Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 211
Phần 211: Kẻ xấu số

Dưới sự khống chế của Tiểu Mập Mạp, 10 dặm dưới lòng đất đã bị Tiểu Khâu biến đổi trở thành mê cung không lối thoát.

– Lão đại sau khi phục dụng đan dược liền tiến vào trạng thái vô ngã, không còn cách nào khác hy vọng chúng ta sẽ cầm cự tới khi lão đại hồi tĩnh.

Tiểu Mập Mạp đầu óc không ngừng xoay chuyển, nhìn xuống quân số hàng vạn đầu linh trùng đói khát bước đầu lập ra bẫy rạp chết người.

– Khì khì khì…

Lão tu sĩ họ Vu sau khi chăm chú nghe ngóng xung quanh đột ngột nhìn chằm chằm vào lối đi nho nhỏ không mấy nổi bật, trên miệng phát ra nụ cười quái dị khiến cho tên tu sĩ đi cùng hắn sỡn cả gai ốc.

– Vu… đạo huynh, phía trước không lẽ… có điều gì bất ổn?

Đối mặt với địa đạo mở ra hàng trăm lối đi bọn chúng không còn cách nào khác ngoài trừ trông chờ vào bản lĩnh của lão.

– Tên tiểu tử này nghĩ bản thân mình thông minh nhưng lại không ngờ có ngày bị thông minh hại.
– Ý của đạo huynh là…
– Nơi đây có hàng trăm động khẩu, sâu bên trong đều phát ra âm thanh nhằm đánh lạc hướng chúng ta. Nhưng hắn lại quá tin tưởng vào mưu kế của mình mà quên mất rằng nơi hắn đang trú ngụ lại yên ắng lạ thường.

Lão tu sĩ họ Vu cười như muốn phát cuồng nhắm vào lối đi đã định sẵn từ trước mà xông vào. Chúng tu sĩ phía sau cũng đã vội không kịp chờ đợi liền tăng tốc bám theo.

– Hộc… hộc… chúng ta còn phải đi tới khi nào nữa đây, bổn đại gia theo đuôi hắn đã hơn nữa ngày mà một sợi lông cũng không nhìn thấy. Không chừng tên tiểu tử kia đã cao chạy xa bay rồi.
– Ngươi không cần quá lưu tâm, tên tận mắt chứng kiến hắn đã dính một chiêu toàn lực của tên Trúc Cơ hậu kỳ tu sĩ kia. Với thương thế đó không mất trên trăm năm trị thương, dù là kẻ có tu vi cao thâm hơn nữa cũng khó mà nhanh chóng rời khỏi đây.

Bầu không khí trở nên nóng bỏng hẳn lên, nổi lo âu vốn thường trực trong tâm bọn hắn đã bị xóa bỏ. Nếu quả thật đúng như lời hắn nói thì cơ may tranh cướp được bảo vật của bọn chúng sẽ khả quan hơn không ít a.

– Tại sao chúng ta lại phải đi theo thông đạo mà tên tiểu tử kia để lại, chỉ là một chút bụi đất ta một quyền liền khai thông tới tận hang ổ của hắn.
– Không được, nếu ngươi làm như vậy chính là bứt dây động rừng ép hắn liều mạng…

Họ Vu sắc mặt không tốt vội vàng hét lên ngăn cản, cái gọi là bứt dây động rừng chỉ là cái cớ mà thôi. Cốt yếu là phải khiến những kẻ ở đây lệ thuốc vào lão càng lâu càng tốt, tới lúc phân chia chiến lợi phẩm sẽ tránh được nhiều ánh mắt dòm ngó.

– Thì ra là vậy… Cuồng Ngưu Bộc Phá.

Tên tu sĩ kia gật đầu thu tay, trong lúc mọi người ở đây tưởng chừng mọi việc đã lắng xuống thì hắn đột nhiên cười khẩy. Song thủ bắt quyết pháp lực hóa thành một đầu cự ngưu cao lớn mạnh mẽ phá sập thành hang trước ánh nhìn khó tin của nhiều người.

– Ngươi…

Lão tu sĩ họ Vu phẫn nộ ngón tay run run chỉ thẳng vào mặt hắn, ánh nhìn như muốn giết người.

– Đừng tưởng ta không đoán ra được trong đầu ngươi nghĩ gì, chúng ta nơi đây không kẻ nào chưa từng lăn lộn ngoài gian hồ mấy trăm năm chứ? Những mưu kế lừa trẻ con của ngươi không kéo dài được lâu đâu.
– Đúng như lời vị huynh đài kia, thông đạo đã rộng mở, khí tức của tên tiểu tu sĩ kia cũng đã lộ ra. Vu huynh lần này có lấy được báu vật hay không cũng phải tùy thuộc vào bản lĩnh của từng người rồi.

Thủ đoạn của lão đã trở nên vô dụng, bọn người kia khay tức khắc trở mặt. Lão mang trên thân tuyệt kỷ nhưng đối với thực lực cũng không lấy gì làm nổi bật, bọn chúng có họa điên nên mới hai tay dâng bảo vật cho một kẻ như lão.

– Túy đạo hữu, bọn chúng…

Lão tu sĩ họ Vu bị hỏa nộ công tâm xém chút nữa ói ra ngụm máu nhưng cũng biết lượng sức mình không muốn ngu ngốc rước họa vào thân đành quay sang muốn nói điều gì đó với người mà lão coi là đồng bạn, kẻ đã đứng ra làm chứng cho giao ước ban nãy.

– Hời… Vu đạo huynh đừng trách ta là kẻ trở mặt vô tình, nhưng huynh cũng đã chứng kiến a, thời thế đã thay đổi ngay cả ta cũng không thể làm gì được.
– Cái gì mà “không thể”, các ngươi… các ngươi… được! Muốn ỷ vào người đông thế mạnh chèn ép lão phu? Các ngươi cứ chờ đó, lão phu cả đời giao du với không ít thế lực, chỉ cần ta hô lên một tiếng thì… ặc…

Lão sắc khí như muốn bốc hỏa lớn giọng hùng hổ hét lớn muốn đme ra thủ đoạn của mình thị uy nhằm khiến bọn chúng kiên kị mà không rút lại lời giao ước thì trước ngực, một mũi lộ ra. Lão sắc mặt trở thành đen tím khó tin nhìn ngoái lại phía sau, tên tu sĩ họ Túy kia là kẻ lão ít đề phòng nhất lại bất ngờ từ phía sau một kiếm đâm vào lão tử huyệt.

– Ngươi… tại sao…
– Vu huynh, là lỗi tại ngươi không biết thời thế. Những lời hứa hẹn trước kia của chúng ta chỉ lời “khẩu thuyết vô bằng” lấy ai làm chứng đây? Với lại ngươi nghĩ xem với chừng đó thực lực ngươi liệu có thể yên ổn mang bảo vật rời đi. Cho nên đạo huynh tốt nhất là hãy yên nghĩ dưới hoàng tuyền đi.

Hắn trơ trẽn cười lạnh, mũi kiếm càng cắm sâu hơn đên khi lão tu sĩ họ Vu hoàn toàn tuyệt khí, tứ chi buông lõng thi thể treo trên lưỡi kiếm. Vứt xác tên sấu số qua một bên, nhẹ nhàng phe phẫy pháp kiếm trong tay giũ sạch máu tanh, hắn nhìn chằm chằm vào những người còn lại.

– Túy đạo huynh làm không sai, tên họ Vu kia rõ ràng tâm địa không tốt rõ ràng biết được sắp tìm ra bảo vật nên muốn kéo theo đồng bọn tới đây độc chiếm tất cả.
– Phải phải. Hắn thực lực yếu nhớt nhưng dã tâm lại bành chướng cũng may là có Túy đạo huynh ra tay ngăn chặn kịp thời.
– Sau khi rời khó đây ta sẽ nói ra “sự thật” cho chư vị đồng đạo khắp nơi biết được kẻ này thậm tệ ra sao.

Nơi đây không kẻ nào ngu ngốc, chúng biết chỉ cần bản thân lộ ra vẻ trái ý ắt hẵn bản thân sẽ lọt vào vây công của những kẻ còn lại. Dù sao người chết cũng đã chết, còn bảo vật vẫn ở phía trước không ai nào rảnh hơi lại lo nghĩ cho một kẻ không thân không thích.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219