Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 60
Phần 60: Trần Duyên từ biệt

Mặt trời đã đứng bóng, trước mắt Trần Duyên lúc này là một cự thạch khổng lồ chu vi hàng trăm dặm.

– Không ngờ trong Ma Kiếm Lâm lại có thứ to lớn như thế này, càng kỳ lạ hơn là lại được tiểu phái như Hợp Hoang Môn tìm thấy được.

Hắn liếc ánh nhìn đầy hứng thú sang Lương Tiểu Xuân. Mỹ phụ này một đường đi tới nơi đây khẳng định là đã mưu tính điều này từ lâu.

– Chúng đệ tử nghe lệnh, nơi đây khí chất thần bí ắt hẳn là điều chẳng lành. Các ngươi lập trại cách đây trăm dặm không được lại gần.

Ngoài trừ mỹ phụ cùng Lương Hải các nàng cùng Trần Duyên đều lùi lại, nhìn thấy hắn thập phần hiểu lý lẽ cũng làm nàng yên tâm phần nào.

– Chu lão, Chu lão có nghe ta gọi không?

Trần Duyên thầm hét.

– Hừ tiểu tử ngươi đúng là tốt phước, đoạn đường đều là hương diễm. Giờ đây mới nhớ tới lão già ta sao?

Nghe giọng đều không được thân thiện của Chu lão Trần Duyên biết lão cố ý trách móc hắn phong bế não hải, biết sao được trên hành trình đầy “xôi thịt” này Trần Duyên không muốn kẻ khác nhìn lén hắn. Nhưng mỹ phụ mỹ miều kia là ngoại lệ.

– Lần này có vẻ như bảo vật đã xuất hiện trước mắt chúng ta rồi.

Trần Duyên gượng cười suy đoán.

– Tiểu tử ngươi nói không sai.
– Thật vậy sao, bên trong viên cự thạch kia thật sự có bảo vật?

Thấy Trần Duyên hưng phấn lão hừ nhẹ.

– Đương nhiên là có bảo vật, nhưng không nằm bên trong. Bảo vật lớn nhất là chính bản thân viên cự thạch kia.

Trần Duyên khó hiểu muốn đặt ra nghi vấn thì:

– Hừ tu vi tiểu tử ngươi còn quá nhỏ yếu, tốt nhất là không cần mơ tưởng tới thứ kia. Dù sao nếu không phải kẻ có pháp lực cao thâm thì rất khó nhận ra.

Hiểu rõ con người Chu lão hắn quyết định không nghĩ tới nữa, quay lại bên chúng mỹ phụ nói lời từ biệt.

– Chàng thật sự phải đi sao, chúng thiếp muốn được cùng chàng rời khỏi.

Chúng nữ trăm lời như một, thời gian vừa qua tuy chỉ có tam nữ thật sự cùng hắn ân ái nhưng các nàng đều cùng hắn ướt át đồng hành chưa bao giờ nghỉ tới việc phải rời xa Trần Duyên.

Thấy chúng nữ cầu xin cũng khiến Trần Duyên không nở, nhưng hắn không thể nào mang các nàng cùng đi. Không giống như hai mẫu nữ Linh Diệu, Linh Diệp, nếu Trần Duyên làm như vậy hẳn không thể nào qua mắt được mấy lão bất tử kia. Dù cho có là đệ tử chân truyền Trần Duyên không tin tông môn sẽ vì hắn mà xuất quân tiêu diệt Hợp Hoang Môn.

– Các nàng đều không phải là đệ tử chân truyền đúng chứ.

Thập nữ gật đầu, các nàng tuy là đệ tử thiên tài của môn phái nhưng chưa hề được bái sư. Lần rèn luyện này cũng chính là thử thách mà môn phái đề ra.

– Ở đây ai tu luyện “Giả Long Thực Phượng Quyết”?

Liền có năm nữ nhân bước ra đương nhiên là bao gồm hai tiểu la lị, bên kia đương nhiên là đã cùng nam nhân khác song tu. Các nàng như rơi vào hố băng, chúng nữ đều hiểu thời đại bây giờ nam nhân đòi hỏi cao nhất phải là trinh tiết, không tên nào lại chấp nhận nữ nhân đã qua tay nam nhân khác.

Trần Duyên đoán được suy nghĩ của các nàng kiền bước tới ôm năm mỹ phụ vào lòng. Cảm nhận hơi thở nam nhân mãnh liệt từ hắn chúng nữ liền òa khóc. Hành động của Trần Duyên như đã nói hắn không hề ghét bỏ các nàng.

– Ngoan nào nghe lời tướng công nói.

Nghe thấy Trần Duyên xưng tướng công khiến chúng nữ mỉm cười vui sướng, dùng ánh mắt ướt đẵm nhìn hắn.

– Vị tam sư thúc kia chủ tu công pháp gì?
– Tam sư thúc trước kia cũng cùng nam nhân khác song tu nhưng không biết lý do lại chuyển tu “Giả Long Thực Phượng Quyết”.

Kim Liên thân thể không xương dựa vào người hắn nũng nịu nói.

Trần Duyên cười ha hả vuốt ve đãng phụ vẻ mặt mừng thầm, hắn đã tìm được cách vẹn cả đôi đường.

– Các nàng có yêu ta không?
– Đương nhiên chúng thiếp đời này chỉ tương tư mỗi chàng.

Kim Liên nhẹ giọng thổi vào tai Trần Duyên, bên kia chúng nữ cũng gật đầu đồng tình.

– Nếu đã như vậy thì các nàng hãy bái kiến xin làm đệ tử của Tam Trưởng Lão đồng thời đều chuyển tu “Giả Long Thực Phượng Quyết” đi.

Chúng nữ hiểu ý hắn nhưng chuyển đổi pháp quyết tu luyện cũng chính là khiến tu vi suy giãm, đây là điều không ai muốn. Nhưng ngũ nữ lại không hề do dự, cắn răng gật đầu. Nhìn thấy vẻ quyết tuyệt của các nàng làm Trần Duyên rất hài lòng, lấy ra túi trữ vật đưa tới.

Chúng nữ khó hiểu nhưng vẫn tiếp nhận, bên trong đều là tài nguyên tu luyện sợ rằng dù có cả trăm năm với thực lực bây giờ cũng không thể nào gom góp được. Trước vẻ mặt khiếp sợ của các nàng Trần Duyên chỉ mỉm cười gật đầu.

Chúng mỹ phụ đã quyết tuyệt theo hắn thì không thể nào để nữ nhân của mình phải chịu thiệt thòi được, số tài nguyên tu luyện này tuy chỉ là chuyện nhỏ so với hắn nhưng lại giúp các nàng nhanh chóng lấy lại thực lực sau khi chuyển tu pháp quyết.

Cuối cùng Trần Duyên cũng thỏa mãn đứng lên, nhìn thập nữ ánh mắt không nỡ làm Trần Duyên cũng không muốn rời xa các nàng.

Như bóng đen lao vào rừng rậm, Trần Duyên biến mất hút trong sự mong chờ của chúng nữ. Hắn lao đi nhanh như tên bắn, trực chỉ viên cự thạch kia.

Nhìn thấy dâú vết do mỹ phụ cùng tên Lăng Hải kia để lại Trần Duyên càng khẳng định suy đoán của mình.

– Không sai, hai kẻ kia khẳng định là đã biết trước sự tồn tại của viên cự thạch kia từ trước, lần này nhằm sự hỗn loạn của thú triều muốn che mắt Ma Kiếm Tông ta.

Lần theo dấu vết để lại, Trần Duyên từ từ bám theo. Dù sao mỹ phụ kia cũng là tu sĩ Trúc Cơ kỳ đã sinh ra thần thức, hắn không muốn bản thân vì vội vàng mà để nàng phát hiện. Nữa canh giờ trôi qua, Trần Duyên phát hiện miệng hang trên cự thạch.

– Cây cỏ xung quanh đây đều nằm rạp xuống đất, khẳng định là nơi hai tu sĩ kia vừa đi vào.

Nhìn bên trong tối đen như mực, không khí ẩm thấp làm hắn cảm giác điều gì đó không lành, cắn chặt răng Trần Duyên quyết tâm tiến vào.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219