Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 170
Phần 170: Mượn tay giết người

Bốn người chia làm hai hướng, Bạch Long cùng Như Phong theo kế hoạch đã định sẵn phát tán tin tức lãnh địa cấp 2 Giáp đẵng yêu thú. Đệ tử sơn phong khác khi nghe được ắt hẵn sẽ không ngần ngại liên hợp.

Hai người thân ảnh dần khuất bóng, nơi đây chỉ còn tuyệt đại mỹ sắc Tưởng Niệm cùng…

– Thê tử, mấy ngày nay nàng có biết tướng công phải kìm nén như thế nào không?

Đại sư huynh uy nghi, tàn khốc khí chất không để lại dấu vết. Tưởng Niệm người ngọc từ đằng sau đã bị Trần đại sắc lang chiếm lấy. Eo thon được song thủ siết chặt, cổ thơm được Trần Duyên tận tình duối mặt vào khiến nàng ngượng ngùng.

– Mấy chục năm không gặp lại nàng ngày ngày có nhớ ta không?
– Ân… thiếp nhớ… chàng…

Tưởng Niệm thần tình lạnh băng phút chốc chợt tan chảy, nàng không ngờ rằng lần này gặp lại chính là 60 năm dài đăng đẵng. Ngay khi biết tin bản thân có được danh ngạch bước vào Cấm Địa nơi hàng vạn đệ tử Ma Kiếm Tông thèm khát, nàng lại vô cùng bất an. Sợ rằng khi bước vào bên trong sẽ mãi mãi không thể gặp lại hắn, nam nhân đầu tiên cũng là duy nhất của nàng.

Trong lúc Tưởng Niệm còn chần chừ không quyết thì hình ảnh hắn oai hùng, mạnh mẽ, ngạo khí động thiên khi hắn từ trên võ đài nhìn xuống hàng ngàn đệ tử kiến cỏ. Trần Duyên bộc phát khí chất ngạo thị thiên hạ càng khiến nàng không thể buông bỏ. Nàng mạnh mẽ bùng phát ước niệm trở thành nữ nhân có tư cách cùng hắn bước qua hết thảy chông gai, đi tới cùng trời cuối đất.

Đó cũng chính là chấp niệm khiến mỹ nhân có thể chèo chống tính mạng sống sót tới ngày gặp lại Trần Duyên. Cấm Địa mở ra, bỏ ngoài tai những lời chúc mừng, không đoái hoài trước ánh nhìn ngưỡng mộ của kẻ khác. Thứ nàng mong muốn lúc này chính là thân ảnh nam nhân mà nàng đã ngày đêm mong nhớ.

Nhiều ngày kìm nén cuối cùng nàng cũng có thể yên tĩnh bên tình nhân, mỹ nữ ngọc thể không hề kháng cự, nàng muốn khoảnh khắc này được kéo dài mãi mãi.

– Sắc lang… chàng dám…

Tâm trí đang trôi êm ả theo dòng xúc cảm thì nàng chợt nhận ra tên sắc lang kia tay heo không yên tĩnh.

– Tiểu Kim nhắm hướng Đông đi thôi.

Không đợi nàng kịp phản kháng, Tiểu Kim được triệu hồi. Trần đại sắc lang bế nàng phóng lên.

– Nơi đó thật sự có yêu thú sao?

Tưởng Niệm còn nghi ngờ Trần Duyên cố tình dẫn dụ Bạch Long cùng Như Phong rời khỏi. Nơi hắn muốn tới trên địa đồ vốn vô cùng tiệm cận vực thẳm sâu không đáy, yêu thú khó lòng nán lại.

– Đối với ta mười đầu cấp 2 yêu thú vốn đã không còn tính khiêu chiến, thứ tướng công nàng nhắm tới chính là 10 tên tu sĩ Ma Huyết Tông còn lại kia.
– Chàng… chàng muốn mượn đao giết người.

Nàng vốn trời sinh sắc sảo ngay tức khắc nhận ra Trần Duyên thâm sâu hiểm kế.

– Ha ha ha lần này đứng đầu Bách Niên Chi Chiến không phải Phong Ma Sơn ta sao.
– Còn Bạch Long sư muội không lẽ chàng cũng muốn đẩy muội ấy vào chỗ chết.

Đừng quên Trần Duyên đã sai sử Bạch Long cùng Như Phong đi loan tin, hắn cũng không hề nói ra sự thật với hai người họ.

– Khà khà ta đã bí mật trao cho hai người bọn họ lá bài giữ mệnh, nếu không có gì xảy ra ngoài ý muốn thì an toàn rời đi không phải là chuyện khó.

Trần Duyên đối với những kẻ xâm nhập Cấm Địa đặc biệt hứng thú, nếu như thực lực như ba người Tưởng Niệm bày ra trước mắt ắt hẳn nơi này không thể nào khiến Ma Kiếm Tông hao phí nhiều thủ đoạn che giấu đến vậy.

Đối với Tưởng Niệm, nàng chưa muốn tiết lộ Trần Duyên cũng không cưỡng ép, nhưng những tên còn lại thì khác. Lần này chính là nhất tiễn hạ song điêu, khiến bọn người Ma Huyết Tông lộ mặt cùng thỏa mãn hắn tâm trí tò mò. Hắn trước tiên lên đường nhằm chọn ra một nơi ẩn nấp thuận lợi, kịch hay còn phía trước.

Giữa sườn núi, đội ngũ trên dưới 10 người toàn thân mệt lã. Dưới chân chúng là thi thể của một đầu yêu thú lớn kinh người.

– Lôi sư đệ, đây đã là đầu yêu thú thứ 7. Nếu chúng ta giữ nguyên tốc độ này thì ta cùng sư đệ sẽ hoàn thành nhiệm vụ.
– Vạn sư huynh là không hiểu hay giả vờ vô tri, ngươi đừng quên rằng Phong Ma Sơn người tuy người không nhiều nhưng ba kẻ trong bọn chúng thực lực đều không tầm thường. Nếu chúng lấy ra lá bài tẩy liệu Vạn sư huynh có dám mạnh miệng tuyên bố a.

Vạn Vân Phi mặt mo khó coi, trước mặt chúng sư đệ không ngờ Lôi Lâm không để cho hắn chút mặt mũi nào, thậm chí còn lớn tiếng phản pháo. Tình hình hai bên dần trở nên căng thẳng, lúc này một tên Ma Kiếm Sơn đệ tử bên ngoài vội vàng chạy lại lớn tiếng bẩm báo.

– Vạn sư huynh cấp báo, cấp báo.
– Có gì mau nói.

Có kẻ xen ngang khiến hắn cũng không còn tâm tình cùng tên ngông nghênh kia đối trọi, quay qua hướng tên đệ tử bẩm báo hét lớn khiến hắn một phen giật mình.

– Là… là tin tức về một đầu cấp 2 Giáp đẵng yêu thú.
– Cái gì, là tin tức gì mau kể rõ.

Lôi Lâm tâm tình không tốt liền phấn chấn, Giáp đẵng yêu thú chính là chìa khóa khiến hắn leo lên vị trí đệ nhất. Thử hỏi trong hàng trăm đệ tử tham gia Bách Niên Chi Chiến lần này kẻ nào dám vỗ ngực xưng tên mang về trái tim yêu thú Giáp đẵng chứ.

– Là tin tức lưu truyền từ trong chúng đệ tử, có vài vị sư đệ đồng môn tình cờ tận mắt trông thấy một đầu Giáp đẵng yêu thú. Bọn hắn hoảng sợ vội vã bỏ chạy, lúc thoát chết còn kể lại cho những tên khác. Tin tức này đã lan rộng khắp nơi những đệ tử của sơn môn khác đều âm thầm tính toán từ trước.

Vạn Vân Phi lịch luyện sâu dày nhìn xuống địa thế trên địa đồ liền nhận ra có điều bất ổn.

– Đây rất có thể chỉ là lời đồn đãi, nơi đây là vực địa sâu hàng vạn trượng. Không thể có yêu thú nào lại hứng thú với địa hình hiểm trở này.
– Lúc đầu ta cũng có cùng suy nghĩ với Vạn sư huynh nhưng sau nhiều lần rặng hỏi cuối cùng bọn chúng cũng đã tiết lộ tin tức trọng yếu nhất. Đầu yêu thú này chính là Phục Sơn Dương đang hoài thai muốn tìm chỗ ẩn nấu.

Hắn tiết lộ trọng yếu nhất kinh người tin tức, những kẻ ở đây song mục mở lớn không che giấu được bản tính tham lam. Hoài thai yêu thú đối với tu sĩ chính là mục tiêu không thể bỏ qua, yêu thú khi hoài thai cũng chính là lúc thực lực đại suy giãm, sức mạnh chỉ còn lại 2, 3 thành so với lúc toàn thịnh. Nhưng điều trọng yêu hơn chính là yêu thú non, chỉ cần lập khế ước nhận chủ tương lai có bên người một đầu cấp 2 Giáp đẵng yêu thú, kẻ nào có thể kháng cự a.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219