Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 96
Phần 96: Gặp lại Kim Liên

Đưa nàng về lại thư phòng, Trần Duyên diệu dàng đặt nữ nhân nằm nghĩ. Từ trong túi trữ vật lấy ra lọ nhỏ, đỏ lên tay một viên linh đan màu lục lớn như long nhãn.

Từ luồn mộc hệ linh khí mãnh liệt tản mát xung quanh. Đỡ nàng ngồi dậy, nhẹ nhàng đưa viên linh đan trước mặt nàng.

– Không được, thiếp chỉ bị thương nhẹ thứ này…

Mặc dù đây là lần đầu tiên nàng trông thấy, nhưng cảm nhận luồn linh khí dào dạt cũng đủ để mường tượng ra được thứ này không phải vật phàm.

Tưởng Lệ suy đoán không sai, viên linh đan kia khiến hắn tổn hao không ít gia sản. Dù là tu sĩ Trúc Cơ kỳ cũng phải luyến tiếc khi phục dụng, Mộc Thương Đan linh đan cấp hai Đinh đẵng chuyên trị nội thương cực kỳ hiệu quả.

– Còn không mau phục dụng, không lẽ chưa trở thành đạo lữ của ta đã không chịu nghe lời.

Trần Duyên nghiêm mặt giả đò giận dữ.

– Ừm.

Nàng có chút đỏ mặt gật đầu, ngoan ngoãn mở ngọc miệng tiếp nhận Trần Duyên đưa vào linh đan. Tiếp nhận đan dược từ tay hắn Tưởng Lệ liền phát hiện tên vô sĩ này không chỉ đơn thuần giúp nàng phục dụng.

Đan được vào miệng ngay lập tức liền tan ra thành chất lỏng lưu hương nhẹ nhàng tan vào cơ thể. Chưa kịp hưởng thụ do đan dược mang lại thì chiếc lưỡi đinh hương của nàng đã bị hắn chơi đùa.

Mắt ngọc kiều mị liếc nhìn, Trần Duyên không hề cảm thấy tội lỗi, nở nụ cười xấu xa càng ra sức chơi đùa. Bên trong miệng không ngừng bị ngón tay hắn thăm dò, ban đầu còn có chút khó chịu nhưng dần nàng trở nên không bài trừ cảm giác kỳ lạ này.

– Nương tử rất ngoan, rất biết nghe lời tướng công.

Hắn hết sức hài lòng, Tưởng Lệ dù chưa hết thái độ lãnh cảm nhưng chưa hề trái ý hắn bao giờ.

– Nàng mau tỉnh dưỡng thật tốt để còn hầu hạ tướng công nữa chứ.

Tặng nàng một nụ hôn thật sâu Trần Duyên nhanh chóng rời khỏi.

Tưởng Lệ đắp chăn qua đầu, nàng cố gắng chìm vào giấc ngủ nhưng không thể. Hương vị nam nhân xâm lấn tâm trí khiến nàng không thể ngừng nghỉ về hắn.

Trở lại gian phòng Trần Duyên nhận ra điều khác thường, trước khi rời khỏi hắn đã cố ý đặt một viên đá nhỏ trước cửa. Giờ đây viên đá đã bị dời ra xa, chắc chắn cánh cửa này đã bị mở ra sau khi hắn đi khỏi.

– Hử?
– Không ngờ tên này dám ở lại đây chờ ta quay về.

Tiếng động nhỏ vọng ra.

Tia thần thức lẳng lặng truyền vào phòng, đương nhiên đúng như hắn dự đoán, bên trong có người. Tuy nhiên hắn không cô độc, có nhiều hơn một kẻ đã phục sẵn trong chăn chỉ chờ đợi Trần Duyên bước vào.

Nhận ra kẻ ẩn núp Trần Duyên không khỏi kinh hỉ, hắn bình thản mở cửa vờ như chưa biết chuyện gì xảy ra. Bước nhanh tới giường, vén lên bức màng mỏng, hai tiểu la lị đã chờ sẵn nơi đó nhào tới ôm chặt lấy thân thể nam nhân.

– Hai tiểu thê tử đáng yêu của ta, có phải các nàng đã thật sự gấp không chịu được phải không?
– Đáng ghét, thiếp đâu phải là nữ nhân như vậy.
– Tỉ tỉ nói đúng, chúng thiếp chỉ là đảng phụ của chàng khi lên giường thôi.

Nhị nữ không khỏi nhõng nhẽo, dù có bao nhiêu phong tao khi cùng hắn xung trận nhưng trước mặt người khác các nàng cũng chỉ là nữ hài thuần khiết.

– Ta biết ta biết hai nàng chính là tiểu bảo bối của ta.
– Lần này có phải mang tới cho tướng công điều bất ngờ không phải sao?

An ủi tiểu nữ hài, mắt tặc của hắn không quên nhìn xuống thứ bị lớp chăn dày che bên dưới.

– Đúng vậy, hôm nay tỉ muội thiếp muốn cho tướng công điều bất ngờ. Nhưng mà chàng không được lật ra xem.
– Có điều ta phải được phép sờ thử chứ.

Hai tỉ muội dùng ánh mắt ngơ ngác nhìn nhau một hồi, làm ra vẻ đăm chiêu suy nghĩ cuối cùng cũng gật đầu chấp nhận lời kiến nghị của hắn.

– Ừm để ta sờ thử xem.

Tay heo không ngần ngại mà luồn vào bên trong. Xúc cảm mềm mại làm hắn có cảm giác lâng lâng, từng tiếng thở mệt nhọc bên ngoài có thể dễ dàng nghe thấy. Nhị nữ thì lại không ngừng hồi hộp muốn biết hắn có thật sự tìm ra đáp án.

– Cái này là gì nhỉ?
– Ah ta biết rồi có phải các nàng tặng ta màn thầu?

Bàn tay nắm chặt thứ to lớn non mềm không ngừng xoa nắn làm Trần Duyên đột ngột nói ra ý nghĩ của mình. Nhìn thấy nhị nữ lắc đầu phủ định, lại lần nữa hắn tiếp tục tìm kiếm.

– Không lẽ là một trái banh?
– Thiên tài địa bảo?
– Cái gì cũng không phải, chẳng lẽ các nàng tặng ta sủng vật chăng?

Nhị nữ liên tục lắc đầu miệng không ngớt cười, chỉ tội cho người nằm bên trong thật sự muốn khóc. Bị hắn không ngừng xâm lược mà chỉ có thể cắn răng chịu đựng.

– Ta biết bên trong này là gì rồi.
– Là cái gì chàng mau nói đi.

Hắn cười gian sảo chỉ tay xuống đũng quần…

– Nhưng hai nàng làm ta khó chịu đứng ngồi không yên, không thể tập trung nhớ ra được thứ bên trong là gì.
– Chàng không được lừa gạt chúng ta nha.

Nhị nữ không hề đắn đo tiến lại gần, đặt tay lên hạ thể nhưng không quên một câu nhắc nhở.

– Đương nhiên, tướng công của nàng già trẻ chưa lừa gạt ai.

Có lời xác nhận từ trượng phu nhị nữ không nghi ngờ mà chăm sóc hắn tiểu mệnh căn.

– Hahaha đúng các nàng kỷ nghệ càng lúc càng tiến bộ.

Cự long lọt vào nơi ôn duẫn nhưng tay hắn cũng không yên. Nữ nhân bên trong không ngừng bị hắn đùa nghịch hạ thân khiến tắm chăn phủ bên trên không ngừng rung động.

– Ahahahah…

Cuối cùng nàng đã không thể nhẫn nại được nữa, lật tung chiếc chăn, ngọc thể ẩm ướt. Bên dưới hạ thể, đã bị Trần Duyên chơi đùa thành một mảnh lầy lội.

– Ah thì ra là Kim Liên, không ngờ kẻ nấp trong đó lại là nàng.

Hắn vô sĩ, giả mặt ngu ngơ như thể gặp bất ngờ. Bản tính dâm phụ tiềm tàng trong người được hắn kích phát. Đãng phụ như thể thú hoang vồ lấy Trần Duyên như thể muốn xé xác hắn.

– Hừ đãng phụ, nàng muốn ta lộng nàng sao?

Dù Kim Liên có mãnh liệt bao nhiêu cũng không có khả năng chống lại hắn. Một tay bắt lấy nàng đè xuống giường, nữ nhân điên cuồng giẫy dụa, cặp mắt nàng đã trắng dã, thần trí không còn tỉnh táo.

– Tướng công, xin chàng hãy nương tay với sư tỷ.
– Tỉ ấy vì lời thề lần trước đã mấy năm nay quyết không để nam nhân đụng vào người, tìm lấy nơi hẻo lánh mà ẩn cư.

Biết được đãng phụ này không ngờ lại một lòng si mê khiến Trần Duyên thương tiếc. Nhưng nhìn thấy tình cảnh của nàng càng làm hắn khó hiểu.

– Sư tỷ trời sinh vốn là Dâm Thể, tối thích hợp cho công pháp song tu. Nhưng không biết tại sao nhiều năm về trước dâm tính trong người bộc phát, khiến cho thần trí không còn tỉnh táo. Nếu không có nam nhân giao hợp liền sẽ chịu nỗi đau giày vò sống không bằng chết.

Chính hắn cũng không tưởng tượng được những năm này Kim Liên phải sống ra sao. Bị dâm độc giày vò mỗi đêm nhưng vẫn cắn răng chịu đựng chờ đợi, chỉ nhiêu đó thôi cũng đủ khiến hắn phải xiêu lòng.

– Kim Liên thời gian này ta đã phải bắt nàng chịu khổ rồi.

Thả lỏng tay, Kim Liên thừa cơ thoát ra. Mỹ mạo đỏ ửng, từng hơi thở nặng nhọc, nàng điên cuồng lao vào người hắn. Đẩy ngã Trần Duyên mỹ phụ như mãnh thú khát mồi lần mò tới cự long.

Phía trên dù rất thèm muốn cùng hắn giao hoang nhưng dục vọng khiến nàng không còn khống chế thân thể. Nhìn thấy đãng phụ không thể đưa hắn mệnh căn vào tiểu điền loa của nàng Trần Duyên chủ động đẩy mạnh eo cọp.

– Ahhhhh.

Tiếng rú thảm thiết kéo dài.

– Hờ… hờ… hờ…

Kim Liên điên cuồng nhún nhảy, tiểu cô nương của nàng không ngừng phun ra nuốt vào cự long khủng bố.

Trần Duyên vốn không phải chỉ là ngựa giống, hắn không ngần ngại mà thưởng thức mỹ thể phồn thịnh này. Ngực to lớn lại cực kỳ săn chắc như hai đại cầu không ngừng lên xuống theo thừng nhịp nhún nhảy. Mông phì gợi cảm, chúng như thể vật đàn hồi bật lên bật xuống giữa hai chân hắn.

Giao hoang càng lâu Trần Duyên cảm nhận được ý thức của nàng dần quay lại. Đôi chân rã rời khiến mỹ phụ không thể chèo chống với tần suất cao độ như trước mà thường xuyên phải dùng hai tay chống đỡ ngọc thể. Nhưng tên xấu xa kia làm sao có thể dễ dàng buông tha. Mỗi lần nàng kiệt sức hắn lại đẩy mạnh khiến cự long đánh mạnh vào hoa tâm, mỗi lần như vậy đều khiến nàng cuồng khiếu.

– Hahaha nữa… nhanh cho thiếp… ah mạnh hơn…
– Đãng phụ, nàng muốn ta tiếp tục lộng nàng nữa sao?

Thật sự Trần Duyên đã nghiện tiểu điền loa của nữ nhân này. Cự long của hắn sau khi tiến vào như thể bên trong có hàng vạn xúc tu liên tục cọ xát khiến hắn phải mừng rỡ không thôi. Dâm lực từ người nàng lại mãnh liệt phát ra hòa cùng Thiên Hạ Hồng Lô mang lại cho hắn cảm giác kỳ lạ khó tả.

– Nam nhân khác chắc hẳn không chịu được nàng đúng không?
– Chàng nói không sai. Tên tướng công kia của thiếp chỉ biết nhún người vài cái liền phún xuất khiến cho bao năm qua thiếp chưa một lần được thỏa mãn.

Đãng phụ lại lần nữa lâm vào mê man, thứ duy nhất nàng biết được chính là tầm hoang.

– Phu nhân, trượng phu của sư tỷ chính là Bát Trưởng Lão.

Lệ Lệ bên cạnh giúp hắn bóp vai liền tiện miệng nói ra.

– Cái gì là tên súc sinh đó sao?
– Hahaha Thanh Thiên ơi là Thanh Thiên cánh tay của ngươi, quyền lực của ngươi vì ta mà phế. Giờ đây cả nữ nhân của ngươi cũng bị ta nắm giữ. Không nghĩ khi ngươi biết được sự thật này liền sẽ ra sao.

Hắn không khỏi khoái chí.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219