Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 87
Phần 87: Hợp Hoang Môn tin tức

Siết chặt hai nữ nhân da thịt non mềm vào trong lòng ngực, Trần Duyên khoái trá chiêm ngưỡng Linh Diệp nhảy múa. Những đường cong quyến rũ, chiếc eo mềm dẻo như tiểu xà kết hợp đồn bộ vễn cao cùng cặp bạch thố no tròn khiến hắn không thể rời mắt. Nhưng làm Trần Duyên không khỏi hưng phấn là mỹ nhân chỉ khoát lên người lớp vải mỏng manh để thấy được giữa hai chân của nàng tinh hoa của hắn bắn vào khi nãy đang rĩ ra.

Không quên chính sự Trần Duyên nhẹ nhàng xoa hạ thể đã sưng đỏ của Linh Diệu. Mỹ phụ cơn đau được xoa dịu không tự chủ mà rên nhẹ, nhận thấy hắn đang chằm chằm nhìn ngắm khiến nàng mừng rỡ xen kẻ chút ngượng ngùng.

– Đãng phụ của ta, có phải tới lúc nàng khai toàn bộ sự thật phải không?

Bỗng nhiên hắn hơi mạnh tay khiến nàng không ngờ tới ánh mắt kiều mị giận dỗi.

– Hừ tướng công chỉ biết bắt nạt thiếp, thường ngày đãng phụ này có bao giờ dám trái ý sắc lang chàng.

Đãng phụ không khỏi dâm ý khởi hiện, dù thương thế chưa lành nhưng khiến hắn mê say là điều khiến nàng vui sướng nhất. Bị nữ nhân trêu chọc cự long có dấu hiệu phục hồi sinh khí, Hạ Thảo trở người biết chủ nhân đang bàn chuyện hệ trọng liền ngoan ngoãn chăm sóc cự long làm Trần Duyên khoan khoái.

– Hiện nay Hợp Hoang Môn tuy bề… bề ngoài ngày càng lớn mạnh nhưng bên trong luôn đấu đá không… ngừng.

Nàng phải dùng hết sức lực mới nói hết câu, tất cả là do tên sắc lang Trần Duyên kia không muốn để yên cho nàng. Hắn vừa nghe mỹ phụ kể lại vừa không ngừng chơi đùa đại bạch thỏ.

– Hử là nội chiến sao?
– Không sai là nội chiến giữa thế lực ban chủ cùng Thái Thượng Trưởng Lão.

Trong môn phái kiên kị nhất là đồng môn tương tàn, nếu như không giải quyết thích hợp rất có khả năng môn phái tự động phân hóa thậm chí là tự thân hủy diệt.

– Mọi chuyện bắt đầu cách đây ngàn năm, khi tông chủ bây giờ chỉ là một tiểu đệ tử. Lúc đó Hợp Hoang Môn chính là thiên đường cho nam tu, có khi một tên đồng thời chiếm giữ mười thậm chí còn nhiều hơn đỉnh lô nếu như hắn có thể. Công pháp lấy âm bổ dương đã sát hại không biết bao nhiêu vị tiền bối phải ngã xuống khi cơ thể bị chính nam nhân mình rút kiệt.

Kể tới đây nàng liền nghiến răng đủ để hiểu trước kia Hợp Hoang Môn không phải thứ tốt lành gì.

– Nhưng mọi thứ đã thay đổi, môn chủ một lần thất lạc gặp được cơ duyên cực lớn.
– Chẳng lẽ là một thứ công pháp cực kỳ lợi hại??

Trần Duyên phỏng đoán, nếu như không phải hắn cũng không nghĩ ra thứ có thể làm cho nữ đệ tử trong Hợp Hoang Môn đủ sức đứng lên chóng lại bọn nam tu tinh trùng lên não kia.

– Đúng như tướng công suy đoán, môn chủ tìm ra một thứ công pháp kỳ lạ, đó chính là Bách Hạc Chầu Phượng Công. Là công pháp song tu chỉ dành cho nữ nhân. Với công pháp này hiện nay tất cả nữ tiền bối Trúc Cơ kỳ trở lên trong tông môn đều là đỉnh lô của môn chủ.
– Là thật sao?

Hắn không khỏi kinh hãi, dù Hợp Hoang Môn không thể so sánh cùng Ma Kiếm Tông nhưng ngàn năm bồi dưỡng tu sĩ Trúc Cơ khẳng định không hề ít.

– Chẳng lẽ những lão bất tử kia không ngăn cản nàng ta lại sao?
– Làm sao mấy lão bất tử đó không muốn, thậm chí là không khỏi thèm khát ngọc thể của nàng nhưng tới khi mấy lão nhận ra thì môn chủ đã đột phá trở thành một trong những tu sĩ Kim Đan hiếm hoi của môn phái suốt nhiều ngàn năm qua.

Mỹ phụ kể lại không giấu được vẻ tự đắc như thể kẻ đó chính là nàng.

Giờ đây Trần Duyên đã hiểu rõ, không phải tông môn muốn hắn đi giao hảo với Hợp Hoang Môn mà là tỏ rõ lập trường nâng đỡ một trong hai thế lực trở thành chủ nhân của môn phái thật sự.

Sáng ngày hôm sau Trần Duyên liền quyết định xuất hành, dù tam nữ muốn đi theo nhưng hắn lấy cớ là để các nàng ở lại bồi dưỡng linh thảo. Nhưng thật ra lần này đi vào lãnh địa của môn phái khác khẳng định không thể tùy ý làm bậy.

Dù hắn cố tình tới điểm hẹn từ rất sớm nhưng trước đại môn nữ nhân lạnh lùng đã ở đó từ bao giờ.

– Hahaha ta cho rằng bản thân đã xuất hành không trễ, không không ngờ Tưởng sư muội đã tới trước một bước.
– Không có gì chỉ là ta muốn đại sư huynh phải phí công chờ đợi thôi.

Giọng nói của nàng lạnh băng không lộ ra chút gì cảm xúc, biết tính cách của nữ nhân này khó lòng thay đổi một sớm một chiều Trần Duyên quyết định không nói lời nào mà nhanh chóng lên đường.

Từ Ma Kiếm Tông nếu nhanh chân thì cũng mất không mười ngày thì cũng nữa tháng mới tới được Hợp Hoang Môn. Cả hai tuy nói là đồng hành nhưng vô cùng kiệm lời, Tưởng Lệ chỉ nhất quyết theo phía sau hắn.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219