Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 28
Phần 28: Nhiệm vụ khó hiểu

Thấy hắn nói ra hết suy nghĩ của mình Hà Diệu mặt đỏ ửng nhưng cố làm vẻ không phục.

– Thì ra là huynh biết trước rồi, vậy mà vẫn không nói gì có phải muốn ta mất mặt hay không? Còn đàn linh trùng kia không phải huynh nói chỉ muốn nghiên cứu thôi sao.

Thấy nàng vẫn còn giận dỗi Trần Duyên ôm nàng chặt hơn thỏ thẻ:

– Ta đâu cố ý làm muội mất mặt, chỉ là nói ra thì còn gì bất ngờ nữa. Còn chuyện linh trùng thì ta cũng không còn cách nào khác, vì gia tăng thực lực nên đành phải liều mạng vậy.

Hà Diệu cũng không nói gì, nàng biết hắn không có chủ ý lừa gạt nàng chỉ là khát vọng thực lực của hắn quá lớn.

Thấy nàng trầm mặt Trần Duyên nói tiếp:

– Không phải muội đã là đạo lữ của ta rồi sao?

Nghe tới đây nàng liền giật mình nhớ lại câu nói đêm qua hắn “huynh thề sẽ không giấu muội bất kỳ chuyện gì nữa”. Nghĩ tới đây nàng chợt hiểu ra lúc đó là do Trần Duyên cố ý để lộ linh trùng cho nàng thấy.

Hà Diệu mỉm cười ngọt ngào nắm lấy tay hắn bước đi. Hai ngày sau đứng dưới chân Thiên Độc Sơn cả hai lưu luyến không rời.

Hà Diệu từ trong túi trữ vật lấy ra hai quả trứng màu xanh đưa Trần Duyên mỉm cười.

Hắn nhận lấy trên mặt không dấu được vẻ nghi hoặc nhưng chợt nhận ra liền vui mừng.

– Chẳng lẽ đây là trứng của Lục Đường Lang?

Tiểu nha đầu gật đầu nói:

– Đúng vậy muội vất vả lắm mới trộm từ phòng sư phụ ra được đấy.

Vừa nghe tới Thất Trưởng Lão Trần Duyên liền xanh mặt, hắn không muốn bị nữ la sát kia nhớ đến chút nào.

Biết Trần Duyên e ngại nàng lém lỉnh cười:

– Huynh đừng lo, sư phụ đã đi thăm đạo hữu của người rồi, hai tháng sau mới trở về.

Nghe vậy Trần Duyên cũng an tâm phần nào, sau một hồi trò chuyện hắn cùng nàng đành phải lưu luyến chia tay.

Tiểu nha đầu vừa rời khỏi Chu lão liền hiện ra trên mặt xuất hiện tia nghiền ngẫm.

– Hai quả trứng Lục Đường Lang này đều là nhất phẩm trong trăm chọn một, tiểu nha đầu này đúng là bỏ không ít công sức mà.

Nói rồi lão lại quay ra trách mắng Trần Duyên.

– Tiểu tử ngươi không ngờ lại dễ dàng chiếm được trái tim thiếu nữ như vậy, nói mau các ngươi đã làm những gì?

Quyết tâm không để ý tới lão hắn nhanh chân tới cống hiến điện, Trần Duyên nôn nóng muốn nhận nhiệm vụ mỗi năm một lần của Ngũ Trưởng Lão.

Nếu ai mà biết được ý nghĩ của Trần Duyên đều cho là hắn thần kinh có vấn đề, người bình thường ai lại muốn nhận cái nhiệm vụ bẩn thiểu đó.

Bước tới nơi thông báo nhiệm vụ, đúng như hắn dự đoán nhiệm vụ dọn vệ sinh chuồng của Động Địa Tượng đã phủ bụi ở đây nữa tháng mà không có đệ tử nào thèm nhận.

Kinh hỉ nhận lấy tờ giấy ghi rõ nhiệm vụ:

– Dọn vệ sinh chuồng trại của Động Địa Tượng yêu thú cấp ba Đinh đẵng, cấp nhiệm vụ không có, yêu cầu thực lực không có.

Trần Duyên liền cảm thấy kỳ lạ, tờ giấy ngoài việc giới thiệu ra thì không có gì cả. Mặc dù hắn đã hỏi đệ tử giao nhiệm vụ nhưng chỉ nhận được câu trả lời:

– Ta không biết, lúc Ngũ Trưởng Lão đưa tới cũng không nói gì.

Hắn càng cảm thấy nghi hoặc:

– Vậy trước giờ có ai từng nhận qua nhiệm vụ này không?
– Sư đệ quên ý nghĩ đó đi, từ trước tới nay ta chưa nghe bất kỳ ai tiếp nhận.

Hắn thở dài nói làm Trần Duyên cũng không biết phải làm sao. Chuyện này nhất định có uẩn khúc gì, các đệ tử khác chắc chắn cũng nghĩ như hắn cho nên không ai dám nhận.

– Hừ ta liều mạng, có gì thì còn có sư phụ ta không tin Ngũ Trưởng Lão dám giỡ trò.

Trần Duyên cắn răng nhận lấy, dù sao sức hấp dẫn của phân Đại Động Tượng à không phải là Phù Sa Thạch quá lớn.

Trần Duyên quyết định thay đổi kế hoạch đã định trước dù sao còn Thăng Thiên Đan chưa phục dụng.

Quay về động phủ thân ảnh Hạ Thảo vẫn quen thuộc đứng đó chào đón hắn. Gặp lại mỹ phụ nóng bỏng này hắn đương nhiên không thể thiếu những màn vuốt ve. Biết thói quen của Trần Duyên nàng cố ý mặt áo trễ nãi xuân quan lộ ra cho bàn tay của hắn dễ dàng di chuyển.

Sau một hồi mây mưa Trần Duyên phục dụng Thăng Thiên Đan vận thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô” cùng Hạ Thảo hấp thu linh khí. Việc này đã như một thói quen, trong lòng hắn nàng hưởng thụ dư âm của cao trào ban nãy vừa nhận chân khí từ Trần Duyên.

Nữa ngày sau không ngoài dự đoán Trần Duyên đột phá trở thành tu sĩ Luyện Khái hậu kỳ, nhưng điều làm hắn bất ngờ là Hạ Thảo cũng đột phá.

– Rõ ràng nàng vừa đột phá Luyện Khí cấp sáu không bao lâu, cho dù là song tu thì ít nhất cũng phải ba tháng nữa mới có thể đột phá Luyện Khí hậu kỳ. Chẳng lẽ là do thần thông “Thiên Hạ Hồng Lô”

Phát hiện này làm Trần Duyên kinh hĩ, từ trước tới nay các tu sĩ sợ nhất là đạo lữ của mình không theo kịp tốc độ tu luyện trở nên già yếu rồi hao hết thọ nguyên. Môn thần thông này có thể giúp hắn cùng đạo lữ không phải lo nghĩ, cùng hắn chu du thế giới.

Sau khi vững chắc tu vi Trần Duyên tiến về phía Bình Địa Sơn, nơi đây là ngọn núi đặc biệt nhất trong Thập Nhất Trấn Tông Sơn do Ngũ Trưởng Lão trấn giữ.

Nghe chúng đệ tử đồn đại ngày xưa Bình Địa Sơn cũng bình thường như bao ngọn núi khác nhưng từ khi Ngũ Trưởng Lão tới nơi này không khác gì bình địa.

– Nơi này thú vị đây, tiểu tử ngươi cứ bước tới liền minh bạch.

Thấy vẻ mặt thần bí của Chu lão hắn rất hiếu kỳ nhưng không dám lỗ mãng, từ trong tay áo truyền tin phù hướng thẳng Bình Địa Sơn phóng đi.

Nữa canh giờ sau một thiếu niên cường tráng đôi mắt hữu thần đi tới chắp tay.

– Thì ra sư huynh đây là tới nhận nhiệm vụ của sư phụ, ta là Viên Thành Lực xin mời đi gặp lão nhân gia người.

Hắn đưa tay về phía trước ý nói “mời” trên mặt hiện lên vẻ mong chờ. Trần Duyên cũng chắp tay hữu lễ rồi tiến về phía trước, chân vừa đặt vào trong lãnh địa của Bình Định Sơn thì hắn liền cảm giác được cơ thể cực kỳ nặng nề ít nhất cơ thể hắn hiện nay đã hơn ngàn cân.

Trần Duyên ánh mắt sắc bén nhìn về phía tên đệ tử kia khiến hắn rùng mình. Lúc này Viên Thành Lực mới cảm giác được tên sư huynh này không phải hạng người lương thiện liền mỉm cười.

– Sư huynh đừng trách ta, quy định của Bình Địa Sơn là chỉ có kẻ tự thân đi vào thì mới có tư cách gặp mặt Ngũ Trưởng Lão.

Trần Duyên không quan tâm lời đó là thật hay giả dù sao đây không phải là Phong Ma Sơn nơi hắn có thể làm loạn. Bây giờ hắn mới hiểu tại sao Chu lão lại cười bí hiểm như vậy.

Vừa định vận “Khô Mộc Tiểu Pháp” thì tiếng Chu lão lại vang lên:

– Khoan đã ta muốn tiểu tử ngươi không sử dụng công pháp luyện thể, chỉ sử dụng nhục thân chịu đựng.

Nghe Chu lão nói làm hắn cười khổ không thôi.

– Nếu ta sử dụng nhục thân thì chừng nào mới tới nơi nếu để Ngũ Trưởng Lão chờ đợi thì đúng là mang tội bất kính.

Lão xì mũi khinh miệt nói:

– Ngươi không cần phải lo tên tiểu tử kia mời ngươi đi trước rõ ràng là hắn không hối thúc ngươi, với lại nơi này thật sự là bảo địa tu luyện nhục thân. Chỉ cần tu luyện ở đây thì “Khô Mộc Tiểu Pháp” có cơ hội đột phá.

Trần Duyên kinh hĩ, luyện thể cần một thời gian dài đằng đẵng chịu nổi khổ nhục hình nhưng tiến triển lại vô cùng chậm. Bốn tháng đã qua mặc dù tu vi tiến triển thần tốc nhưng “Khô Mộc Tiểu Pháp” vẫn dậm chân tại chỗ.

Nghe được điều này làm hắn phấn chấn hẵng lên, gồng người Trần Duyên dậm bước tiếp theo xuống đất. Hắn cảm giác như vừa đi vừa phải cõng theo bốn năm người trên lưng.

Bước thứ tư, bước thứ năm mồ hôi đã ướt đẫm khắp người, cơ thể Trần Duyên gần như đã kiệt sức. Chống chọi với trọng lực ở đây đã là không dễ chứ chưa nói tới chuyện bước đi.

Khi cơn mệt mỏi đã thắm nhuần vào trí óc Trần Duyên đổ rạp người xuống, lúc này một chân khác lại dậm thật mạnh làm mặt đất lún xuống in dấu chân. Trần Duyên ghít gào ngẫn mặt lên tròng mắt đỏ như máu lúc này hắn trở nên kỳ lạ gần như không còn tỉnh táo, cố cắn khóe miệng lấy sự đau đớn để giữ vũng tinh thần.

– Không được ta không thể gục ngã tại đây ta phải tiếp tục tiến lên. Nếu như chịu thua sự rèn luyện thể xác này làm sao ta có thể gia tăng thực lực, làm sao có thể giẫm lên những thiên tài kia mà bước tiếp, làm sao còn đủ dung khí bước đi trên con đường đại đạo.

Trần Duyên như bị tẩu hỏa nhập ma tất cả khí tức bao lâu nay bị hắn cố ý kìm nén không muốn để lộ đều thoát ra ngoài, nói đúng hơn hắn đã không còn tâm trí đâu mà kiểm soát chúng. Bây giờ trong đầu Trần Duyên chỉ còn suy nghĩ là tiến lên phía trước.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219