Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 130
Phần 130: Trừng phạt dâm nữ, kỳ lạ vô sắc nguyên khí 18+

Có lần hắn giả làm hái hoa đạo tặc thay phiên cưỡng hiếp, các nàng vừa thống khổ vừa thỏa mãn. Người có hứng thú nhất với ý tưởng lạ lùng này không ai khác ngoài Kim Liên, trong hình tượng một mỹ phụ không được trượng phu hằng ngày tưới tắm gặp phải hái hoa tặc trên đường. Chỉ có điều sợ rằng những tên sắc lang ngoài kia cũng bị sự đói khát của nàng mà vắt kiệt.

– Kim Nhu không phải lúc nãy nàng đã cầu xin tha mạng sao, không lẽ lại muốn tướng công hành hạ.

Mỹ nhân mang vẻ đẹp băng sương này chính là Kim Nhu, nàng vốn không muốn cùng hắn trước mặt chúng tỉ muội biểu diễn nhưng sau khi bị dâm lực từ Kim Liên mê hoặc khiến bao nhiêu ham muốn trong người bộc phát.

Thời gian vừa qua được tướng công đặc biệt tưới tắm nhìn bên ngoài chính là nữ nhân cao quý nhưng khi nhìn thấy cự long của hắn hạ thể nàng lại một mảnh lầy lội.

– Hừ tướng công đáng chết ý thiếp không phải như lời chàng, thời gian gần đây thiếp thấy tu vi trong người tăng mạnh không phải chàng nói song tu công pháp gì gì đó chỉ có tác dụng với Mộc hệ tu sĩ sao?

Kim Nhu đỏ mặt, nàng thật sự đầu hàng trước tên sắc lang này.

– Thật kỳ lạ, tại sao trong người nàng lại có một tia chân khí quen thuộc. Đó… đó không lẽ là vô sắc khí từ Thiên Hạ Hồng Lô.

Bắt mạch nơi cổ tay trắng ngần, Trần Duyên đưa chân khí vào người nàng ngay tức khắt nhận ra tia liên kết. Mặc dù nhỏ yếu nhưng khẳng định không thể sai được.

– Liên nhi nàng mau dừng lại để ta tra xét Nhu nhi.

Hắn xoa má hồng dâm phụ đang thỏa thích bên dưới.

– Ah… ah sắc lang ngươi không thương tiếc ta mỹ phụ đã nhiều năm thiếu thốn…
– Hừ ta nói nàng tránh ra.

Kim Liên dâm đãng nhịp hông liên hồi nhưng khi biết hắn thật sự nổi khí nàng hoảng sợ thu lại vẻ dâm dật. Đối với nàng Trần Duyên là trời, là tất cả mỹ phụ thật sự lo sợ một ngày nào đó hắn không còn cần nàng nữa.

– Thiếp… thiếp chỉ muốn cùng chàng hoang hĩ, thiếp thề… sẽ không dám trái ý tướng công chàng…

Nàng ngọc thể run rẩy ôm chặt lấy chân hắn khóc lóc cầu xin.

– Tướng công chàng hãy tha cho tỉ ấy đi.
– Phải đó tướng công…
– Tướng công…

Các nàng ngày đêm cùng hắn trên giường đã thân thiết như tỉ muội ruột thịt liền không nở nhìn thấy nàng thống khổ như vậy.

– Các nàng muốn van xin thay nàng ấy sao?
– Chúng thiếp…

Bao lâu nay nói về nuông chiều thê tử Trần Duyên đứng thứ hai sợ rằng không có kẻ dám xếp thứ nhất. Không phải lo nghĩ mỗi ngày cùng những kẻ khác đau đầu tìm đủ mọi cách tồn tại, nơi đây chân khí dày đặc, thiên tài địa bảo các nàng nhận được gấp mười lần trước kia. Yên bình trong vòng tay của hắn tu luyện, cùng hắn đạp chân trên con đường tiên đạo.

– Tướng công chàng đừng nóng giận hay là…

Hạ Thảo mắt phượng chớp động thủ thỉ vào tai hắn.

– Ừm chủ ý này không sai.

Kim Liên lo sợ dùng ánh mắt cầu cứu nhìn qua Hạ Thảo.

– Ta cấm dục nàng nữa năm có phục hay không?

Mỹ phụ rùng mình nàng đã quen hằng đêm được hắn tưới tắm, nhờ tác dụng thần kỳ của Thiên Hạ Hồng Lô khiến căn bệnh kỳ quái kia đã phần nào thuyên giảm. Nhưng cứ mỗi kỳ trăng lên nàng lại thống khổ như tan xương nát thịt phải cùng Trần Duyên giao hợp để làm dịu cơn đau nhưng hắn lại…

– Thiếp… thiếp phục, đội ơn tướng công tha bổng.

Nàng như xác không hồn quỳ phục nơi đó chúng tỉ muội phải kéo tới nâng nàng rời đi.

– Không phải chàng có chủ ý muốn cùng Nhu muội xác nhận điều gì sao?

Thấy tâm trạng hắn nặng nề, Hạ Thảo tâm tư thông minh cố ý đánh sang chuyện khác.

– Không sai, Nhu nhi nàng lại gần đây.

Thiếu nữ chần chờ, tuy đúng là đã nhiều lần hoang hỉ cùng hắn nhưng chúng đều là do bị Kim Liên xúi dục. Nay đã tỉnh táo trước ánh mắt nhiều người chăm chú nàng cảm thấy ngượng ngùng.

Bắt lấy tay nàng, vận thần thông Thiên Hạ Hồng Lô.

– Quả nhiên là vô sắc nguyên khí.

Từ khi thần thông đột phá, từ lục nguyên khí lúc đầu Thiên Hạ Hồng Lô phai sắc từng ngày. Nhưng thấy tác dụng không hề thuyên giảm thậm chí còn mạnh mẽ hơn lúc trước nhiều lần khiến Trần Duyên cũng không có nhiều bận tâm. Nhưng lần này quả thật là kỳ bí, trong người Kim Nhu lại có khí tức của vô sắc nguyên khí thứ mà trước đây chỉ có ở những thê tử mang trên người Mộc hệ mới có thể tồn tại.

– Các nàng cũng lại gần ta.

Hắn lần lượt tra xét những nữ nhân không phải là Mộc hệ tu sĩ, đúng như dự kiến tất cả đều đã dần hình thành, chỉ là số lượng nhiều ít khác nhau.

– Không lẽ bản chất nguyên khí của ta cũng đã không còn như ban đầu mới khiến các nàng có thể hấp thu.

Hắn bộc phát ý nghĩ kỳ lạ.

– Không còn chưa thể khẳng định, nhưng đây lại là một tin tức cực tốt.

Trần Duyên không thể tùy ý suy diễn, nhưng hắn lại mỉm cười kỳ lạ. Liền sai Hạ Thảo hầu hạ mặc lại y phục nhanh chóng rời đi động phủ.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219