Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 161
Phần 161: Lôi Lâm tái xuất

– Ha ha ha Trần Duyên bổn tọa đã tìm ra ngươi rồi, tên súc sinh ngươi không thể ẩn nấp được nữa a.

Thân ảnh Trần Duyên dần lộ ra trước mắt, Lôi Lâm kinh hĩ như điên mối nhục trước kia hắn đã trôn vùi bấy lâu trong nội tâm trong phút chốc bộc phát.

– Hắc Lôi Kiếm.

Pháp Bảo trong nội thể cũng được Lôi Lâm không cố kị triệu hồi, rõ ràng hắn muốn dùng một chiêu toàn lực diệt sát kẻ tử thù.

– Lôi Long Diệt Thiên Pháp.

Trên pháp bảo một dòng hắc lôi hiện hữu, như thể có sinh mạng hắc lôi uốn người dần thành hình một đầu tiểu long. Long đầu bộc phát thanh thế kinh người, thiếu niên song mục cũng đã đen như mực, có vẻ hắn đã xuất ra một kinh người thủ đoạn.

– Trần Duyên ngươi số mạng đã tận, kẻ đắc tội Lôi Lâm ta đều phải chết.

Chúng đệ tử kinh ngạc bội phần, ai nấy đều không lo nghĩ dùng mọi thủ đoạn phi thường thoát đi. Cả vùng đất rộng lớn chỉ còn lại một bóng người đơn độc, hắn sắc mặt lãnh tĩnh, chấp tay chứng kiến không hề để Lôi Lâm điên cuồng vào mắt.

– Ngươi… được lắm, đừng trách ta ra tay ngoan độc.
– Sát…

Long đầu khí thế bao thiên, chỉ trong khoảnh khắc pháp kỹ tưởng chừng đã diệt sát Trần Duyên thì ba bóng người như chảo chớp ra tay ngăn cản. Long đầu uy lực không nhỏ, nhưng đứng trước ba nhân ảnh liền trở nên giun dế không khác biệt.

Khói bụi tan đi, ba người không chút thương tỗn, nam nhân huy hùng cái thế trên lưng mang theo đại kiếm như muốn nghiền nát thiên hạ. Nữ nhân thì hoa nhường nguyệt thẹn, liễu yếu đào tơ nhưng chỉ cần nghĩ tới các nàng vô sự đón đỡ sát chiêu vừa rồi sợ rằng không có bao nhiêu nam tử dám tiến lại gần.

Trần Duyên góc áo không tổn hại, hắn thậm chí một cái nháy mắt cũng không buồn vận động. Thay vào đó chủ ý từ Lôi Lâm đã chuyển lên người ba nhân ảnh kia.

– Chặn được rồi, thật sự có kẻ chống đỡ pháp kỹ kia a.
– Ngươi nhìn xem ba kẻ kia đều là thiên chi kiêu tử giống Lôi Lâm.
– Tiểu Long Nữ, Bạch Long.
– Cự Kiếm Nhân, Như Phong.
– Cùng Hàn Mộc Tiên Tử, Tưởng Lệ.

Thiên chi kiêu tử tranh đấu luôn khiến kẻ khác mong chờ, bọn hắn thật sự muốn tận mắt chứng kiến người từ trong Cấm Địa đi ra có bao nhiêu phần bản lĩnh.

Sát chiêu không thể tiêu diệt Trần Duyên càng khiến hắn phẫn nộ.

– Các ngươi cả gan dám chống lại bổn tọa, đừng trách Lôi Lâm này cho các ngươi đi theo hắn.

Ba người thân định thần nhàn, quay lưng đối diện cũng Trần Duyên, bọn hắn hành động càng khiến cho kẻ khác không thể tin vào mắt mình.

– Bái kiến đại sư huynh.

Ba vị thiên chi kiêu tử chấp tay hành lễ cùng một tên vô danh, đây ắt hẳn là cảnh tượng chấn động nhất trong nhiều năm qua.

– Thì ra là Trần Duyên, không thể trách a.
– Sư huynh, Trần Duyên là ai, hắn có bản lĩnh gì khiến cho ba tên kia đối với hắn hành lễ?

Trần Duyên niên kỹ vốn đã qua bát tuần, nhiều đệ tử tông môn không biết tới hắn cũng không có gì kỳ lạ.

– Chỉ chút nữa thôi đệ sẽ rõ, ta đoán chuyện này Trần Duyên sư huynh sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu.

Tên sư huynh kia hít một hơi thật sâu, hắn tuy chưa từng tận mắt được diện kiến nhưng giai thoại Ma Huyết Tông chân truyền đệ tử bị gọt thành nhân côn thời điểm đó quả thật không tên đệ tử nào chưa nghe qua.

– Các ngươi vẫn còn nhớ tới ta, quả thật khiến một kẻ làm sư huynh này thập phần kinh hỉ. Lần xâm nhập Cấm Địa này Phong Ma Sơn chúng ta không hề hao binh tổn tướng sư phụ khẳng định sẽ có ban thưởng không nhỏ a.

Trần Duyên ha hả cười, Cấm Địa là nơi vô cùng hung hiểm, một sơn toàn diệt cũng không phải là chuyện hiếm lạ. Chính hắn cũng có chút ngoài ý muốn, ba người đều toàn thân trở ra thậm chí pháp lực đã nội liễm không ít.

– Tứ Trưởng Lão đối với chúng đệ muội đã dày công bồi dưỡng, đây là chuyện bản thân nên làm.

Bạch Long nữ nhân nhan sắc như hoa, nàng ngữ âm so với tiếng sao còn trong trẻo hơn vạn phần.

– Nhưng nhiệm vụ của sư phụ giao phó còn chưa thể hoàn thành, kỳ Bách Niên Chi Chiến này phải lấy một thứ hạng trong ba kẻ đứng đầu đó mới thực là điều lão nhân gia mong chờ.

Trần Duyên thập phần hài lòng thâm ý nói.

Bên kia Lôi Lâm hỏa nộ chưa tan, trông thấy thời cơ lấy mạng tên súc sinh đã khiến hắn phải chịu nhục nhã trước hàng ngàn người cứ thế trôi qua trong khi bản thân bất lực. Hắn thực lực đã mạnh mẽ tăng tiến nhưng ba tên kia cũng đã sống sót đi ra từ Cấm Địa, bọn chúng ắt hẵn phải mang con cờ giữ mạng, cùng lúc đối với bọn chúng ra tay hắn không chắc giành lấy thắng lợi.

– Vạn sư huynh, tên hắc bào kia chính là tử thù của đệ, chỉ cần sư huynh giúp đệ cầm chân ba kẻ kia đệ liền đem một khỏa Thông Chân Đan trả lễ.

Ma Kiếm Sơn từ trong Cấm Địa toàn mạng trở ra không chỉ có hắn, Vạn Vân Phi đệ tử thân truyền từ nhỏ đã đi theo tông chủ, lần này Cấm Địa khai mở hắn cũng chiếm lấy một danh ngạch.

Vạn Vân Phi khuôn mặt tuấn nhã, vóc người lại thấp bé, hắn nghe tới Thông Chân Đan song mục vốn khép hờ mạnh mẽ mở lớn. Liếc qua Lâm Lôi muốn chứng thực hắn lời hứa hẹn, lực chú ý cũng dần chuyển lên người Trần Duyên.

– Lôi sư đệ, Thông Chân Đan chân quý thật không sai, nhưng vi huynh e ràng mình không có phúc nhận lấy a.
– Không lẽ sư huynh không muốn Thông Chân Đan?

Đối với tu sĩ khi tu luyện công pháp, tốc độ lĩnh hội hoàn toàn phụ thuộc vào hắn ngộ tính. Mặc kệ ngươi hậu trường có vững chắc dường nào nhưng ngộ tính kém cỏi thì cả đời này cũng chỉ là bình hoa di động, thực lực đều do đan dược đắp lên càng khiến chân khí trở nên phù phiếm.

Thông Chân Đan ẩn chứa kinh người diệu dụng, đó chính là trong ba ngày khiến ngộ tính của kẻ phục dụng chóng mặt gia tăng, công dụng phát huy tới mức nào từ trước tới nay đều không hề được ghi chép cụ thể. Nhưng công dụng nghịch thiên kia là không thể chối cải, Lôi Lâm gặp được kỳ ngộ trong Cấm Địa thu được ba viên, hắn phục dụng một viên này lại có thể cam tâm lấy ra báu vật này làm điều kiện trao đổi.

– Đan dược chân quý bậc này ai lại không có tâm hảo cầu, chỉ là thứ tốt cũng phải có mạng để hưởng, ba tên kia có thể bình an đứng đây thực lực đã không dưới ta. Đệ ắt hẵn là người rõ hơn ai hết Cấm Địa hung hiểm dường nào, ta đã không ít lần tính mạng gặp nguy cấp. Vi huynh không có lòng tin có thể một mình đối chọi với ba tên kia.

Hắn ngoài mặt tỏ vẻ bất đắc dĩ nhưng trong bụng lại phì cười khinh thường.

– Hừ ngươi ngay cả đan dược làm tin cũng không buồn lấy ra lại muốn ta không tiếc tính mạng làm kẻ mở đường. Vạn Vân Phi ta không tin ngươi lại lấy Thông Chân Đan ra làm vật trao đổi.

Lôi Lâm không cam lòng nhưng cũng chỉ có thể nuốt cơn tức giận vào bên trong.

– Trần Duyên ngươi mạng chó ta sẽ từ từ hái xuống, tới lúc đó ta sẽ khiến ngươi muốn sống không được muốn chết cũng không xong.

Ném tới cay nghiệt ánh mắt Lôi Lâm mạnh mẽ bước đi.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219