Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 103
Phần 103: Kê xuân dược

Kế hoạch lập tức quay về của hắn đành phải dừng lại. Đúng như lời Chu lão, Trần Duyên vừa đột phá không vững chắc nếu như xuất hiện ngoài ý muốn thậm chí tu vi của hắn bị đánh rớt xuống Luyện Khí kỳ lúc đó thật sự là khóc không ra nước mắt.

– Trần Duyên tiền bối tiểu nữ Lan Anh xin diện kiến.
– Lan Anh đạo hữu mời vào.

Hắn sau khi nhận được dược phương của lão thì đành bó tay, những thứ bên trong hoàn toàn xa lạ. Cuối cùng đành lãnh giáo Lan Anh hy vọng nàng cung cấp một chút tin tức.

– Hahaha thật sự làm phiền đạo hữu.

Trần Duyên ngượng ngùng cười, hắn không hề biết nơi cư ngụ của nàng đành phải phóng ra truyền tin phù.

– Được Trần tiền bối kêu gọi cũng chính là niềm vinh hạnh của tiểu nữ.

Mỹ nữ cúi đầu duyên dáng nói. Hiện giờ khoảng cách giữa hắn và nàng đã dần rộng lớn trong giới tu tiên cấp bậc là thứ xâm nghiêm không thể nào xâm phạm, điều đó cũng khiến nàng không dám tùy tiện cùng hắn chuyện trò như trước đây.

Dù có chút không quen tai nhưng đây là trong môn phái, một chút lễ nghĩa không thể làm trái, Trần Duyên cũng không biết bắt ép nàng. Lấy ra dược phương đem tới trước mặt mỹ nữ.

– Lan Anh đạo hữu chẳng hay biết những linh dược ghi trong đây?

Nàng thận trọng tiếp nhận, nhìn vào dược phương ghi hơn mười loại khác nhau ngay lập tức mỹ mão trở nên đỏ hồng, mắt phượng có một chút khó tin nhìn về phía hắn.

– Chẳng lẽ những thứ này đạo hữu cũng chưa từng nghe nói tới?

Trần Duyên cũng không quá bất ngờ.

– Không phải, những linh dược được ghi trong đây tất cả tiểu nữ đều đã biết qua.

Lan Anh nhỏ giọng đáp lại, gương mặt cúi xuống không dám ngẫng lên.

– Thật tốt quá, lần này quả thật phải đa tạ đạo hữu.

Hắn hưng phấn quá độ không hề để ý đến tâm tình nữ nhân.

– Những dược liệu này hẵn rất trân quý, không biết đạo hữu có thể nói cho ta biết có thể kiếm chúng ở nơi nào?
– Tiền bối hiểu lầm, những thứ này cũng chỉ là linh dược cấp một thấp kém. Trong Hợp Hoang Môn lại nhiều không kể xiết, nội trong ngày hôm nay tiểu nữ sẽ cho người mang tới đầy đủ.

Lan Anh vội vàng lắc đầu. Chưa kịp đợi hắn nói vài câu khách sáo nàng liền cáo từ nhanh chóng rời đi.

Mặc dù có một chút nghi vấn nhưng Trần Duyên vốn không phải là kẻ thích lo chuyện bao đồng, hắn cũng không buồn hỏi. Đúng như đã hẹn, chiều hôm đó một nữ đệ tử xinh như hoa đem tới trao cho hắn túi trữ vật. Kỳ lạ là nữ nhân này cũng dùng ánh mắt kỳ quái nhìn chằm chằm khiến Trần Duyên cũng có chút khó hiểu.

– Vị đạo hữu này không lẽ trêm mặt tại hạ có dính gì sao?
– Không, không có. Cáo từ.

Thấy vẻ hoảng hốt của nàng đầu của Trần Duyên thật sự to bằng cái thố.

Gác bỏ mọi chuyện đau đầu ra phía sau hắn kiểm tra túi trữ vật, thấy số lượng bên trong không hề ít Trần Duyên vô cùng hài lòng.

– Có vẻ Lan Anh đạo hữu phí không ít công sức đây.

Hắn tế ra Loa Trùng Ốc, bên trong Phệ Huyết Trùng lúc này không khác gì Tiểu Mập Mạp chỉ biết nằm ỳ một chỗ thu nhặt nguyên khí xung quanh. Nhìn qua ổ trứng lác đác vài quả Trần Duyên lại thở dài, không biết với tốc độ hiện nay phải mất bao lâu nữa hắn mới có thể gây dựng lại đội quân đông đảo như trước kia chứ nói chi là gia tăng số lượng.

Theo lời Chu lão, hắn lấy mỗi loại mười phần trực tiếp ném vào bên trong. Chỉ sau ba canh giờ thì…

Trần Duyên không khỏi kinh hỉ, hắn không ngờ những thứ linh dược đẵng cấp thấp này lại có tác dụng mạnh như vậy.

– Hừm, dược lực rất mạnh. Tiểu tử ngươi làm không tệ.

Chu lão cũng tỏ vẻ hài lòng.

– Không ngờ chỉ dùng mười phần linh dược mà lại có tác dụng.
– Hahaha đương nhiên, ta đã kê xuân dược thì không phải nhiều lời.

Lão không khỏi vô sĩ cười lớn.

– Cái gì xuân dược.

Lần này tới lược Trần Duyên lộ ra vẻ mặt quái dị.

– Có gì không đúng sao? Nếu không phải xuân dược thì ngươi nghỉ làm sao bọn chúng có thể sung mãn như vậy chứ.

Lão biểu môi.

– Tại sao lão nhân gia ngài không nói cho ta biết trước?
– Tiểu tử ngươi có hỏi sao?
– Ta kháo.

Trần Duyên ngã ngửa, cuối cùng cũng hiểu lý do mà Lan Anh cùng nữ đệ tử ban nãy nhìn hắn bằng ánh mắt cảnh giác. Sợ rằng tin Trần Duyên hắn lùng mua xuân dược đã truyền tai không ít người, sau này bước ra khỏi cửa lớn cũng phải che mặt đi.

Đám Phệ Huyết Trùng đang hì hục “cày cấy” cũng khiến gánh nặng trong lòng bấy lâu nay cũng nhẹ hẵn. Trần Duyên đả tọa lại bắt đầu thôi diễn trận pháp nhàm chán.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219