Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 54
Phần 54: Hóa Mộc Quyết viên mãn, 17+

Kể từ đó ban ngày hắn luyện tiễn pháp còn đêm tới thì lại cùng tam nữ song tu. Nữa năm trôi qua, cuối cùng “Hóa Mộc Quyết” cũng đã viên mãn, chân khí trong người hắn đã tinh thuần và cô đặc lại năm thành làm cho thực lực gia tăng đáng kể.

Hồi hộp mở ra “Hóa Mộc Quyết” tầng hai, đúng như ghi chép sau khi truyền chân khí thì pháp quyết tầng hai hiện lên.

“Tu luyện viên mãn chân khí hùng hậu” là câu nói ngắn gọn nhất Trần Duyên có thể nói ra. Không những giúp chân khí hùng hậu mười thành khi tu luyện sẽ đạt được khả năng có thể chủ động giao tiếp với các loại linh dược.

– Đúng là bất khả tư nghị mà, nếu như có thể trao đổi với chúng thì ta sẽ có khả năng thu thập tin tức khủng bố.

Lời Trần Duyên nói không sai, trên thế giới này thứ gì chiếm đa số thì không cần phải nói đương nhiên là thực vật. Chỉ cần hắn có thể câu thông được với chúng thì có thể nói là không gì không thông, không gì không biết.

Nhưng khi nhìn tới điều kiện tu luyện bên dưới thì thêm một lần nữa hắn lại sầu khổ vì bản thân quá nghèo. Cần mười cây linh dược cấp hai Giáp đẵng, gấp mười lần điều kiện cùng cấp lúc ban đầu.

Trần Duyên thở dài, nhưng đây không phải lúc để hắn suy nghỉ tới chuyện đó. Quan trọng lúc này là bản thân là người duy nhất chưa bị mộc hóa, hơn mười tên tu sĩ trước đây không kẻ nào còn sống nhìn thấy tầng hai của pháp quyết nhưng giờ đây hắn đã tu luyện thành công nhưng ngoài đau đớn do đan điền gây ra thì không hề có hiện tượng kỳ lạ trên.

Không nghĩ ra Trần Duyên đành lãnh giáo Chu lão, dù sao tu sĩ Nguyên Anh kỳ có thể nhìn ra chút gì đó. Không phụ lòng Trần Duyên, sau khi xem qua ghi chép từ những tên trước đó thì Chu lão liền suy đoán.

– Có khả năng rất lớn là chân khí của bọn chúng không đủ tinh thuần để chống chịu tu vi. Kẻ sử dụng pháp quyết này để thi triển công pháp hẳn là sẽ chịu mạo hiểm nhất định, điều này ta cũng không rõ nhưng việc ngươi ưu tiên tu luyện công pháp tới viên mãn hẳn là điều đúng đắn. Bằng chứng là giờ đây ngươi vẫn còn sống nhưng bọn chúng thì không.

Nghe Chu lão giảng giải làm Trần Duyên thở dài ngao ngán, tu luyện đúng là không chỉ cần thực lực và trí tuệ, vận khí chính là thứ lớn nhất. Lấy chính bản thân hắn để xem xét, nếu như không phải tu luyện thần thông “Thần Khống Vạn Trùng” cần nhiều chân khí thì ắt hẳn hắn sẽ giống như mười tên kia chú trọng gia tăng tu vi nâng cao thực lực.

– Ắt hẳn tên thần trí không bình thường kia khi sáng tạo ra pháp quyết này muốn những kẻ tu luyện phải đánh vững căn cơ không để chân khí phù phiếm. Còn những kẻ chỉ biết chạy theo cảnh giới tu luyện đều bị hắn gạt bỏ.

Suy đoán của Chu lão cũng rất đúng, không thể tìm ra lời giải thích nào thích hợp hơn Trần Duyên đành để đó cứ vững bước mà tiến tới, thành hay bại còn phải trông chờ vào cơ duyên của hắn.

Pháp quyết đã viên mãn, giờ đây Trần Duyên đã có thể tập trung vào nâng cao tu vi. Tam nữ suốt mấy tháng qua đêm nào cũng được Trần Duyên tưới tắm khiến cho không chỉ cơ thể càng trở nên ướt át đặc biệt là đôi bầu sữa kia làm các nàng cảm giác chúng đã lớn hơn trước. Tu vi của tam nữ đã tăng tiến rất nhiều, nhất là Linh Diệp từ Luyện Khí tầng năm chỉ sau một thời gian đã là tu sĩ Luyện Khí tầng bảy, đó là do Trần Duyên không cho phép nàng tăng tu vi quá nhanh làm phá hỏng căn cơ.

Tiễn pháp hắn tu luyện là “Nhất Tiễn Xuyên Tâm”, phụ thuộc vào chân khí kẻ sử dụng và chất liệu cung tiễn một tiễn bắn ra có thể đánh sập một ngọn núi. Ngay cả Chu lão cũng phải tán thưởng không dứt, do trời sinh cảm nhận hơn người tiễn pháp của hắn đã tiến bộ thần tốc.

Thấy Trần Duyên bước vào mật thất tam nữ liền hiểu ý, thời gian cùng hắn đồng sàng làm cho các nàng không ai nhắc nhở ai đều tiến tới.

Hạ Thảo giúp chủ nhân cởi y phục, còn Linh Diệu biết hắn rất say mê đôi cự nhũ của mình liền áp sát lại gần dùng chiêu Thái Sơn Áp Đĩnh đè lên tay hắn.

Trần Duyên khoái trá ngay khi Linh Diệp đang tiến tới hắn liền mở lời.

– Khoan đã Diệp nhi, ta rất thích điệu nhảy của nàng, còn không mau giúp ta tận hứng.

Linh Diệp nở nụ cười quyến rũ, gần đây vì muốn Trần Duyên thêm yêu thương nàng liền bỏ công tập những động tác múa quyến rũ. Không ngờ lại khiến hắn say mê tới vậy, mỗi ngày đều muốn thưởng thức. Nàng vui mừng ánh mắt khép hờ lẵng lơ vừa liếc nhìn, cơ thể như xà nữ kết hợp chiếc eo thon tuyệt đẹp làm cho từng lớp y phục trượt xuống dễ dàng.

Nhìn thấy tình nhân say sưa ngắm nhìn nữ nhi khiến nàng phồng má ghen tị. Không chịu thua Linh Diệu quỳ xuống giữa hai chân hắn đôi bàn tay cẩn thận nâng niêu vật chí ái kia cho vào miệng ướt át của nàng. Trần Duyên lúc này như thổ hào mới nổi, ngắm nhìn mỹ nữ múa thoát y, bên dưới lại thêm mỹ phụ phóng đãng đang hầu hạ, bên tay lại có nữ nhân kiều diễm buông thả để hắn tùy ý xoa nắn.

Trần Duyên cùng tam nữ ngày ngày ái ân không biết rằng ngoài kia thú triều càng lúc càng dữ dội, yêu thú cấp hai trở lên thì luôn trong thế giằng co với các bậc tiền bối trong tông môn nhưng yêu thú cấp một lại trở thành pháo hôi khiến các đệ tử Luyện Khí kỳ tử thương vô số. Sự việc lúc này không thể không động tới đệ tử chân truyền, cũng giống như hắn đa số đệ tử chân truyền đều chọn ở lại tông môn bế quan tu luyện chỉ có một số ít cần lịch luyện mới xung phong diệt trừ yêu thú.

Trong một đêm trăng thanh gió mát Trần Duyên đương nhiên là đang khiến tam nữ không thể nào nghỉ ngơi, trong lúc hắn đang ngồi trễm trệ trên chiếc ghế lớn thì Linh Diệu như thiêu thân tự động nhún nhẫy cho cự long ra vào tiểu điền loa của nàng còn nhị nữ đương nhiên đã không thể nào tiếp tục nằm an giấc bên cạnh hắn. Lúc này một tia sáng màu xanh bay tới, Trần Duyên thuận tay bắt lấy, đây là Lục Tin Phù chỉ sử dụng khi tông môn muốn triệu tập đệ tử chân truyền.

Cầm lấy tin tức bên trong khiến Trần Duyên phải nhíu mày, phía trên mỹ phụ đã không chịu nỗi ngay khi Trần Duyên vừa phóng xuất thì nàng cũng liền ngã vào lòng hắn.

– Thật là vất vả cho nàng rồi, mau nghỉ ngơi việc còn lại để cho trượng phu của nàng.

Linh Diệu mỉm cười hạnh phúc tóm lấy mệnh căn vừa phóng tinh hoa vào trong người nàng như thói quen liền dùng lưỡi của mình liếm sạch nó. Nhìn thấy Trần Duyên có vẻ suy tư, thường ngày khi nàng làm vậy hắn đều hết lòng khen ngợi làm trái tim nàng thổn thức.

– Có phải hôm nay thiếp làm chàng không vui, chỉ cần chàng nói thì chuyện gì thiếp cũng làm cho chàng.

Trông thấy mỹ phụ thật sự lo lắng làm Trần Duyên càng yêu thương nàng, Linh Diệu như tiểu miêu ngã vào lòng hắn.

– Mỹ phụ của ta nàng không phải suy nghĩ nhiều, thân thể nàng khiến ta rất hài lòng. Bây giờ việc duy nhất nàng cần làm là nghỉ ngơi thật tốt biết chưa.

Linh Diệp vui mừng như nữ hài hưởng thụ từng cái vuốt ve của hắn chợt nàng hỏi:

– Tại sao chàng lại vẻ mặt đăm chịu, có gì khó chịu trong lòng cứ nói thiếp nhất định sẽ giúp chàng vơi đi phần nào.

Vừa nói vẻ lẵng lơ của đãng phụ đã quay lại, mấy tháng nay ngày nào tam nữ cũng cùng nhau tìm kiếm những thứ mới làm hắn vui sướng trong khoái lạc. Hiểu cách của nàng Trần Duyên mỉm cười liền nói:

– Hôm nay Hành Pháp Sơn có đưa tới cho ta Lục Tin Phù nói rằng đệ tử của Ma Phong Sơn ta tử thương vô số, muốn ta nhanh nhất đi ra chiến tuyến chống lại lũ yêu thú kia.

Câu nói bất ngờ làm mỹ phụ hét lớn khiến nhị nữ gần đó cũng tĩnh dậy, khi biết được tin tam nữ liền không muốn hắn rời đi. Thời gian vừa qua là thời khắc các nàng cảm thấy hạnh phúc nhất, muốn mãi mãi như vậy không muốn rời ra.

Trần Duyên an ủi các nàng nhưng không thành đành phải sử dụng gia pháp. Sau khi tam nữ bị khuất bị dưới dâm uy của hắn mới trong cơn khoái cảm được hắn nhẹ nhàng vuốt ve kể rõ. Cuối cùng các nàng đành phải cho hắn rời đi với lời thề là phải luôn luôn cẩn trọng không làm điều gì nguy hiểm tới tính mạng.

Trần Duyên đi tới mật thất bồi dưỡng Thực Huyết Trùng, từ số lượng tới chất lượng đều làm hắn hài lòng. Nhìn những linh trùng to lớn mang vẻ khát máu làm hắn nóng lòng ra tay.

Ngay ngày hôm sau, trước vẻ sướt mướt không nỡ chia li của tam nữ cuối cùng hắn đã rời khỏi động phủ, phóng như bay tới Ma Kiếm Lâm. Đã hơn một năm từ khi Trần Duyên rời khỏi nơi này, giờ đây hắn cũng đã là tu sĩ Luyện Khí tầng chín thực lực tăng tiến rất nhiều. Triệu hồi ra ngũ trùng cùng xông vào Ma Kiếm Lâm.

Trần Duyên ngồi lên Tiểu Kim cùng cặp Lục Đường Lang phía trước dẹp đường, Tiểu Mập Mạp thì đương nhiên là lười biếng nằm trên vai hắn, Tiểu Huyết thì ở gần đó kiểm tra sinh vật sống tiến lại gần. Giờ đây ngũ trùng của Trần Duyên ngoại trừ Tiểu Mập Mạp không nói đến thì hầu như đã có chút linh trí, hắn đã có thể giao mệnh lệnh đơn giản cho chúng.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219