Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 128
Phần 128: Bí mật hồi tông 18+

Trên bầu trời nhị vị mỹ nữ thất thần nhìn xuống bên dưới nơi mà hắn cùng tên Huyết Phong kia giao chiến.

– Sư muội có tìm thấy dấu vết Trần Duyên để lại không?

Lương Tiểu Xuân bất an nhìn qua nàng.

– Bên dưới đã bị huyết tinh tanh nồng bao phủ, rõ ràng kẻ đụng độ với hắn là tu sĩ có bản lĩnh sử dụng huyết nhục công kích.

Hương Lan nhíu mày. Nàng cùng sư tỷ theo mùi hương Trần Duyên để lại tới đây liền mất đi tung tích.

Mỹ phụ tái mặt, nhìn xuống tràng diện bên dưới rõ ràng đã có giao chiến diễn ra.

– Sư tỷ bước tiếp theo chúng ta phải làm gì?

Hương Lan nhìn qua nàng.

Sau một hồi trầm ngâm suy nghĩ mỹ phụ lắc đầu đạo.

– Chúng ta quay về thôi.
– Sư tỷ muốn buông bỏ sao?

Hương Lan bất ngờ rặng hỏi.

– Hắn vẫn bình an vô sự.

Nàng lãnh đạm quay lưng rời đi trước sự sững sờ của Hương Lan. Nàng vốn được trời cao ưu ái từ khi chào đời linh tính mách bảo hiếm khi sai lệch, lần này cũng không ngoại lệ thậm chí là có chút khẳng định trong thâm tâm mách bảo hắn vẫn vô sự.

– Tại sao ta lại lo lắng cho hắn chứ?

Mỹ phụ ngượng ngùng đỏ mặt, cố ý tăng tốc để sư muội không trông thấy nàng xấu hổ.

Trần Duyên sau khi hợp mặt cùng Tưởng Lệ cũng nhanh chân men theo rìa ngoài Hắc Lâm rừng rậm bí mật rời đi. Hắn hiện giờ thương thế mặc dù đã áp chế xuống nhưng hiểm nguy vẫn còn đó, nếu không cẩn thận liền nội thương phát tác nhục thể vỡ toang.

Cuối cùng sau hơn ba ngày đường dưới tốc độ bộc phát toàn lực của Tiểu Kim cuối cùng hắn cũng đã quay về Ma Kiếm Tông. Sợ rằng hình thể nổi bật của Tiểu Kim sẽ khiến người khác chú ý tới hắn ôm lấy mỹ nữ nhảy xuống.

– Ngươi làm rất tốt, nghỉ ngơi tĩnh dưỡng đi.

Trần Duyên nhẹ cười xoa đầu linh trùng khổng lồ, hắn mở túi linh thú thu lấy Tiểu Kim.

– Tưởng lệ, tướng công phải rời đi, thương thế trên người ta sợ rằng phải phí không ít thời gian bình phục.

Băng lãnh mỹ nữ sắc mặt không đổi, chỉ có mỹ mục nhíu lại muốn cùng hắn nói thứ gì nhưng lại không có dũng khí mở lời.

Hắn cũng không lạ gì tính khí của nàng, Tưởng Lệ vốn lạnh lùng trời sinh. Từ nhỏ đã cô độc khiến nàng không biết phải nói gì phải đối diện với kẻ khác.

– Uhm…

Không khí có chút trầm lặng thì đột nhiên nàng bị hắn giật lấy màng che mặt, đôi môi hắn chiếm lấy môi nàng. Bị bất ngờ tập kích Tưởng Lệ hoảng loạn liền muốn vùng thoát, phấn quyền không ngừng đánh vào ngực hắn.

– Ta sợ rằng năm năm tới chúng ta không thể tương phùng, để tướng công khiến nàng không thể bào quên được ta.

Nghe thấy phải rời xa hắn mỹ nữ lại chần chừ, phấn quyền dừng lại ánh mắt long lanh ươn ướt.

Bên trong hắn động phủ, nơi mật thất tu luyện mẫu nữ Linh Diệu, Linh Diệp như thường lệ đều dùng công pháp Giả Long Thực Phượng Quyết tu luyện. Hai thân thể trần truồng đẹp như mỹ ngọc không ngừng được hai nàng chăm sóc lẫn nhau.

– Diệp nhi, không có tướng công ở đây mẫu thân quả thật không thiết tu luyện, mỗi đêm chỉ có thể nhớ chàng mà an ủi bản thân.

Linh Diệu không thể nào cùng nữ nhi hòa hợp, cô nương nhỏ bên dưới được Linh Diệp liếm láp nhưng nàng lại không thể thỏa mãn, lúc nào cũng có cảm giác bên trong thiếu thốn thứ gì đó.

Thiếu nữ hoa nhường nguyệt thẹn đang mân mê hai mép hạ thể của mẫu thân cũng ngừng lại bất chợt thở dài. Gần một năm qua dưới sự bồi đắp của thiên tài địa bảo mà Trần Duyên lưu lại hai mẹ con nàng tu vi tăng trưởng khó lường, đều đã là Luyện Khí kỳ viên mãn tu sĩ. Nhưng cảm giác thiếu thốn không màng tu luyện mà mãi tới nay vẫn chưa đập tan cánh cửa ngăn cách.

– Hạ Thảo tỉ, có phải mẹ con chúng ta khiến tỉ phải tỉnh giấc.

Bên kia giường đá, Hạ Thảo dáng người bạo mãn, đôi thỏ ngọc thậm chí còn săn chắc hơn trước. Khoát trên người đạo bào trắng tinh khôi mỏng như lụa làm những đường cong dụ người đều không thể che giấu. Nàng như thể tiên nữ giáng trần nằm nghiêng người, đôi chân ngọc khép lại làm mãnh rừng đen láy ở giữa ẩn hiện đằng sau lớp vãi mỏng tăng càng khiến không có nam nhân nào có thể chùng bước…

Mỹ nhân đang trong trạng thái nhập định, với thể chất Mộc Linh Thể nàng không cần phải tốn nhiều hơi sức linh khí xung quanh đều tự động tụ tấp lại gần. Mỹ thể đang được từng tia linh khí rột rữa thì nàng mỹ mục mở to, khiến hai vị tỉ muội bất ngờ.

– Là chủ nhân, chàng đã trở về.

Một tia mừng rỡ hiếm thấy trên vẻ đẹp thánh khiết, nàng thân mang bạch bào chân đạp pháp kiếm dùng tốc độ nhanh nhất phóng ra cửa động.

– Mẫu thân có nghe Hạ Thảo tỉ nói không, tướng công đã về.

Hai mẹ con nàng cũng kinh hĩ liền mặc vội chiếc yếm hắn yêu thích nhất, nhanh chân bám theo.

Từ đằng xa trông thấy thân ảnh quen thuộc mà suốt hơn một năm ngày đêm mong nhớ mỹ nữ nức nở.

– Chủ nhân… nô tì rất nhớ chàng.

Hạ Thảo từ trên pháp kiếm nhảy vào lòng hắn, tay ôm mỹ nữ Trần Duyên cũng khiếp sợ không thôi. Nàng không ngờ đã đột phá Trúc Cơ điều mà những tên đệ tử chân truyền ngoài kia luôn ao ước.

– Quả không hổ danh là Mộc Linh Thể, rõ ràng nàng cũng chỉ vừa đột phá chân khí không hề phù phiếm mà vô cùng vững chắc.

Trần Duyên cũng chỉ đành thở dài, nhưng xen vào đó hắn thật sự mãn nguyện. Hắn nữ nhân đã có thể bước chân vào đại đạo tìm kiếm trường sinh, nàng làm được thì tất cả nữ nhân còn lại của hắn đều sẽ làm được.

Lúc này mẹ con Linh Diệu, Linh Diệp cũng đã chạy tới nhảy vào lòng hắn, cả ba nữ nhân đều mau nước mắt nhất quyết không rời.

– Lần này quay về, ít nhất là nội trong năm năm sẽ không rời đi. Hãy để tướng công cùng các nàng bù đắp nổi nhớ mong suốt một năm qua.
– Chàng không lừa dối chúng thiếp?

Linh Diệp càng ôm hắn chặt hơn.

– Đương nhiên là sự thật, chúng ta mau trở lại mất thất tu luyện, đây không phải là nơi hàn huyên.

Trần Duyên hạnh phúc cùng các nàng rão bước.

– Ta có điều này muốn cho các nàng biết.

Từ bên trong Tiểu Phương Thế Giới, mười nữ nhân người người đều xinh tươi như một búp hoa chớm nở, la lị, mỹ phụ, thiếu nữ tinh thuần, băng cơ ngọc cốt… đều không thiếu.

– Chủ nhân… họ là…
– Đây chính là các tỉ muội của nàng.

Hắn tươi cười vỗ nhẹ lên má ngọc.

– Diệu sư tỷ, Diệp sư muội.
– Hồng Liên sư muội…

Nhận ra sư tỷ muội đồng môn Linh Diệu cùng Linh Diệp xúc động tay bắt mặt mừng.

– Thì ra nhị vị sư muội cũng đã bị chàng bắt vào tay, không trách được bản môn dùng mọi thu đoạn cũng không thể nào tìm thấy tung tích hai người.

Kim Liên lẵng lơ ném hắn cái nhìn câu dẫn, chính nàng cũng không ngờ có ngày gặp lại, cao tầng Hợp Hoang Môn từng ban bố lệnh truy tìm tung tích hai người họ nhưng sau nhiều năm không thu được kết quả gì đành bất đắc dĩ phải tuyên bố cả hai đã ngã xuống.

– Hai vị thê tử mau dẫn các nàng ấy tìm chỗ nghỉ ngơi, ta phải tẩy đi những ô uế trên người. Tướng công mang thương thế trên người đành phải nhờ các nàng chữa trị.

Hắn không hề giấu giếm, tay heo đã mò xuống nơi ngọn nguồn suối chảy. Trần Duyên từ lâu liền phát hiện nhị nữ trên thân chỉ mặc độc nhất yếm hồng, hạ thể bị phơi ra đã ướt đẵm. Hắn thật sự rất muốn đè hai nàng ra hành sự nhưng lại muốn ở một nơi thích hợp hơn.

Mẹ con nàng lập tức hiểu ý, không ngại ngùng cố ý vén áo yếm trước mặt chúng tỉ muội đê tướng công dễ dàng hành sự.

– Chư vị thê tử, các nàng hãy đi theo Diệu nhi cùng Diệp nhi chọn cho mình một mật thất vừa ý sau đó hãy đi tới dục thất cùng ta.

Hắn đối diện cùng các nàng trong khi song thủ liên tục ra vào hạ thể nhị nữ, hai nàng không hề chống cự nước nôi càng ngày càng lên láng đến mức hai chân run rẩy phải bám nhờ vào chúng tỉ muội.

Chúng nữ nhìn thấy cảnh tượng hoang diễm đập vào trong mắt cũng đã triệt để hiểu ra tình cảnh của bản thân sau này, có chút hồi hợp, có chút mong chờ khuôn mặt phớt hồng hạnh phúc của hai vị sư muội đồng môn khiến các nàng ướt ao.

Chúng nữ mau chóng đi vào trong, còn riêng hắn bế ngọc nữ Hạ Thảo trên tay miệng cười khoái trá.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219