Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 186
Phần 186: Kịp thời đuổi tới, thoát chết trong gang tất

– Khốn kiếp, các ngươi ở yên nơi đó cho ta.

Giữa khoảnh khắc tĩnh lặng hiếm hoi, Viên Thành Lực thần tình trở nên dữ tợn. Hắn quay qua nhìn đám ngựa non háu đá thật sự muốn làm thiêu thân lao đầu vào chỗ chết không kiềm được phẫn nộ hét lớn. Uy áp từ tu sĩ Trúc Cơ kỳ như bức tường vô hình ngăn cản bước tiến của bọn chúng.

– Sư… sư thúc.
– Các ngươi lắng nghe cho rõ. Đây chính là lần tiến công cuối cùng của ta, nhân lúc bọn chúng vẫn còn đang bận rộn, đám người các ngươi chia ra nhiều hướng mà tẩu thoát.

Hắn thân thể tráng kiện chống đại chùy xuống đất mạnh mẽ gượng người đứng lên. Nhục thể vốn có thể đem ra cùng yêu thú đánh đồng nay lại không ngừng run rẩy, không chỉ đơn thuần ngoại thương không thể nhanh chóng hồi phục mà bên trong nội thể, từng luồng nguyên khí loạn động thay nhau hủy hoại thân thể hắn.

– Chúng đệ tử làm sao có thể hèn nhát bỏ mặc sư thúc ở lại đây làm mồi cho yêu thú được. Nếu không phải đệ tử làm sai môn quy thì sư thúc cũng đâu tới nỗi này.

Không ít kẻ nội tâm thập phần hối hận, không ngờ tin tức một nhánh linh thảo vừa lan truyền đã đánh động vô số kẻ tham niệm trỗi dậy trong số đó bọn chúng cũng không ngoại lệ. Tưởng chừng chỉ hơi xâm nhập sẽ không phải gặp bất kỳ nguy hiểm vì dù sao lãnh địa yêu thú vô cùng quãng đại, bọn chúng không tin bản thân lại thật sự lại xui xẻo tới mức này.

– Câm miệng, Ma Kiếm Tông đệ tử sao lại có thể nói ra những lời ủy mị như vậy. Tu tiên chính là từng bước sinh tử, ta nếu không chết lúc này thì cũng khó sau này bảo đảm tính mạng không mất đi. Các ngươi nên tạ ơn trời đất vì vẫn có thể còn sống được tới bây giờ.
– Không cần nhiều lời, bọn chúng tới rồi. Chạy mau!

Viên Thành Lực bản tính hung tàn nhưng cương trực, hắn từ lâu đã xem nhẹ cái chết tựa lông hồng. Nghe thấy những lời phát ra từ tâm khảm bọn chúng trong khoảnh khắc cái chết cận kề những lời nói kia chính là thừa thãi. Ba đầu Bàn Địa Long đã không thể nhẫn nại thêm được nữa, miếng mồi ngon lành trước miệng không mà lại thỏa mãn tham muốn gặm nhắm huyết nhục khiến chúng càng trở nên hung tàn.

Toán đệ tử hai mắt đỏ ngầu, nắm tay siết chặt tới mức tóe ra máu tươi. Bọn chúng muốn não hải mãi mãi khắc ghi trường sinh tử chiến này, nơi mà một vị sư thúc vì bảo hộ những kẻ non nớt như bọn chúng phải ngã xuống.

Ba đầu Bàn Địa Long còn cách Viên Thành Lực chưa đầy 10 bước chân thì từ trên cao một thanh cự tiễn nhằm vào đầu yêu thú lớn nhất đâm tới. Đầu Bàn Địa Long kia giác quan tinh mẫn, cảm nhận thấy nguy hiểm cận kề mau liều mạng ngã người, trong đường tơ kẻ tóc kéo về một mạng. Bàn Địa Long vội vàng ra phía sau, hai mắt nhìn lên nơi thanh âm đưa tới.

– Viên sư đệ, có ta ở đây đệ không thể một mình làm người hùng được rồi.
– Mau nhìn lên trời, có cứu binh tới ứng cứu chúng ta.
– Là Ngưu sư huynh, hắn thật sự đã cầu cứu được Trúc Cơ sư thúc. Nhưng mà chỉ có một mình vị sư thúc kia liệu có…

Chúng đệ tử trong đầu xuất hiện suy nghĩ bất an, Viên Thành Lực cũng là Trúc Cơ kỳ tu sĩ nhưng vẫn bị đánh thừa sống thiếu chết. Nay lại chỉ có một vị sư thúc tới đây ứng cứu vậy thì có khác gì dâng mỡ tới miệng mèo.

– Đệ thật xấu hổ khi phải để sư huynh nhìn thấy bản thân trong bộ dạng này a.

Viên Thành Lực thở phào nhẹ nhõm, hắn cũng không ngờ rằng cứu viện lại có thể nhanh chóng tới đây như vậy. Ném ra truyền tin phù kia cũng chỉ là muốn cứu vớt một chút hy vọng nhỏ nhoi dù chỉ là ít nhất, dù sao để cứu viện tới được đây sợ rằng cũng đã trễ, tới lúc đó hắn cũng đã trở thành mồi ngon trong bụng yêu thú.

– Ha ha ha ta lại thấy Viên sư đệ tính mạng vẫn còn cứng lắm không thể nào dễ dàng mất đi đâu.

Trần Duyên kinh hỉ đáp xuống, Viên Thành Lực quả không hổ danh là thiên tài thể tu. Người thường chịu từng đó thương thế cũng khó lòng giữ được tính mạng chứ làm sao vẫn còn sinh long hoạt hổ được như hắn, thậm chí vẫn còn đủ khả năng chịu thêm một trận sống mái cùng ba đầu cấp 2 yêu thú.

Kẻ lạ mặt giữa đường lao ra với ý đồ ngăn trở bọn chúng săn mồi thậm chí lại còn quay lưng lại vô tư trò chuyện. Bàn Địa Long đã đãn sinh linh trí liền cảm thấy bị trầm trọng coi thường, hai chi trước mạnh mẽ giậm xuống để lại trên đất từng hố sâu hơn ba trượng nhằm thị uy với kẻ không biết trời cao đất dày kia.

– Súc sinh mãi mãi vẫn là súc sinh. Dám vô lễ với ta, muốn để các ngươi sống lâu một chút nhưng có phúc lại không biết hưởng.
– Tiểu Huyết giết bọn chúng.

Tiểu Huyết từ trong rừng cây dùng tốc độ không tưởng cắt qua thân trên của một đầu Bàn Địa Long thiếu phòng bị khiến nó phải chịu vết thương cực nặng, huyết dịch như sông đổ ra biển lớn không có dấu hiệu dừng lại.

– Gào… gào…

Bàn Địa Long thể chất cực mạnh cùng lớp giáp vẩy vô cùng chắc chắn, Viên Thành Lực thần lực kinh người dụng pháp bảo cũng chỉ để lại trên đó vết hằn không đáng kể vậy mà bất ngờ dễ dàng bị cắt đứt. Bọn chúng hỏa nộ xung thiên không ngừng gào thét đuổi theo cái bóng đen kỳ lạ kia.

Một mình Tiểu Huyết với tốc độ cực nhanh đã có thể áp chế ba đầu Đinh đẵng yêu thú, Bàn Địa Long yếu điểm chính là thân thể quá nặng nề khó lòng xoay chuyển bị Tiểu Huyết dùng tốc phá lực, vô hình chung cả ba dần bị đưa vào thế bí khó bề trở mình.

– Các ngươi chính là bọn nghé con không sợ hổ dám trái lệnh xông vào đây đi.

Ném cho hắn sư đệ một viên đan dược hồi thương, Trần Duyên nhìn tới toán người vẫn còn đang bần thần chứng kiến diễn cảnh kinh hoàng trước mắt.

– Chúng… đệ tử biết tội cầu xin sư thúc nương tay.

Biết bản thân đã không còn đường lui, hơn 30 người đồng loạt quỳ xuống cầu xin hắn có thể nhẹ tay trừng phạt. Ma môn quy định hà khắc dám tự ý xâm phạm cấm địa kéo theo đó khiến cho một vị Trúc Cơ tu sĩ vì bọn hắn mà suyết mất mạng, tội này nhẹ thì nghiêm hình tra tấn, nặng liền trực tiếp bị diệt sát. So với Trúc Cơ tu sĩ an nguy, tính mạng bọn chúng chỉ là cỏ rác bên đường không đáng nói tới.

– Sư huynh chuyện này rất có thể nguyên nhân không nằm tại những đệ tử này.
– Ta cũng lờ mờ đoán được chuyện này rất có thể còn ẩn chứa một âm mưu phía sau đó.

30 tên tân đệ tử không kẻ nào đạt tới tu vi Luyện Khí viên mãn mà lại có thể ngang dọc trong nội vi Ma Kiếm Lâm, thậm chí còn xâm nhập vào sâu trăm dặm. Đây có lẽ là chuyện mà dù có là kẻ ngu ngốc nhất cũng không dám tin tưởng.

– Đệ nghĩ rằng đáp án đều ở trên người bọn chúng.

Viên Thành Lực chỉ về hướng ba đầu Bàn Địa Long đang điên cuồng đuổi bắt Tiểu Huyết.

– Bọn chúng?
– Nếu đệ nhớ không lầm thì Bàn Địa Long chính là yêu thú được Vạn Yêu Tông tu sĩ vô cùng ưa thích.

Vạn Yêu Tông thế lực còn lại trong Tứ Đại Ma Tông. Tương truyền bọn người này vô cùng tàn nhẫn, tông môn chính là một cánh rừng rộng lớn không hoa lệ. Lấy việc chăn nuôi yêu thú làm trọng, những kẻ có thực lực cường đại thậm chí có trong tay cấp 4 yêu thú trong truyền thuyết.

– Những kẻ này chính tà không phân, lại có hảo cảm cực tốt với yêu thú. Nếu bọn chúng quả thật quay lưng cắn chả nhân loại đệ cũng không lấy làm kinh ngạc.
– Muốn tra ra bọn chúng có cấu kết với nhau hay không cũng không phải là chuyện bất khả thi.

Trần Duyên mỉm cười lạnh lẽo, thân ảnh hắn biến mất trong nháy mắt.

– Ầm.
– Khà khà một đầu.

Mấy mươi cặp mắt kinh nghi phát hiện ra một đầu Bàn Địa Long hung hãn gào thét bỗng dưng im bặt, cả người to lớn trong phút chốc bị một nhân loại nhỏ bé một chưởng chấn áp nằm rạp xuống đất không thể cục cựa.

– Hóa… Hóa Thiên Bi Thủ.

Một lần nữa tận mắt trông thấy công pháp mà bản thân muôn vàng ao ước khiến cho Viên Thành Lực không tránh nổi thất thố, dù cho đây không phải lần đầu tận mắt nhìn thấy chiêu thức này nhưng khiến cho hắn nội tâm khó lòng yên ổn.

Đừng tưởng Trần Duyên có thể nhẹ nhàng áp chế một đầu Đỉnh đẳng lợi hại nhất yêu thú, Hóa Thiên Bi Thủ uy lực cực cao nhưng lại tồn tại không nhỏ khuyết điểm. Đó chính là hao tổn pháp lực quá mức đáng sợ, đồng thời với tu vi của hắn một ngày gắng gượng lắm cũng khó có thể xuất ra chưởng lực này lần nữa.

– Xuất!

Nhất thủ nặng nề ấn mạnh lên mi tâm Bàn Địa Long lưu lại một vết cháy xém, Trần Duyên nhìn qua rốt cuộc cũng có thể yên tâm phần nào. Vạn Yêu Tông yêu thú đều phải có yêu văn khắc lên giữa chán, đó chính là bằng chứng của khế ước nhận chủ được lập ra giữa tu sĩ cùng hắn muốn ký kết yêu thú.

– Vậy thì tại sao lại…

Mối nguy hại lớn nhất đã bị loại bỏ nhưng vấn đề nan giải vẫn còn ở trước mắt.

– Sư huynh mau nhìn về phía kia.

Viên Thành Lực hốt hoảng chỉ tay về hướng nơi hào quang đang phát ra vô cùng chói mắt. Luồng linh khí trở nên hỗn loạn, hai đầu Bàn Địa Long kia từ sâu thẩm trong huyết mạch cảm nhận được sợ hãi quyết mặc kệ đồng bạn vẫn còn đang giãy chết cùng đầu linh trùng quái gỡ, bọn chúng không hẹn mà cùng lao đầu bỏ chạy.

– Đây… đây chính là động thiên, là lối đi dẫn vào bí địa.

Hắn đã phát giác ra một bí mật động trời, có lẽ bên trong nơi huyền bí kia thật sự có ẩn chứa bí mật gì đó đã dẫn dắt cấp thấp tu sĩ, đồng thời tỏa ra khí tức khiến cho yêu thú sợ hãi nhờ đó mà những đệ tử này mới có thể bình an tới được đây chăng?

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219