Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 51
Phần 51: 17+

Bước tới một gian nhà rộng lớn, bên trong phòng ốc có thể lên đến cả trăm. Nơi đây vốn được xây lên cho các đệ tử tu luyện trong thời gian lưu lại. Không dừng lại lâu Trần Duyên đi tới phía sau vách núi, đó là nơi chư vị tiền bối tạo lập động phủ riêng của bản thân. Dù sao trận chiến này có thể lên tới cả trăm năm không thể đi đi về về được.

Bước tới động phủ đặt ở nơi hẻo lánh, Trần Duyên phóng ra truyền tin phù lập tức kết giới được mở ra. Bước vào thân ảnh quen thuộc vẫn bạch bào cùng với râu tóc bạc phơ khuôn mặt bất biến nhìn hắn.

– Đệ tử kính chào sư phụ.

Ánh mắt lão nhìn hắn trầm ngâm hồi lâu rốt cuộc cũng mở miệng:

– Nhiệm vụ lần này ngươi làm rất tốt, ngay cả Đại Trưởng Lão cũng rất hài lòng quyết định khen thưởng trọng hậu.

Nói rồi từ tay lão một túi trữ vật lơ lửng bay về phía hắn.

Trần Duyên đưa tay tiếp nhận, hắn biết chuyện này không thể nào giấu kín được nữa.

Thấy hắn tiếp nhận lão cũng thầm gật đầu lên tiếng.

– Dù sao ngươi cũng là đệ tử chân truyền ta cũng không áp đặt ngươi, muốn trở về tông môn hay ở lại tùy ở ngươi.

Biết lão nhân gia trước tới giờ vẫn không hề giới hạn hoạt động của hắn, lời nãy giờ cũng chỉ là cho tông môn một câu trả lời thích đáng, Trần Duyên ngầm hiểu liền cáo lui.

Hơn ba tháng lang bạt trong Ma Kiếm Lâm thực lực của hắn đã có bước tiến dài, ngoài trừ thu phục được Tiểu Kim thì đàn Thực Huyết Trùng đã lớn rất nhanh chúng gần như muốn tạo kén trở thành linh trùng Đinh đẵng. Trần Duyên lúc này đã có thể xưng là vô địch cùng cấp nhưng điều đó lại không thể thỏa mãn hắn. Điều hắn muốn nhất là nâng cao tu vi nhưng với “Hóa Mộc Quyết” đó là điều không thể, hơn ba tháng nay là thời gian tu vi đình trệ không hề tiến thêm bước nào.

Nếu không trở về bế quan tu luyện thì không lâu sau Trần Duyên sẽ bị chúng đệ tử vượt mặt, cái danh vô địch cùng cấp cũng trở thành trò cười.

– Lần này đành phải quay về động phủ khổ tu, dù sao thú triều diễn ra mấy chục năm là ít. Lúc đó ta đã là tu sĩ Trúc Cơ kỳ mọi việc không cần phải quá chú ý như bây giờ.

Ba ngày sau Trần Duyên đã trở về động phủ, gặp lại ba nữ nhân xinh đẹp như hoa làm hắn cảm thấy nhẹ nhõm. Như thường lệ, hắn ôm Hạ Thảo trước ánh mắt ghen tị của nhị nữ, để tiểu mỹ phụ ngồi trong lòng cùng tam nữ hàn huyên.

– Thời gian gần đây hai vị tỉ tỉ tu vi kẻ vẻ khởi sắc rất nhiều khiến cho nhan sắc càng trở nên lộng lẫy.

Hắn vừa nói ánh mắt xâm lược như muốn xuyên qua y phục thẩm thấu vào từng lớp da thịt khiến mẹ con nàng vừa thẹn thùng vừa mừng rỡ.

Trần Duyên nói không sai, thời gian vừa qua nhờ có hắn cung cấp tài nguyên giúp cho hai nàng yên tâm tu luyện không cần phải suốt ngày âu lo đặc biệt là Linh Diệu gần đây cũng bắt đầu chăm sóc thân thể nhiều hơn, mỗi lần như vậy trong ánh mắt nàng hiện lên vẻ mong chờ điều gì đó.

Trong lúc đó bàn tay cũng không hề che giấu du tẩu trên người Hạ Thảo khiến y phục vốn hở hang trễ nãi kia lại càng trượt xuống trên da thịt mịn màn.

Chính Hạ Thảo cũng không ngờ rằng trước mặt nhị nữ mà hắn lại dám làm như vậy khiến nàng cảm thấy ngượng ngùng.

– Ah… chủ nhân đợi… đợi đã, còn hai vị tỉ tỉ ở đây chút nữa chàng ưm… chàng muốn làm gì thiếp cũng sẽ chiều ý…

Những tiếng nói thổn thển kèm tiếng rên theo từng cơn của Hạ Thảo làm nhị nữ bên kia cũng ngứa ngáy khó chịu.

Vẻ mặt hồng hào của nhị nữ làm sao qua khỏi mắt Trần Duyên, hắn đưa tay vuốt ve eo thon như xà nữ của Linh Diệp làm nàng run rẩy cả người. Vòng eo phẳng lì không một chút mỡ thừa cùng làm da mịn màng trắng trẻo khiến hắn yêu thích mãi không thôi. Nàng ngồi đó mắt nhắm chặt tùy ý cho hắn xâm lược.

Bên kia Linh Diệu cũng trông thấy nhưng không nói gì ánh mắt lộ ra vẻ thất vọng, có vẻ như nàng trách hắn tại sao đó không phải là nàng. Trần Duyên không làm mỹ phụ thất vọng, tay heo còn lại bất ngờ xông tới chộp lấy tòa núi đôi mà hắn thèm khát bấy lâu nay. Bộ phận nhạy cảm nhất trên người bị tập kích làm nàng giật nảy mình nhưng nhìn thấy Trần Duyên nàng liền ởm ờ cho qua.

Ôm mỹ nhân trong lòng hai tay lại chu du trên mỹ thể của hai nữ nhân khác làm hắn xuất hiện cảm giác bá đạo không thể tả. Thấy hai nàng không hề chống cự khiến hắn mừng rỡ, tay heo càng lộng hành. Bên Linh Diệp bây giờ bàn tay kia sau khi vuốt ve eo thon của nàng giờ đây đã trượt xuống hạ thể chăm sóc vỗ về tiểu cô nương. Nàng chỉ là nữ nhi chưa biết mùi đời lần đầu được nam nhân làm như vậy khiến nàng ngượng ngùng.

Bàn tay còn lại đã trượt thẳng vào trong y phục của Linh Diệu, nhưng đúng là làm Trần Duyên thật sự bất ngờ:

– Không ngờ nữ nhân này bên trong lại không hề mặc thiếp thân áo yếm chẳng lẻ…

Như muốn kiểm chứng suy đoán của mình hắn liền dò xét xuống hạ thể của nàng quả nhiên…

– Quả đúng như ta dự đoán, dưới đây nàng cũng không hề mặt tiết khố trong người.

Giọng nói của hắn chứa đầy ý dâm làm Linh Diệu ngượng chín mặt nhưng cũng lấy hết dũng khí nói:

– Tại… tại vì Hạ Thảo muội muội cũng không hề mặt chúng trên người cho… cho nên tỉ tỉ nghĩ cũng không cần phải mặt.

Lời giải thích khó hiểu của nàng lại khiến Trần Duyên cười lớn hài lòng.

– Hahaha đúng, đúng là không mặt nội y là rất tốt.

Nói rồi hắn dùng sức bá đạo kéo hai nàng vào lòng, Hạ Thảo thì ngồi ở giữa còn mẫu nữ Linh Diệu, Linh Diệp thì ngồi hai bên đùi, ôm cả ba nàng vào lòng.

Nhìn thấy chủ nhân đắc ý như vậy làm Hạ Thảo cũng mừng lây, dù sao tam nữ cũng đã ở đây một thời gian, trong lúc hắn không có ở đây cũng thường xuyên hàn huyên tâm sự khiến tình cảm thân thiết như tỉ muội. Giờ đây hai tỉ muội tốt của nàng cùng chung phân hưởng chủ nhân làm nàng vui mừng khôn xiết.

Thấy Hạ Thảo vẫn ngoan ngoãn ngồi khép nép trong lòng mà không hề tranh giành làm Trần Duyên rất hài lòng, hắn thủ thỉ vào tai khiến nàng đỏ mặt nhưng vẫn cắn rằng gật đầu.

Nàng đứng lên lôi kéo Linh Diệp ra một góc, Trần Duyên đã từng nghỉ tới điều này rất nhiều lần nên chiếc giường này được hắn cố ý làm ra cho cả mười người nằm cũng không hết được.

Thấy ở đây chỉ có mình nàng cùng hắn Linh Diệu cũng đoán được chuyện tiếp theo là gì, mặc dù nàng từng có trượng phu nhưng đó là chuyện của ba năm trước. Gần đây không hề gần gũi nam nhân giờ đây trước mắt lại là kẻ khiến nàng từng đêm nhớ mong không dứt làm Linh Diệu ngượng ngùng tâm trí hỗn loạn.

Trần Duyên bá đạo ôm chặt lấy nàng, đôi môi dán chặt làm nữ nhân không thể nào thoát ra được. Cứ như vậy Linh Diệu buông thả tùy ý Trần Duyên, đôi tay nàng siết chặt lấy hắn. Nàng cũng chỉ là một nữ nhân, thời gian qua gồng gánh bản thân đồng thời còn chăm lo cho nữ nhi làm nàng thật sự mệt mỏi. Giờ đây có nam nhân sẵn sàng chống đỡ những áp lực đó cho tâm hồn mẹ con nàng rung động.

– Từ bây giờ nàng cùng nữ nhi của nàng sẽ là nữ nhân của ta, chỉ cần ta còn sống sẽ nhất quyết không để nữ nhân của mình chịu thiệt thòi.

Câu nói của hắn làm dấy lên trong tim của Linh Diệu một niềm tin mãnh liệt rằng nam nhân này xứng đáng để trao thân cả đời. Nàng sung sướng gật đầu cùng hai hàng lệ long lanh chảy xuống.

Thấy nàng không phản đối Trần Duyên liền giúp nàng cởi y phục, thân thể đẹp như tạc của Linh Diệu hiện ra. Mặc dù nàng đã ba mươi lăm tuổi nhưng đúng thật là nữ nhân ba mươi như lang, cơ thể phong mãn đẫy đà, đôi gò bồng đảo sâu hoắm, cặp ngực căng tròn không hề chảy xệ khiến hắn say mê ngắm nhìn.

Nhìn thấy Trần Duyên hân hưởng cơ thể của mình làm Linh Diệu rất đỗi vui mừng, nàng chủ động cầm lấy tay hắn dán chặt vào tiền vốn ngạo nhân của mình, đôi mắt thèm khát ngước nhìn miệng thỏ thẻ:

– Không phải chàng thích nữ nhân dâm đãng sao, để tỉ tỉ trở thành đãng phụ chỉ biết ngày đêm được trên giường phục vụ chàng.

Thấy vẻ mỹ diễm của nàng Trần Duyên cũng không cần thương hoa tiếc ngọc, y phục được thoát ra trong nháy mắt. Cự long to lớn sừng sững xuất hiện khiến nàng nhìn chằm chằm không rời mắt. Đôi bàn tay trắng nõn run run sờ lấy dương vật kia cứ vuốt ve không rời.

– Không ngờ thứ này lại lớn đến vậy, ít nhất cũng lớn gấp đôi của trượng phu. Càng nhìn gần càng thấy thật đáng sợ.

Chứng kiến hai tay nàng di chuyển lên xuống ánh mắt lộ vẻ mong ước hắn làm sao có thể chờ đợi, cự long tìm đường tới đôi môi chín mọng, đã nhiều lần chứng kiến hắn và Hạ Thảo mây mưa làm sao nàng không biết ý hắn. Đôi mắt vờ lộ vẻ giận dỗi đưa thanh sắt nguội kia vào miệng nhắm nuốt. Điều hắn không ngờ là nữ nhân này lại thành thục tới vậy, cự long được nàng đưa xuống tận cổ họng nuốt tới tận gốc.

Trần Duyên vui xuống đẩy hông càng mạnh, hắn thích nhất là nữ nhân dâm đãng thành thục như vậy, việc tiếp theo cần làm là biến nàng thành đãng phụ chỉ biết tới mỗi mình hắn. Nhưng làm được điều này đương nhiên là phải chịu bỏ công trong thời gian dài chỉ có điều đó là thứ hắn luôn dư dã.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219