Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 125
Phần 125: Kẻ thù tìm tới tận cửa

– Tiểu tử, tiểu tử…

Chu lão bất an thúc giục.

– Chu lão, ta đã nhập định bao lâu?

Cuối cùng hắn cũng có động tĩnh, lão cũng từng trải qua cùng linh trùng nhập thể hàng vạn lần nhưng đây là lần đầu xuất hiện khí chất kỳ lạ này.

– Ngươi đã mất hết sinh cơ trong ba hô hấp.
– Ngàn năm trôi qua cũng chỉ là ba hô hấp.

Trần Duyên thở dài, trong giọng nói hắn đượm vẻ tang thương của thời gian.

Kiếm mục dần mở lớn.

– Tiểu tử, mắt ngươi…

Chu lão nhanh chóng nhận ra sự khác biệt. Bên trong song mục đồng tử hắn không còn hình tròn như nhân loại vốn có mà đã trở thành hình vuông góc cạnh.

– Thế gian này không ngờ lại có quá nhiều thứ ta không biết.

Môi mắt chớp động, từng gốc cây ngọn cỏ tưởng chừng như thông thường nhưng trong mắt hắn bọn chúng đề tràn ngập linh khí. Từng vân gỗ không khác gì những đường kinh mạch len lỏi chung chuyển linh khí phủ thấp thân cây.

– Thế gian vạn vật nơi nơi đều ngập tràn linh khí thế nhưng trời cao lại bất công, thứ là linh thảo cao quý biết bao kẻ phải ước ao, còn lại chỉ đành phải mang kiếp dã thảo khó khăn sống sót.

Ngàn năm chính là mấy kiếp người, trôi nỗi trong khoảng không vô tận đã khiến nhân sinh của hắn đã tiến một bước dài.

Hé nhìn bên trong y phục, đồ án Tinh Thần đã khắc trên ngực. Trần Duyên giờ đây thân mang trọng trách nặng nề chiếm về Tinh Thần Giới, đó chính là minh chứng rõ rằng nhất của “kẻ được chọn”, kẻ có thể vượt qua thiên chứng.

– Chu lão tên kia còn cách chúng ta bao xa?
– Nếu như hắn theo một đường tới đây hẳn là khoảng độ một chung trà.

Lão vuốt chòm râu xuy tư.

– Tiểu Mập Mạp đã tới lúc chúng ta đón khách rồi.

Linh trùng đồ án trên mi tâm rực sáng, hàng vạn Phệ Huyết Trùng chia nhau mười hướng tạo thành những đám mây đỏ huyết bao quanh hắn.

– Lập trận.

Hữu thủ đập mạnh xuống mặt đất, Thập Diện Mai Phục Trận vốn lơ lửng trên không trung cùng Phệ Huyết Trùng dần chìm xuống lòng đất không để lại vết tích.

– Trần Duyên tiểu tử ngươi…

Hắn khiến lão từ kinh ngạc này sang kinh ngạc khác. Sau khi hợp thể, Thập Diện Mai Phục Trận vốn được chân truyền cho Tiểu Mập Mạp không ngờ Trần Duyên lại dễ dàng khống chế, thậm chí còn nhuần nhuyễn tới mức lô hỏa thuần thanh.

– Tiểu tử ngươi cẩn trọng, nội trong ba hô hấp hắn liền tới đây.

Lão biết lúc này không phải là thời điểm thích hợp để tra hỏi, bởi vì trên bầu trời kia có một kẻ dùng tốc độ bất khả tư nghị lao tới.

Giữa không trung, một nam nhân thân mang huyết bào dùng song nhãn khinh thị chúng sinh nhìn xuống Trần Duyên không khác gì cỏ rác.

Hắn cao cao tại thượng không buồn mở lời, từ trên tay dần xuất hiện huyết chủy dài bằng ngón tay búng tới.

– Ầm…

Chỉ một đòn tưởng như tiện tay đó đã lại tạo trên đất một hố lớn sâu hơn mười thước.

– Hửm.

Chờ khi mây bụi tan đi điều mà hắn không nghĩ tới chính là con kiến nho nhỏ kia lại không chút hề hấn. Trần Duyên đứng thẳng thân người đôi mắt nhắm nghiền mặc cho đạo bào bị áp lực thổi phồng.

Xung quanh hắn là một lá chắn năng lượng đặc thù đã ngăn chặn toàn bộ uy lực của một kích kia.

Trông thấy tiểu trùng vẫn khinh vân phong đạm mặt không đổi sắc cùng hắn đối đầu Huyết bào nam nhân liền nổi lên chút hứng thú.

– Không ngờ đứng trước ta ngươi lại còn có thể bình tĩnh tiếp đón không một chút nao núng, quả là khác xa một trời một vực so với tên sư đệ Huyết Nha ngông cuồng.
– Có điều ngươi nghĩ có hai tấm Thuẩn Khí Phù kia liền bất khả xâm phạm, thứ linh phù Đinh đẵng này đừng mơ tưởng có thể chống lại hai chiêu của ta.

Không cần phải tốn công chờ đợi hắn liền chứng thực lời nói của mình. Lại một thanh huyết chủy đâm tới, quả không sai hai tấm Thuẩn Khí Phù có khả năng chống lại một kích toàn lực của tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ tiêu tốn hơn năm ngàn hạ phẩm linh thạch liền bị phế bỏ.

Huyết bào nam nhân chứng kiến vẻ mặt Trần Duyên không biến sắc càng khiến hắn nổi lên lòng hiếu kỳ.

– Hahaha tiểu tử ngươi quả nhiên là tiểu trọc phú, thủ đoạn khẳng định không ít.

Tuy bên ngoài mạnh miệng nhưng nội tâm lại nổi lên tia bất an. Hắn chỉ dám đứng cách đó trăm trượng, nếu như có thể tới gần Trần Duyên khẳng định đã bị một kích toàn lực diệt sát.

Những kẻ ngoại đạo có thể không hay biết nhưng hắn lại quá rõ ràng, đệ tử chân truyền đều có khả năng rất lớn giữ trong người bảo vật phòng thân. Có kẻ được sư phụ ban cho nội giáp hay thậm chí là một loại thủ đoạn kinh người nào đó, đây cũng chính là lý do khiến đệ tử chân truyền của những tông môn khổng lồ trở thành củ khoai nóng phỏng tay. Bọn chúng không khác gì bảo tàng hình người nhưng không phải kẻ nào cũng có đãm lược ra tay.

Hắn không lo sợ bị Ma Kiếm Tông truy sát, Huyết Ma Tông dù sao cũng là một trong Tứ Đại Ma Môn khẳng định sẽ không giao nộp đệ tử cho kẻ thù.

Huyết bào nam nhân thật sự lo ngại chính là thủ đoạn bảo mệnh của Trần Duyên, một kích toàn lực của tu sĩ Kim Đan dù hắn có chết trăm lần cũng không đủ.

– Nếu như ngươi không dám tiếp chiến thì mau chóng lăn khỏi đây đừng làm phí thời gian của ta.

Đánh vỡ không khí trầm lặng là giọng nói hùng hồn của Trần Duyên.

Huyết bào thanh niên nội tâm chợt động, không ngờ hắn thường ngày ngạo mạng lại chùn bước trước Luyện Khí tu sĩ cỏ kiến.

– Tiểu tử là ngươi chán sống đừng trách ta.

Một đường bén ngót chém vào tả thủ, dịch huyết không ngừng tuôn trào như mưa máu rơi lã chả dưới nền đất.

Hắn quệt lấy máu tươi trong miệng lẩm nhẩm khẩu quyết.

– Lấy huyết dịch làm dẫn, thân ta khắp muôn nơi.
– Độn huyết.

Chỉ trong khoảnh khắc huyết bào nam nhân tựa như chưa hề xuất hiện, nơi hắn đang đứng không để lại một chút khí tức.

– Tiểu tử phía sau ngươi.

Chu lão nhanh chóng nhắc nhở.

Tích tắc bên dưới vệt máu mà hắn cố tính bắn ra khi nãy một huyết nhân xuất hiện tay cầm chủy thủ áp sát sau lưng.

– Khai.

Song mục vốn khép hờ liền mở lớn. Đôi đồng tử kỳ dị như thu hết mọi thân ảnh của huyết bào nam nhân không một chút bỏ sót.

Thập Diện Mai Phục Trận được hắn khởi động, huyết bào nam nhân chủy thủ chỉ còn cách đầu lâu Trần Duyên không quá độ dày của một cây kim liền ngừng hẳn lại, nói đúng hơn là bị một thứ huyết đỏ cản trở.

– Ngươi… mắt của ngươi… không phải nhân loại.

Huyết trủy bị Phệ Huyết Trùng ngăn cản, từ tứ phương tám hướng hàng vạn linh trùng nhanh chóng lao tới bao phủ hai thân thể nhỏ bé bên trong.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219