Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 151
Phần 151: Gậy ông đập lưng ông

Sắp thấy tử kỳ của tên súc sinh dám xông vào lãnh địa của hắn đã gần kề, trung niên tu sĩ tuy thập phần nuối tiếc đầu thi sát hắn đã bồi dưỡng hơn 300 năm qua nhưng so với tính mạng, dù bỏ ra lớn chừng nào cũng đều đáng giá.

– Ngưng Trùng Tiễn.

Từ trong tay áo, Ngưng Trùng Tiễn được Trần Duyên cất giấu sẵn từ trước. Trùng tiễn phóng ra với tốc độ gấp mười lần khi hắn phi pháp kiếm cắm chặt lấy thi sát. Thi sát bị đính chặt vào trùng tiễn tiếp tục lao đi hướng về hôi bào tu sĩ đang âm thầm tính kế bỏ chạy.

– Đừng… đừng lại đây…

Hôi bào tu sĩ kinh hoàng miệng gào lớn. Nhưng tất cả đều đã muộn màng, tự bạo đã được kích phát từ trước không thể ngăn chặn. Thi sát kia tự bạo không thua gì một đầu Đinh đẵng cấp 2 yêu thú bạo yêu đan, cuốn lấy chủ nhân của nó xuống dưới hoàn tuyền.

Hỏa lực quá mạnh trung niên tu sĩ trên người hầu như đều tan thành cát bụi. Dù không trực tiếp hứng chịu nhưng tam trùng bị đẩy văng ra xa, với sức sống mạnh mẽ của linh trùng tam trùng không bị trọng thương lùi về bên cạnh Trần Duyên.

– Nữ nhân kia, ngươi có nhận ra kẻ này là ai không?

Trần Duyên lấy ra bức họa lúc còn sống của tên đã trở thành Lam Linh sát thi.

– Tiểu… tiểu nữ biết hắn, chỉ… chỉ là…

Nữ nhân bên ngoài cũng có chút ít nhan sắc, tuy không thể nào cũng Lam Linh so sánh nhưng cũng không ít nam nhân từng tỏ ý với ả.

– Nếu ngươi đã còn cứng miệng thì…

Lục Đường Lang không để ả có cơ hội thoái thác, một vết chém không hề thương hoa tiếc ngọc lên khuôn mặt không tì vết của nàng.

– Ngươi còn không khai ra thì đừng trách ta cho ngươi chết rất khó coi.

Nữ nhân mặt ngọc không chút do dự bị tàn phá, nàng hoảng sợ tột cùng vội vàng thành thật khái báo.

– Là… là ta tình nhân, hắn trong lúc thê tử đi vắng không kiềm được thú vui xác thịt nên đã gạ gẫm cùng ta lên giường.
– Vậy tại sao hắn lại bị thi hóa?

Nàng lời khai quả thật không ngoài tiên đoán của Trần Duyên, rõ ràng động phủ không hề có dấu vết tranh đấu. Hắn còn nhận thấy hương thơm nữ nhân trong khi Lam Linh từng nói hai năm qua đã không trở về, tên súc sinh kia khẳng định là chết trên bụng nữ nhân. Điều này nàng có lẽ đã nhận ra từ trước, mỹ phụ than khóc không phải là vì tên phụ bạc kia mà bởi vì biết được trong lúc nàng đi vắng hắn thậm chí còn mang nữ nhân trở về.

– Là… là ta cần một đầu sát thi, hắn chính là tài liệu thượng đẳng. Trong khi hắn vẫn còn mê mang trong cơn khoái lạc, ta đã nhanh tay khống chế, sau đó lập pháp trận hòng biến hắn trở thành bán thi nhân.

Nàng sợ hãi tường tận kể ra mình âm mưu sát hại kẻ vụng trộm, mà không hay biết rằng đằng xa có một nữ nhân sát khí đằng đằng đã nghe thấy toàn bộ.

Lam Linh sát khí không hề che giấu, bước lại gần.

– Ngươi có nhận ra nàng ta lại ai không?

Nữ nhân đau khổ ngước nhìn, nàng hoàn toàn mờ mịt lắc đầu. Điều nàng trông chờ lúc này chính là Trần Duyên có được hắn thỏa mãn câu trả lời mà tha cho nàng một mạng.

– Ta từng là thê tử của tên nam nhân ngươi vụng trộm kia.

Lam Linh thanh âm đáng sợ, nàng hận không thể chặt nữ nhân này thành ngàn mảnh.

– Không được, ta có việc cần dùng tới ả, sau khi hoàn thành ta bảo đảm với nàng sẽ cho ả ta chết không toàn thây.

Mỹ phụ dù muốn tự tay diệt sát ả ta nhưng nàng không dám trái ý hắn. Nàng biết rõ hắn là kẻ vô cùng thương xót nữ nhân của mình, đồng thời cũng là kẻ thập phần bá đạo. Nàng không rõ nếu thật sự chống lại hắn sẽ mang tới cho bản thân kết cục gì.

– Chu lão có cách nào moi lấy thông tin Khôi Lỗi Tông từ nữ nhân này không, ta không thể nào bắt ép ả khai ra một chút thông tin gì.

Nhớ lại kết cục của Hà Thiên Dẫn, Trần Duyên khẳng định bó tay không thể làm gì khác. Nhưng nắm giữ một tên Trúc Cơ từ Khôi Lỗi Tông chính là cơ hội ngàn năm có một. Moi ra được bọn chúng bí mật chính là thiên đại chỗ tốt.

– Hừ tiểu tử ngươi chỉ có những lúc này mới nghĩ tới lão phu a.

Chu lão liếc mắt khinh thường. Lão một tay đặt lên nữ nhân miệng lẫm bẫm. Ả ta căn bản không có cơ hội phản kháng, tiếng hét kinh sợ vang vọng khắp núi rừng khiến kẻ khác phải lạnh người.

– Sưu hồn.

Trần Duyên nhanh chóng nhận ra, nữ nhân đôi mắt trắng dã, khuôn mặt ngốc trệ. Rõ ràng thần hồn đã bị lực lượng kinh người từ Chu lão chấn bể nát hấp thu lấy ký ức. Trong tu tiên giới đây cũng không phải là sự việc gì hiếm gặp nhưng không ai lại muốn tà thuật này dùng trên bản thân nên tốt nhất là âm thầm ra tay.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219