Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 2
Phần 2: Hóa Mộc Quyết

Trần Duyên đi tới dãy sách để mộc công pháp, từng cuốn sách dày có mỏng có xếp ngăn nắp trên kệ sách gần trăm cuốn. Lật đi lật lại nhiều cuốn pháp quyết khác nhau, mỗi loại có đặc trưng riêng như: “Trường Xuân Quyết” tăng khả năng hấp thụ mộc linh khí nếu tu đến đại thành thì tốc độ hấp thu linh khí sẽ tăng 2 thành so với công pháp bình thường khác. “Bách Thảo Quyết” tên như ý nghĩa làm bạn với cỏ cây tăng tốc độ tu hành khi ở nơi cây cỏ rậm rạp rất thích hợp với các tu sĩ hay trồng linh cốc hoặc linh dược.

Trần Duyên lật rất nhiều pháp quyết nhưng không có loại nào hợp với mình, chủ yếu là tăng tốc độ hấp thu linh khí mà kinh mạch của hắn đã hấp thu vượt mức cho phép của đan điền rồi nếu tu luyện những pháp quyết này chẳng khác gì lâý độc bồi độc.

Đang lúc nang giải thì giọng nói ồm ồm của lão giã lại vang lên:

– Vẫn chưa tìm được pháp quyết thích hợp à?

Trần Duyên quay lại thì thấy lão giã đứng gần đấy nhìn về phía mình.

– Vấn đề cơ thể của ngươi ta đã nghe tứ sư đệ kể lại, đúng là nan giải!

Lão già cười nhẹ bật than.

– Tiền bối người là…

Trần Duyên khẽ thốt.

– Ta là sư huynh của sư phụ ngươi, ngươi có thể gọi ta là nhị sư bá.
– Đệ tử bất kính xin kính chào nhị sư bá.

Trần Duyên cũng bất ngờ không thôi trong Ma Kiếm Tông, Tông Chủ không bàn thế sự tĩnh tâm tu luyện thì Nhị Trưởng Lão là người có thực quyền thứ 2 chỉ sau Đại Trưởng Lão.

– Hôm nay ta ở trước Tàng Kinh Các cốt là để chờ ngươi.
– Thì ra mọi chuyện đều do sư phụ sắp xếp ai ngờ lão nhân gia người lại nhắc nhở mình đến đây.

Trần Duyên nghỉ thầm bỗng cảm giác cay cay khóe mắt.

– Nghĩ gì hả tiểu tử còn không lại đây, không nể mặt sư phụ ngươi là sư huynh đệ cùng ta vào sinh ra tử nhiều lần thì cần gì cái thân già phải cất công tới tận đây chứ.

Nghe thấy thế Trần Duyên liền cười hì hì trên mặt còn tia xấu hổ đia tới.

– Đa tạ nhị sư bá ân đức này đệ tử không bao giờ quên sau này sẽ dày công báo đáp.
– Xì… đợi ngươi báo đáp thì ta đã ở sau dưới 3 tấc đất rồi.

Lão xì mũi cười.

– Mặc dù không báo đáp lão nhân gia ngài thì cũng có thể báo đáp con cháu của ngài a.

Trần Duyên ngại ngùng cười nói.

– Thôi không cần ngươi quan tâm hôm nay ta đến đây chủ yếu là giúp người giải quyết vấn đề đan điền của ngươi.
– Mặc dù tứ sư đệ đã nhờ vả nhưng ta vẫn chưa tìm được cách giải quyết triệt để vấn đề.

Lão vừa nói vừa liếc mắt nhìn Trần Duyên như ý muốn nói gì rồi lại thôi.

Trần Duyên cũng đăm chiêu suy nghĩ chợt hắn nhận ra:

– Nhị sư bá lão nhân gia ngài nói là “triệt để” vậy thật ra là có cách đúng không?

Lão liền thở dài.

– Ngươi đúng là rất nhạy bén đúng như những gì tứ sư đệ nói về ngươi. Đúng là ta có cách nhưng mà…

Thấy lão chần chừ Trần Duyên gắp muốn chảy nước rồi.

– Kính xin sư bá chỉ điểm chỉ cần có 1 tia hy vọng dù thân tử đạo tiêu đệ tử cũng không hối tiếc.
– Haiz!!! Thôi được rồi đừng nói là ta không cảnh báo cho ngươi biết, tu luyện pháp quyết này đến nay đã có không dưới 10 người mà người nào cũng bị pháp quyết phản phệ thân tử đạo tiêu. Ngươi đã nghe rồi đó người còn muốn tu luyện nữa hay không.

Lão thở dài rồi ngay sau đó là nét mặt thận trọng hẳn lên.

– Kính xin sư bá truyền thụ đệ tử thà chết bất hối.

4 chữ “thà chết bất hối” nói ra đã làm cho bản tâm Trần Duyên vững tựa Thái Sơn, một lòng cầu đạo vô kiên bất tồi.

Lão giã chợt sửng sốt rồi lại phá lên cười:

– Ha… ha… ha hay hay giỏi cho “thà chết bất hối” đúng là có thầy hay ắt có trò giỏi. Đây ngươi cầm lấy đi bản pháp quyết này tên là “Hóa Mộc Quyết” một bản pháp quyết hiếm thấy được lưu truyền từ thời thượng cổ, được ta và sư phụ ngươi tìm thấy trong một bí cảnh xa xưa. Mà sư phụ ngươi hệ phong còn ta hệ hỏa nên không tu luyện được đem bán thì tiếc nên cất giữ, giờ đây thì truyền lại cho ngươi hy vọng ngươi không cô phụ bản pháp quyết này kiên trì tu hành ngày nhập đại đạo.

Trần Duyên hai tay run run nhận bản pháp quyết, bên ngoài như 1 cuốn sách bình thường không rõ chất liệu có vẻ như đã rất cũ nhìn không ra năm tháng. Chỉ nổi bật có 3 chữ lớn màu xanh ngoài bìa “Hóa Mộc Quyết”.

– Công pháp này tên “Hóa Mộc Quyết”, tên như ý nghĩa khi ngươi tu luyện pháp quyết này thì cơ thể ngươi như bị hóa mộc. Nếu ngươi sai lầm trong lúc tu luyện thì cơ thể ngươi dần bị mộc hóa thân tử đạo tiêu.
– Thế nào là sai lầm kính xin sư bá chỉ điểm.

Trần Duyên cẩn thận dò hỏi.

– Sai lầm ở đây cũng bắt nguồn từ lợi ích cực lớn mà pháp quyết này mang lại. Điều mà ai cũng thèm thuồng ở pháp quyết này là sự cô đặc chân khí.

Đang nói thì lão cố ý liếc nhìn Trần Duyên đang mang vẻ mặt hứng thú nóng lòng lắng nghe lão liền cười trộm rồi lập tức yên lặng.

Thấy vậy mặt Trần Duyên lập tức đen lại thầm nghĩ:

– Lão gia hỏa này đúng thật là lão ngoan đồng mà.

Thấy Trần Duyên nét mặt càng lúc càng khó coi thì lão cười phá lên:

– Ha… ha… ha có phải ngươi đang thầm chửi ta phải không.

Trần Duyên như mèo bị đạp đuôi vội nói:

– Không có đệ tử sao dám nghỉ như vậy chứ.

Nói thì nói như vậy, hắn đã âm thầm hỏi han lão gia hỏa cả chục lần.

– Tu đạo là cầu trường sinh, là khoảng thời gian cô đơn, buồn tẻ ngươi phải tự mình đốn ngộ không phải chuyện gì cứ thỉnh giáo tiền bối là có thể giải quyết.

Lão giã thấm thía nói.

Trần Duyên như nhận ra điều gì mắt hắn sáng lên vội cúi đầu:

– Tạ ơn nhị sư bá chỉ điểm đệ tử đã hiểu.

Lão giã thỏa mãn cười nói:

– Ngươi ngộ tính không sai, tiễn Phật thì tiễn đến Tây Thiên ta sẽ chọn cho ngươi công pháp phù hợp.

Nói rồi lão liền phất tay 1 cuốn công pháp màu nâu cũ dày gần nữa đốt tay từ kệ sách bay ra lơ lửng giữa không trung trước mặt Trần Duyên.

Trần Duyên 2 tay đón lấy thì thấy công pháp có ghi “Khô Mộc Tiểu Pháp”.

– Công pháp này là quyển thứ nhất của “Khô Mộc Công” là công pháp làm nên tên tuổi của Ngũ Trưởng Lão, nhờ công pháp này mặc dù chưa tu luyện đến đại thành nhưng trong tông môn ngoài trừ sư phụ ngươi, ta, Đại Trưởng Lão và Tông Chủ ra ít ai thắng được hắn. Dù có thắng được cũng không ai giết được hắn.

Lão giã chắt lưỡi thầm than.

– Công pháp này vừa phụ trợ vừa luyện thể có thể nói là một trong những công pháp toàn diện nhất của tông môn ta ngươi cứ đem về từ từ suy ngẫm.

Trần Duyên liền thắc mắc.

– Thưa nhị sư bá công pháp mạnh như vậy tại sao tông môn lại ít người tu luyện đến vậy.

Trần Duyên thắc mắc như vậy cũng có lý của mình, chẳng lẽ công pháp này có gì thiêú xót hay phải cái giá quá đắt tương tự như “Hóa Mộc Quyết”.

– Cũng không có gì nguy hiểm chỉ là điều kiện tu luyện quá mức hà khắc, mới bước đầu tu luyện đã khiến hơn 9 thành người bỏ cuộc. Đó chính là chân khí phải tinh thuần hơn bình thường 2 thành, mà đó mới là bước đầu tiên càng lên cao điều kiện càng khắt khe. Mà phải tu luyện tầng thứ 2 trở lên thì công pháp này mới thật sự phát huy uy lực của nó.

Trần Duyên trắc lưỡi thầm nghĩ: Cũng đúng ngay cả pháp quyết làm tinh thuần chân khí mạnh nhất của luyện khí kỳ thì tu luyện đến đại thành cũng chỉ tinh thuần 2 thành, mà trúc cơ trở lên thì luyện công pháp của luyện khí kỳ để làm gì.

– Thôi được rồi ngươi đi đi.

Lão giã ngáp một hơi thật to tỏ vẻ buồn ngủ ý tứ trục khách rõ ràng.

– Đệ tử cáo từ, cảm tạ ơn truyền pháp hôm nay của sư bá.

Nói rồi Trần Duyên xoay người rời đi.

Trần Duyên vừa đi khỏi thì lão giã chợt lên tiếng:

– Còn nhìn gì nữa ra đi ta biết sư đệ đã đến đây từ đầu rồi.

Ngay lúc đó một người xuất hiện mặc áo bào màu tro không ai khác chính là sư phụ của Trần Duyên.

– Tại sao đệ không tự tay đưa pháp quyết cho hắn chứ. Mặc dù pháp quyết để chỗ ta nhưng đó là 2 ta cùng tìm được, nếu đệ muốn cho đệ tử của mình tu luyện thì cứ tới lấy làm cực cái thân già này.

Lão giã hỏi rồi cũng chợt hiểu ra liền cười khổ.

– Ngươi không muốn làm vậy bởi khác nào tự tay giết đệ tử của mình đúng không?

Trầm ngâm chút cuối cùng Tứ Trưởng Lão cũng lên tiếng.

– Ta nhìn Trần Duyên lớn lên nên biết rõ lòng nhập đạo kiên định đến mức nào. Cứ nhìn hắn mỗi ngày đều đau khổ thu nạp chân khí vào đan điền nhỏ bé của hắn để đột phá bình cảnh như thế thì ta cho hắn toại nguyện.
– Một lần cố gắng còn hơn sống 1 kiếp bình phàm suốt đời.

Nói rồi hắn đằng không bay đi.

– Rõ ràng ngoài lạnh trong nóng mà còn mạnh miệng. Ai ngờ rằng một Phong Ma giết người như ngóe lại cũng có lúc như thế này.

Vậy rồi lão cũng lững thững bước đi.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219