Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 177
Phần 177: Tử Bào đệ tử lộ diện

Chủ ý đã quyết, Trần Duyên trầm trọng sát khí bước tới nơi Lôi Lâm chật vật nằm đó. Nhiều kẻ chứng kiến không khỏi rùng mình, bọn họ trong đầu đã liên tưởng tới hắn tiếp theo cử động.

– Đại sư huynh sẽ giết Lôi Lâm thật sao? Tuy Bách Niên Chi Chiến không cấm đoán chuyện người sống ta chết nhưng hắn đã được tông chủ thu làm chân truyền đệ tử. Giết Lôi Lâm chính là tuyệt đối cùng tông chủ vạch mặt a.

Bạch Long hoa dung thất sắc, ma môn vốn là nơi lãnh huyết không có quá nhiều quy định tiết chế nhưng cũng không có nghĩa được tùy ý làm bậy. Giết Lôi Lâm liên lụy quá lớn, không khéo Trần Duyên sẽ kéo theo cả Phong Ma Sơn xuống nước.

Những ánh mắt kinh dị tất cả đều tập trung trên người nam nhân tưởng chừng tầm thường kia, không một kẻ nào ở đây đủ dũng khí dám đứng lên ngăn cản.

– Lôi Lâm, ngươi thiên phú không sai, được tông chủ để mắt con đường tu luyện sau này chính là bằng phẳng đi lên. Đáng tiếc nhà ngươi lại đối với ta sinh ra sát tâm, muốn trách chỉ có thể trách bản thân ngươi thôi.

Trần Duyên dùng khinh thường ánh mắt nhì xuống Lôi Lâm, một đại thiên tài vạn năm hiếm có không khác gì liếc nhìn cỏ kiến vô hại. Ngón trỏ từ từ biến đổi, kiếm chỉ “Nhất Chỉ Xuyên Tâm” chỉ thẳng lên trời cao.

– Lẽ ra sau cái ngày định mệnh đó ngươi nên co cụm lại sống đến những ngày cuối đời. (Cái ngày Tông Môn Đại Điển ấy)
– Chết đi.
– Dừng tay.

Kiếm chỉ vừa hạ xuống, nhiều người còn tin rằng Lôi Lâm kết cục chính là bị trảm làm hai cực kỳ thê thảm thì trên không trung, ba nhân ảnh phi pháp kiếm bao vây lấy hắn.

– Các ngươi bảo dừng tay ta phải tuân theo sao?

Hắn khinh thường cười lạnh, kiếm chỉ không những không dừng lại mà còn chém xuống nhanh hơn.

– Keeng…

Kiếm chỉ còn cách Lôi Lâm chỉ một sát na thì bị một kẻ mang tử bào ngăn cản.

– Ngươi chớ ngông cuồng.
– Ý Thủy Biên Chưởng.

Tử bào nhân dễ dàng đón đỡ Trần Duyên một kiếm, đồng thời một chưởng mang theo không nhỏ pháp lực, thủy nguyên tố mạnh mẽ dao động tập trung trên hắn hữu thủ đánh lên người Trần Duyên. Trực tiếp hứng chịu một chưởng, Trần Duyên buộc phải lùi lại hơn mười bước. Nhục thể có hơi chút chấn động nhìn bề ngoài hắn không hề phải chịu đả kích gì nhưng nội thể, từng dòng kình lực như dao long quấy phá không ngừng phá hư.

– Hừ ngươi quả nhiên là kẻ không biết trời cao đất dày là gì, Ý Thủy Biên Chưởng chính là cấp 2 Giáp đẵng pháp kỹ chuyên công phá nội thể. Chỉ một khắc nữa thôi ngươi sẽ…

Tử bào tu sĩ trông thấy hắn không thèm chống đỡ mặc cho một chưởng kia đánh lên người liền mở giọng khinh thường. Một khắc, hai khắc, ba khắc đã trôi qua tử bào tu sĩ thần tình càng trở nên ngốc trệ, Trần Duyên thân người vẫn thẳng táp như vạn năm đại thụ, không gì có thể lung lay.

– Đây là thứ công pháp ngươi dựa vào, đối với một kẻ tu vi Trúc Cơ Trung kỳ như ngươi có thực lực đến mức này đã là không tệ.

Hắn sắc mặt trở nên khó coi, đó là những lời hắn nhận được từ một kẻ tu vị thậm chí còn thấp hơn 2 tiểu cảnh giới.

– Quách sư đệ đã đủ rồi, nhiệm vụ chúng ta tới đây không phải là để gây chuyện.
– Vị sư đệ kia, ta thay mặt hắn tạ lỗi với ngươi.

Nam nhân ngũ quang trung khí dễ nhìn, phóng xuống mặt đất hướng Trần Duyên chấp tay.

– Tử bào đệ tử, không ngờ có ngày Trần Duyên ta có thể được tận mục diện kiến.

Bọn chúng có thể xuất hiện tại nơi đây là điều Trần Duyên không thể lường trước được. Phong Ma Chân Nhân từng một lần nói qua những kẻ từ Cấm Địa bước ra có thực lực vượt trội đều bí ẩn mất tích. Bọn chúng được mời gia nhập trở thành tử bào đệ tử, là nồng cốt lực lượng mạnh mẽ nhất trong Ma Kiếm Tông thậm chí ngay cả Tông Chủ cũng khó lòng tùy ý khống chế. Chỉ biết phía sau bọn chúng là những tồn tại cổ lão đã quy ẩn trước kia âm thầm bảo vệ phía sau tông môn.

– Không ngờ Trần sư đệ đã biết bọn ta tính danh, lần này chỉ là bất đắc dĩ mong sư đệ lượng thứ. Lôi Lâm sư đệ đã được đề cử trở thành một người trong chúng ta ngươi không thể nào giết hắn.

Nam tử thần sắc bắt đắc dĩ nhưng khí lực lại thập phần vững chắc, dũng khí này tất cả đều do thực lực phát sinh. Chỉ cần nhìn thấy hắn khí chất Trần Duyên cũng đủ hiểu rằng nam tử này không dễ đối phó.

– Nếu mọi chuyện đã quyết ta đành phải từ bỏ a.

Mọi người đều ngỡ ngàng, Trần Duyên sát khí chỉ trong chốc lát đã hoàn toàn tan biến. Một bộ hung thần ác sát quyết không thể không giết Lôi Lâm ban nãy đã không cánh mà bay, hắn giọng điệu trầm ổn nhẹ nhàng buông tha.

– Ha ha ha Trần sư đệ quả nhiên là kẻ làm việc lớn, sư đệ có thể vì đại cuộc mà bỏ qua phẫn nộ tức thời chính là phúc…
– Ha ha ha Trần Duyên súc sinh, người lại lần nữa không thể giết Lôi Lâm ta, trời cao quả nhiên ưu ái ta. Ngươi cứ chờ đó, sau khi ta pháp lực địa thành chính là lúc ngươi sống không bàng chết.
– Chết tiệt tên phế vật này… Trần sư đệ, hắn…

Nam tử sắc mặt trở nên ngốc trệ, cái này chính là lật thuyền trong mương a. Trần Duyên có thể an ổn chống chịu hắn sư đệ một chiêu mà không thụ bất kỳ thương thế gì thậm chí còn muốn ra tay đáp trả. Nếu thật sự liều mạng tấn công hắn sợ rằng bản thân cũng khó tránh được trọng thương.

– Sư huynh không tin lời Trần Duyên ta nói ra?
– Không… không ta biết sư đệ là kẻ nhất ngôn cửu đỉnh, nếu mọi chuyện đã êm thắm ngu huynh mạn phép cáo từ.

Trần Duyên không trở mặt khiến hắn thở phào nhẹ nhõm, hắn đối với Trần Duyên kiên kị không nhỏ nhưng cũng không có nghĩa là kẻ hèn nhát. Nếu không phải nhiệm vụ đưa ra đã nghiêm lệnh rằng bằng mọi giá đưa Lôi Lâm trở lại thì hắn quả thật muốn một đấu trận tỉ thí long trời lở đất cùng Trần Duyên.

– Khoan đã.
– Đúng như ta tiên đoán, tên này không dễ đối phó.

Nam tử nghĩ thầm.

– Sư đệ không biết có gì chỉ giáo, ta trên người có không ít việc công không thể nán lại.
– Ta nói sẽ tha chết cho hắn nhưng cũng không có nghĩa là để hắn dễ dàng rời đi.

Xung quanh người chứng kiến sớm đã đoán ra, không ít kẻ xì xào.

– Quả nhiên tên Trần Duyên kia khó lòng cho qua, chỉ có thể trách tiểu tử Lôi Lâm kia khó khăn lắm mới kéo về một mạng lại không biết yên vị.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219