn tuyển trạch mười năm một lần đã cận kề, khẳng định sư phụ muốn đệ trở về giám sát quá trình thu nhận đệ tử.

Lấy ra Lục Tin Phù đưa lên trán, quả thật không sai. Đại lễ thu nhận đệ tử của Ma Kiếm Tông mười năm một lần đã gần kề, nhưng lần này lại rất khác biệt. Số đệ tử thu nhận đông hơn gấp mười khiến cho tình hình vô cùng hỗn loạn, mặc dù đại lễ chưa được khai mạc nhưng hàng vạn tu sĩ long xà lẫn lộn đã xôn xao kéo tới bất chắp thú triều đang diễn ra.

– Lời sư huynh nói không sai, nhưng thân là tu sĩ Trúc Cơ kỳ ta không tin sư huynh lại để tâm tới những việc này.

Xưa nay tu sĩ Trúc Cơ kỳ trong tông môn hầu như chỉ bế quan tu luyện hay ra ngoài tìm kiếm cơ duyên không ai có nhã hứng quan tâm tới đại lễ này ngoại trừ…

– Ta biết sư đệ đã đoán ra, lần này sư huynh muốn thu nhận đệ tử.
– Hắn ắt hẳn phải là thiên tài hiếm gặp nếu không sư huynh đã không tới đây đúng chứ.

Biết không thể nào che giấu Bạch Nhiên đành nói ra.

– Đúng như lời sư đệ, hắn không chỉ tư chất hơn người mà tâm tính lại rất khá, nếu như rơi vào tay các sư huynh đệ khác thì không biết tới khi nào ta mới kiếm được một tên đệ tử hợp ý.

Trong Phong Ma Sơn không chỉ riêng Bạch Nhiên có tu vi Trúc Cơ, khẳng định còn nhiều vị tiền bối khác đều ẩn cư tu luyện. Chuyện tranh giành đệ tử thường xuyên xảy ra, thậm chí không ít trường hợp sức đầu mẻ trán. Nếu không đi cửa sau Bạch Nhiên khẳng định không thể tranh giành lại những lão quái vật tiềm tu hơn trăm năm kia.

– Ây da việc này thì…

Trần Duyên tỏ ra khó xử, nhưng làm sao Bạch Nhiên không hiểu. Ý của tên sư đệ này quá rõ ràng, nếu như muốn đi của sau thì phải lấy ra chút lòng thành.

– Ha ha ta biết sư đệ lần này là bất đắc dĩ đương nhiên là đệ không đi tay không rồi.

Bạch Nhiên lén lút lấy ra một bụi linh thảo nhỏ như nắm tay đưa tới.

– Chẳng lẽ đây là Mộc Hà Thảo.

Trần Duyên bất ngờ lắp bắp.

– Sư đệ đúng là tuệ nhãn, đây chính là linh thảo cấp hai Ất đẵng Mộc Hà Thảo rất hiếm thấy. Nếu như không phải vì tên đệ tử kia thì ta thật sự không nở lấy ra.

Bạch Nhiên trong giọng nói không giấu được vẻ nuối tiếc, ánh mắt nhìn về phía Trần Duyên híp mắt cười.

– Ây da chúng ta là sư huynh đệ đồng môn không cần khách khí, chỉ cần sư huynh ra lệnh làm sao đệ dám không theo.

Tuy miệng nói nhân nghĩa nhưng hắn đã nhanh tay bắt lấy Mộc Hà Thảo từ tay Bạch Nhiên nhanh chóng cho vào túi trữ vật.

Bạch Nhiên kinh hĩ, dù Mộc Hà Thảo có trân quý nhưng tên sư đệ cả ngày khắp nơi thu mua linh thảo giá cao kia khẳng định cất chứa không ít, hắn không dám khẳng định lần này lại dễ dàng thành công.

– Lần này thật sự nhờ vào sư đệ rồi.
– Ta chắc chắn sẽ làm hết khả năng.

Cả hai cùng cười lớn, sau một hồi hàn huyên cuối cùng cũng từ biệt.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219