Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 113
Phần 113: Nhị nữ đồng tâm hiệp lực

Bên trong lãnh địa Hợp Hoang Môn chiến sự cũng đã tới hồi gấp gáp, Tưởng Lệ rút tiểu kiếm ra khỏi thi thể của một tên đệ tử. Nàng liếc mắt phượng đánh giá xung quanh muốn tìm đối thủ mới.

– Hihihi Tưởng đạo hữu thực lực quả thâm bất khả trắc, không biết bao nhiêu nhân mạng đã ngã xuống trên tay đạo hữu rồi.

Lan Anh thanh bào giờ đây cũng đã nhuộm đổ một màu huyết dịch, khẳng định cũng đã hạ sát không ít người.

– Bọn người này không phải đều là đệ tử Hợp Hoang Môn sao?
– Không ngờ Lan Anh đạo hữu lại là kẻ máu lạnh không chút run tay.

Nghe lời châm chọc của nàng, Lan Anh có chút nhíu mày nhưng cũng bình thản đáp trả.

– Bọn chúng cũng chỉ là “đã từng”, dám nổi loạn phản bội môn phái chính là phản đồ. Chỉ có một kết cục duy nhất “giết”. Phải chính tay chúng ta phải chặt lấy thủ cấp của bọn chúng mới có thể an ủi những anh linh của các sư muội.

Quả không hỗ là kẻ mang danh đại đệ tử, từng lời nói, cử chỉ đã dần toát ra áp bức vô hình.

Tưởng Lệ cũng cảm nhận thấy sự khác biệt, khiến nàng không còn hứng thú trêu chọc.

– Nhị vị mỹ nữ không ngờ còn chút hơi sức ở nơi đây trò chuyện, không biết đám nam nhân thô lỗ chúng ta có hay không cơ hội cùng hai vị hưởng nguyệt đêm nay.

Hơn mười tên hắc y bỗng nhiên tiến lại gần, bọn chúng ăn ý chia nhau ra bao vây lấy mọi đường tẩu thoát.

– Lan Anh đạo hữu có nhận ra bất kỳ kẻ nào trong số chúng là đệ tử quý phái.

Tưởng Lệ có đôi chút rùng mình, mỗi kẻ trong số chúng tỏa ra áp lực không kém gì nàng cùng Lan Anh. Hợp Hoang Môn nho nhỏ này không thể nào bồi dưỡng cùng một lúc mười tên này.

– Không, ta không hề nhận ra bất kỳ kẻ nào trong số chúng.

Lan Anh ngay tức khắc khẳng định, lúc này nàng cũng hiểu ra nghi ngại của Tưởng Lệ. Trận bạo loạn lần này khẳng định không phải nội loạn, điều nghi kị nhất mà Trần Duyên không hề muốn thấy, lão cáo già Hàn Viên khẳng định đã thông đồng cùng những kẻ khác nhằm giành lại Hợp Hoang Môn về tay.

– Các ngươi thật ra là kẻ nào, đây chính là lãnh địa Hợp Hoang Môn kẻ bên ngoài tự ý xâm nhập liền chém giết không tha.

Dù đứng trước mười tên đều có khí chất vượt qua bản thân nhưng nàng chưa hề có ý định bỏ trốn. Nữ nhân sát khí bao trùm càng khiến trở nên diễm lệ.

Lan Anh lúc này không khác gì đóa hoa dùng sắc đẹp dũ dỗ khiến kẻ khác trầm mê rồi không một tiếng động liền hạ sát kẻ không may.

– Còn không mau thanh tĩnh.

Một tên trong số đó hét lớn, những kẻ còn lại liền có chút bần thần. Nét đẹp yêu mị của nàng khiến bọn chút không hay biết mà trầm mê.

– Không ngờ trong khoảnh khắc này mà…

Tưởng Lệ do lịch luyện còn yếu kém tuy không thể nào biết rõ nhưng cũng có thể thấy được sự biến chuyển nghiên trời lệch đất của nàng.

– Không ngờ nhiệm vụ lần này lại có chút ngoài ý muốn. Nhưng mị thuật này không thể nào một lần nữa khiến chúng ta mắc bẫy.

Hắn nói không sai, trông một sát na nàng vô tình kích phát tiềm năng thiên phú mà chính nàng cũng không thể tường tận. Bọn chúng giờ đây đã đề phòng khiến nàng chỉ có thể liều chết xông lên.

– Tưởng Lệ đạo hữu, ta chỉ có thể nội trong ba hô hấp cầm chân bọn người kia. Tới lúc đó đạo hữu liền…
– Lan đạo hữu không càn phải nhiều lời, ta tới đây là vâng theo lệnh đại sư huynh lịch luyện, nếu như quay đầu bỏ chạy khẳng định không còn mặt mũi nhìn gặp huynh ấy.

Tưởng Lệ cắt ngang lời nói chắc nịch.

Lan Anh liền xúc động, mặc kệ Tưởng Lệ có lý do gì nhưng đứng trước tình cảnh cửu tử nhất sinh mà không hề quay lưng bỏ chạy cũng đủ để nàng xem như đồng sinh cộng tử bằng hữu.

– Lan Anh đạo hữu mời lên trước, ta sẽ hỗ trợ phía sau.
– Được.

Tưởng Lệ rung tay ngọc, hàng trăm căn dây gai bất ngờ trồi lên từ lòng đất khiến phạm vi mười bước chân quanh nàng trở nên hỗn độn.

– Bọn chúng quá đông chúng ta chỉ có thể lợi dụng địa thế khiến bọn chúng không thể nào hợp lực.

Nàng phóng người bên cạnh Lan Anh, hai nàng không hẹn mà cùng nhắm tới tên hắc y đầu tiên thoát ra khỏi mị cảnh vừa rồi.

Từ bên trong làn khói bụi mù mịt hai thanh tiểu kiếm từ hai phía chuẩn xác xuyên qua đầu lâu. Mọi việc diễn ra quá nhanh, không những bọn người áo đen kia mà chính hai nàng cũng không ngờ rằng lại có thể mau chóng kết thúc tới vậy.

Thu lại tiểu kiếm Lan Anh bỗng nhiên xám mặt, nàng tức tốc bắt lấy tay ngọc của Tưởng Lệ cùng tẩu thoát.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219