Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 122
Phần 122: Lục Đường Lang vs Hồng Điệp Trư

Quả nhiên ông trời không phụ lòng người, chỉ sau ba hô hấp Hắc Bạch Lưỡng Nghi Trận đồ án đã hình thành. Chính hắn cũng có phần kinh ngạc, nhớ tới một năm trước liền mất nữa ngày mới có thể tạo ra một hình thù xiêu vẹo tốc độ trưởng thành này thật sự khiến cả Chu lão chứng kiến cũng có phần khó tin.

– Tiểu tử này không lẽ là một thiên tài trận pháp.

Lão cũng không thể lý giải, từ trước đến nay thân là tu sĩ Nguyên Anh kỳ đã từng chứng kiến không biết bao nhiêu thiên tài vực dậy hay ngã xuống. Nhưng bọn chúng cũng không thể trong một năm lại có trưởng thành vượt bậc như hắn. Ban đầu Chu lão cứ đinh ninh rằng nếu muốn thành thục trận pháp này mất không ít hơn mười năm xương máu, còn hắn lại chỉ dùng vỏn vẹn một năm để thành thục.

– Nhất Lục, Nhị Lục đã tới lúc để ta chứng kiến thành quả bấy lâu nay của chúng ta.
– Xoẹt… xoẹt…

Cặp Lục Đường Lang hiểu ý hắn cũng hưng phấn song đao múa loạn.

– Hắc Bạch Song Sát.

Từ bên trong đồ án kỳ dị, hai luồng chân khí không đồng nhất len lỏi qua từng thớ thịt xâm nhập vào trong nội thể.

– Nhất Lục, Nhị Lục cùng lúc cảm nhận được luồng sức mạnh kỳ lạ dâng lên đại não.
– Keng… keng…

Hai chi trước chính là hai đại đao khủng bố đã không thể nhẫn nại mà không ngừng chém vào nhau gây ra những tiếng đinh tai nhức óc.

– Hahaha nếu như các ngươi đã hưng phấn như vậy thì ta cũng không thể cản trở. Còn chờ gì nữa mà không tiến lên phanh thấy súc sinh kia.

Nhờ Thần Khống Vạn Trùng mà Trần Duyên cùng song Lục Đường Lang tinh thần hòa cùng một thể. Hắn cũng bị sự hưng phấn khích phát song mục đỏ ngầu tràn ngập sát khí.

Hắc bạch tia chớp đồng thời tạo thế gọng kiềm khóa chặt mọi lối thoát. Tiểu Huyết đã được Trần Duyên truyền âm từ trước mặc dù rất không cam lòng, nó muốn tận tay trả thù cho đồng bạn nhưng không thể khiến Trần Duyên đổi ý đành lùi lại phía sau trợ trận.

Sau lưng là núi đá trước mặt lại là khát máu linh trùng Hồng Điệp Trư đã bị khóa chặt không thể đào tẩu. Trong tình cảnh tiến thoái lưỡng nang yêu thú đã thể hiện bản chất mà đa số nhân loại đều không thể nắm giữ.

Dựa vào ký ức hàng vạn năm truyền thừa Hồng Điệp Trư giữa thời điểm chí mạng thiên phú vốn ngủ yên trong huyết mạch thức tỉnh. Đôi điệp sí tỏa ra hồng quang chói lòa dần dần biến lớn bao bọc lấy cơ thể.

Chứng kiến khối cầu kỳ dị kia Trần Duyên được một phen trố mắt. Cặp Lục Đường Lang khát máu lại không hề có hứng thú với những thứ kỳ dị, chúng chỉ biết thực thi mệnh lệnh của hắn “tàn sát”.

Đôi song đao hắc bạch hào quang tạo ra những tia chớp biến ảo, kẻ khác nhìn vào chỉ trong thấy chúng chứ không hề nhận ra đấy chỉ là những cái bóng chưa hề tiêu tán còn thực thể đã chém xuống từ khi nào.

Tới khi thứ ánh sáng huyền ảo kia tắt dần, trên đất chỉ còn cặp Lục Đường Lang sức lực đã kiệt quệ. Bọn chúng đã dồn hết khí lực cho đòn tấn công vừa rồi khiến nhục thể gần như đã không thể đứng vững.

– Bọn chúng còn chưa đủ lịch luyện, không thể khống chế thứ sức mạnh kinh khủng kia làm quá nhiều nguyên khí bị thất thoát. Có điều lần đầu gây ra sát thương như vậy thì đã không tệ.

Chu lão ánh mắt sáng như gương không một chút ngập ngừng chỉ rõ thiếu sót. Lão không hề che giấu nụ cười hài lòng nhìn tới.

Nơi bọn chúng giao đấu đã bị san phẳng, không chỉ Hồng Điệp Trư hơi thở bất định thì ngọn núi đã sau lưng cũng đã bị một đao trảm rớt.

– Khà… khà… tiểu tử ngươi quả tốt số, tiểu trư này đã thức tỉnh huyết mạch từ thượng cổ, tương lai trưởng thành khẳng định không tệ.

Lão vốn là Nguyên Anh tu sĩ, từ “không tệ” từ miệng cũng chính là để nói tới thực lực ít nhất cũng là Kim Đan trở lên.

Trần Duyên vẻ mặt không mặn không nhạt nhìn Hồng Điệp Trư hơi thở cực kỳ yếu ớt dưới chân.

– Ngươi nghĩ sao Tiểu Huyết?

Bên cạnh, Tiểu Huyết đôi càng nghiến lại tạo ra tiếng rít khó nghe. Đột nhiên nghe Trần Duyên hỏi tới đại trùng liền chần chờ hồi lâu nhưng cuối cùng cũng quyết tâm cắn răng lắc đầu.

– Hừ tiểu hài tử, ngươi còn tính tình trẻ con. Chỉ là một chút bất đồng nhỏ nhặt, nghe lời lão phu chỉ cần vài ngàn năm ngươi liền có một hảo thủ trong tay sai đâu đánh đó.

Chu lão khì mũi coi thường, yêu thú thức tỉnh huyết mạch dù chỉ là một con yêu thú cấp một Bính đẵng nhỏ yêu nhất nếu như có được dư thừa cơ duyên cũng có khả năng đột phá yêu thú cấp ba hùng mạnh chứ đừng nói chi đây là là yêu thú cấp hai. Lão khẳng định dù là tu sĩ Nguyên Anh cũng phải ngứa tay bắt cho bằng được.

Nghe lời Chu lão răn dạy Tiểu Huyết chỉ có thể nuốt uất ức vào trong nhẫn nhịn.

Trần Duyên sau một hồi ngẫm nghĩ, lấy ra một túi linh thú khác thu Hồng Điệp Trư vào bên trong.

– Tiểu tử sao ngươi không nắm lấy thời cơ lập khế ước, chẳng lẽ ngươi không biết nếu như súc sinh này hồi phục thì công sức đều sẽ đổ sông đổ biển.

Chu lão nộ khí hét lớn.

– Ta là khống trùng tu sĩ, những yêu thú này dù thực lực mạnh tới đâu cũng không thể khiến ta nổi lên một tia hứng thú.

Lời nói hắn mạnh mẽ không thể suy suyễn.

Chu lão bần thần trong khỏng khắc nhưng rồi cũng mỉm cười hài lòng.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219