Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 136
Phần 136: Ma Huyết Tông nhị trưởng lão

– Agh… Agh… Agh… giết ta đi…
– Cầu xin đại nhân hãy cho tiểu nhân được chết…

Nam nhân huyết bào chậm rãi bước đi trên con đường nhỏ hai bên đường đều là huyết hồ. Cảnh tượng khủng bố khiến kẻ khác phải nôn mữa. Hàng ngàn hàng vạn phàm nhân ngụp lặn thống khổ bên trong huyết dịch tanh tưởi của chính bọn họ, thi thể, nội tạng trôi lền bền không khác gì địa ngục.

– Đại… đại sư huynh, sư phụ lần này triệu kiến chúng ta không lẽ có chuyện hệ trọng.

Tên sư đệ nhỏ tuổi theo sau lại không thể nào nghiêm nghị như hắn, đã bao nhiêu lần đi qua đây không lần nào tên tiểu tử này tránh khỏi cảm giác ghê tởm. Hắn như in lần đầu được diện kiến sư phụ lão nhân gia đang ngăm mình trong huyết hồ này, mặc cho huyết khí tanh tưởi xộc lên mũi bên kia những tên cốt đột không ngừng ném phàm nhân xuống bên dưới.

Đại sư huynh hắn gọi không ai khác chính là Huyết Phong đã đột phá Trúc Cơ trung kỳ, trước khi tên Huyết Nha nịnh bợ kia xuất hiện vị đại sư huynh này chính là đệ tử lão đắc ý nhất.

Huyết Phong chỉ lẵng lặng lắc đầu, bước chân không hề ngừng nhịp cứ giữ nguyên tốc độ bước đi.

– Đệ tử Huyết Tu cùng đại sư huynh Huyết Phong xin cầu kiến.

Đến gần mật thất, Huyết Tu lặng lẽ đứng chờ bên ngoài chỉ dám phong một truyền tin phù vào bên trong.

Chừng ba hô hấp thạch môn nặng nề khai mở để lộ phía sau là một thạch động nho nhỏ chỉ đủ để một người bước qua. Huyết Phong dẫn đầu bước vào bên trong. Đi hết một quãng dài, trước mắt hắn dần lộ ra ánh sáng.

– Đệ tử Huyết Phong (Huyết Tu) bái kiến sư phụ.

Cả hai đồng thanh đầu cúi sát.

– Huyết Phong.

Giọng nói đầy tang thương, đây có lẽ đã gần như không phải tiếng người, âm thanh khan đặc đến mức khó có thể nghe ra.

– Có đệ tử.
– Nhiệm vu ta giao cho người đã hoàn thành chưa?

Huyết Phong mồ hôi chảy dài run giọng:

– Ệ ử ã ất ại in ư ụ ị ội. (Đệ tử đã thất bại xin sư phụ trị tội).
– Hửm.

Huyết Tu quỳ gối bên cạnh nhướng mày kinh ngạc.

– Là kẻ nào làm.

Phía sau rèm cửa Nhị Trưởng Lão làm sao không nghe được ra kết cục, phát hiện Huyết Phong lưỡi bị chẻ làm hai như mãng xà lưỡi khiến lão nội trận lôi đình.

– Mối hận này chính tay đệ tử sẽ tự lấy lại. (Từ giờ Huyết Phong sẽ nói ngọng nha anh em hehehe)

Huyết Phong mặt đỏ như máu nhớ lại nhục nhã khoảnh khắc khiến hắn nghiến răng căm thù.

– Không lẽ Tam Vô Trùng bí mật cài cắm trên người tiểu súc sinh kia bất thành?

Lão cũng có chút kinh ngạc, tên đệ tử này thường ngày cẩn mật khiến lão rất vừa lòng. Cứ nghĩ chuyến đi lần này mười thành nắm chắc khiến Trần Duyên phải ngã xuống nhưng không ngờ hắn lại thất bại trở về.

– Tam Vô Trùng đã bám trên người hắn chỉ là…
– Là gì?

Lão nghiêm giọng.

Huyết Phong bị uy áp từ lão đè nặng làm cho cả người run rẩy, hắn tin rằng dù chỉ một câu khiến lão không hài lòng lão liền không do dự giết hắn trù hồn luyện phách.

Bất đắc dĩ hắn đành khai báo toàn bộ sự thật, thân là đệ tử Huyết Phong biết bản lĩnh của lão cao cường biết nhường nào. Hàng ngàn năm thua thiệt trên tay Phong Lão Ma khiến lão gần như điên cuồng tìm mọi cách trả mối thù sâu nặng.

Từng lời hắn nói ra càng khiến huyết khí trên người lão trở nên nặng nề, huyết khí tanh tưởi khiến người khác phải nôn thốc.

– Tiểu tử kia rất có khả năng là súc sinh hỗn huyết.

Trên thế gian này quả thực có hàng vạn thứ lạ lùng, thiên kỳ bách biến lão chỉ có thể phỏng đoán. Con ngươi khác thường của Trần Duyên không nhỏ có khả năng là huyết thống từ yêu thú.

Đệ tử chân truyền duy nhất của Tứ Trưởng Lão Ma Kiếm Tông sợ rằng tin tức về thân thế của hắn các thế lực lớn đã sai người lật đi lật lại mấy tấc đất. Có điều tất cả mọi nỗ lực điều uổng phí, một chút thông tin dù chỉ là nơi Trần Duyên ra đời đều bặt vô âm tín điều đó càng dáy lên không ít tin đồn trong đó lời đồn đại hắn là hỗn huyết của nhân loại cùng yêu thú thuyết phục hơn cả. Nhưng đứng trước uy danh của Ma Kiếm Tông đã không ít kẻ ba hoa bị truy diệt cửu tộc làm cho tin đồn dần bị trấn áp.

– Sư… huynh… hắn… đã chết chưa…

Nơi huyết tinh nồng đậm nhất truyền ra thứ âm thanh khó nghe không kém, bên trong chính là một nhân loại tứ chi ngán củn… thật ra thì tứ chi đã không còn lành lặn. Hắn thở hổn hển khó khăn cất tiếng.

– Nha nhi ngươi nên chú tâm hồi phục thương thế, súc sinh kia chỉ là tiểu kiến hôi dễ dàng chà đạp.

Lão nhẹ giọng.

Huyết Nha ba năm trước được Ma Huyết Tông dùng cái giá không tưởng đổi lấy 10 viên thượng phẩm linh thạch cùng vô số tài nguyên chân quý khác. Ma Huyết Tông trên dưới người đương nhiên không điên khùng chịu bỏ ra cái giá đó để chuộc về mười tên đệ tử bại trận. Nhưng Nhị Trưởng Lão lại lên tiếng chấp thuận khiến cho tông môn người trên kẻ dưới oán than không dứt. Kết cục cũng không hề thay đổi, tổn thất bao nhiêu thứ khiến mấy lão Kim Đan tu sĩ cũng phải nhói đau khi đem về chỉ là một “nhân côn” không hơn không kém, hắn cũng chỉ còn lại một hơi thở cả đời cũng chỉ ăn chờ chết.

Điều này cũng khiến không chỉ những chi khác trong tông môn, ngay cả lão đệ tử cũng xuất hiện tia bất bình. Huyết Nha thiên phú quả thật không kém nhưng trong Ma Huyết Tông kẻ có thiên phú như hắn không mười thì cũng trăm vậy mà cái giá bỏ ra lại gấp mười lần một tên tu sĩ Trúc Cơ vừa đột phá.

Trong Ma Huyết Tông cái tên Huyết Nha giờ đây đã trở thành trò cười trong đám đệ tử còn hay truyền với nhau rằng “làm người phải được như Huyết Nha huynh đệ, sắp chết cũng khiến tông môn thổ ra không ít đưa hắn về”.

– Nhưng… ta… Ộc…

Huyết Nha tức giận đến thổ huyết ngất đi.

– Huyết Phong ngươi lui ra.

Huyết Phong ghi hận nghiến răng nhưng vẫn cáo lui để lại hắn sư đệ Huyết Tu.

– Sư phụ.

Huyết Tu thành khẩn bái lạy.

– Không cần phải quá nghiêm trọng đứng lên là được.

Lão nhẹ giọng khiến Huyết Tu rùng mình. Hắn còn nghĩ ràng mình nghe nhầm, đại sư huynh chưa bao giờ không hành lễ cùng sư phụ tiếp chuyện đặc ân này khiến hắn thụ sũng nhược kinh.

– Huyết Tu ngươi đã theo ta bao nhiêu năm?
– Đệ tử sư phụ ban cho được theo hầu tới nay đã hơn mười năm.

Huyết Tu kinh cẩn.

– Hahaha ngươi còn nhớ được quả không uổng công lão phu bồi dưỡng. Nay ta có điều này cần ngươi bí mật hoàn thành ngươi liệu đủ khả năng lãnh nhiệm trọng trách.

Lão hài lòng mỉm cười.

– Dù có lên núi đao xuống biển lửa đệ tử cũng không lùi bước.

Hắn vội vàng chứng tỏ lòng kiên trung.

– Ngươi lại gần đây.

Bàn tay khô gầy xuất hiện sau màn che.

Huyết Tu sợ hãi nhưng hắn không dám không nghe lời thận trọng từng bước tiến tới. Không chút tiếng động, hữu thủ khô gầy bất ngờ bắt lấy hắn thủ cấp.

– Sư… sư phụ…

Thân thể bị chế ngự Huyết Tu cảm giác điều không lành.

– Nếu ngươi đã một lòng trung thành thì hãy vì lão phu mà chết đi.

Lão lạnh lùng khóa chặt mọi cử động, không hề thương tiếc Huyết Tu bị ném về phía huyết hồ nơi Huyết Nha trị thương.

– Để ngươi sống cũng không ích gì, ít nhất cái chết của ngươi cũng khiến ta nhi tử thêm một phần hồi phục.

Huyết Tu thảm thương dần chìm sâu vào huyết dịch, ánh mắt hắn hiện rõ vẻ không cam tâm…

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219