Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 124
Phần 124: Tiểu Mập Mạp ký ức

Trần Duyên hắn đang khoái trá hưởng thụ mỹ nhân thì bên trong não hải giọng nói của Chu lão hét lớn khiến hắn ù cả mang tai.

– Tiểu ngốc tử ngươi còn tâm trạng chơi đùa mỹ nữ sao, phía Đông lão phu cảm nhận được một tia áp lực đang nhắm ngươi hướng tới.

Chu lão ngày thường tính tình lão ngoan đồng nhưng khi hắn ở cùng nữ nhân lão liền lặng mất tâm không thèm ngó ngàng tới. Làn này lão phải phá lệ mà lên tiếng cảnh báo cũng đủ để Trần Duyên phải trịnh trọng suy xét.

– Ngươi không còn thời gian để lẫn trốn nữa, tên kia rõ ràng đã có chủ đích đuổi tới đây.

Lão khẳng định không thể nhầm lẫn.

– Tiểu Kim mau đổi hướng dùng hết tốc lực chạy đi không được quay đầu lại.

Hắn nhanh như chớp phóng người xuống đất quay người đối với Tiểu Kim hét lớn, gọi ra Tiểu Mập Mạp cùng song Lục Đường Lang. Không chỉ vậy ngay cả Loa Trùng Ốc cũng được Trần Duyên triệu hồi.

Nhìn thấy tràng cảnh khủng bố này đây chính là lần đầu nàng trông thấy hắn sai sử thực lực kinh người như vậy Tưởng Lệ cũng lờ mờ đoán được có tồn tại khủng bố tới gần.

Nhìn thấy bóng dáng của Tiểu Kim đã mất hút, Trần Duyên phần nào nhẹ lòng dồn hết tâm trí vào chấm đen trên bầu trời đang bay tới. Kẻ đó mang trên người thực lực ghê gớm sợ rằng nếu như không tung ra hết mọi thủ đoạn hắn liền không thể toàn mạng rời đi. Chính vì lẽ đó mà Trần Duyên quyết tâm ở lại nhằm cầm chân hắn để Tưởng Lệ còn một chút cơ may tẩu thoát.

– Tiểu Mập Mạp.

Tinh Thần Trùng trên vai ngay lập tức hiểu ý. Từ miệng từng tia tơ linh khí bắn ra tràn ngập không gian xung quanh dần dần hình thành đồ án Thập Diện Mai Phục Trận. Tiểu Mập Mạp nhanh chóng dẫn dắt hàng vạn Phệ Huyết Trùng tiến vào mắt trận lập nên một trận hình khủng bố bao phủ khắp trăm dặm.

– Được lắm.

Trần Duyên hồ hởi, từ trong chiếc nhẫn trữ vật của tên đệ tử thiên tài không may ngã xuống kia hàng vạn khối linh thạch hạ phẩm được hắn rót vào. Trận pháp giờ đây không phải là thứ mà Tiểu Mập Mạp có thể tùy nghi không chế, với tu vi của cả hai cộng lại sợ rằng không thể chèo chống dù chỉ là trong chớp mắt.

San lấp mọi dấu vết để lại, Trần Duyên phi người vào trong mắt trận. Tiểu Mập Mạp đã chờ nơi đó, chờ khi Trần Duyên tới gần Tinh Thần Trùng đột nhiên tỏa sáng. Cơ thể cuộn tròn lơ lửng trên không trung.

Trần Duyên hai mắt khép hờ thôi động Hóa Mộc Quyết. Từng tia nguyên khí xanh lục hướng theo từng tia kinh mạch không ngừng lấp đầy.

– Thần Khống Vạn Trùng Duy Ta Vô Ngã.

Song thủ đập mạnh, nắm chặt vào nhau. Từng cọng gân hiện rõ trên khuôn mặt cực kỳ quái dị, đồ án linh trùng lại một lần nữa hiện thân. Có điều lần này thật sự khác biệt Tiểu Mập Mạp không ngờ đang trôi lơ lửng trên không trung lại tiến dần về phía mi tâm hắn.

Tuy là bản mạng linh trùng của Trần Duyên, Tiểu Mập Mạp thường ngày lại rất độc lập không thích vận động tay chân, không bị hắn áp đặt bất kỳ điều gì tất cả đều tuân theo số mệnh.

Giờ khắc này khi Thần Khống Vạn Trùng được Trần Duyên đẩy lên tới giới hạn mà hắn có thể đạt tới, “nhất niệm nhị thân” vốn là lần đầu hắn thực hiện nhưng Tiểu Mập Mạp dường như đã thông hiểu. Ngay tức khắc nhân – trùng nhập thể.

Trước giờ hắn cùng Tiểu Mập Mạp cũng chỉ là tinh thần hợp nhất nhằm đẩy mạnh thần thức. Hôm nay khi đột phá Trúc Cơ cuối cùng Trần Duyên cũng vô tình chạm tới bước đầu của thần thông kinh thiên động địa này.

– Đây… đây là…

Hắn ngơ ngắc ngắm nhìn khung cảnh bên trong não hải, một không gian dường như không có tận cùng. Một độ đen tuyệt đối, nếu như không có hàng tỉ ngôi sao cố gắng vươn mình le lói từng tia sáng nhỏ nhoi sợ rằng hắn đã thật sự lạc lối trong khoảng không vô tận này.

– Nơi ngươi đang đứng chính là tinh thần thế giới, nơi mà ta sinh ra.

Từ phía sau một đóm sáng không ngờ lại bay lượn như có sự sống nhưng điều hắn không ngờ là đóm sáng ấy lại phát ra tiếng của nhân loại.

– Ngươi thật sự là thứ gì, không lẽ là sinh linh nơi đây.

Trần Duyên ngỡ ngàng, không cảm thấy một tia thù địch hướng tới cũng khiến hắn phần nào yên tâm.

– Hời, điều ngươi nói không sai, nơi đây chính là nhà của ta… à đã từng là nhà của ta.

Đóm sáng kỳ lạ ngập ngừng buồn thảm.

Không hiểu sao chính Trần Duyên cũng cảm nhận nổi ưu tư, nó thật tới mức như chính hắn đã trực tiếp trải qua. Ngay tại thời khắc đó hắn cũng nhận ra đốm sáng kia chính là Tiểu Mập Mạp. Cả hai giờ đây linh hồn, thể xác đều đã làm một tất cả những gì Tinh Thần trùng cảm nhận từ sâu thẳm trong tâm hắn cũng thật sự thắm thía.

Hắn tận mắt trông thấy rất nhiều sinh vật kỳ lạ nữa giống nhân loại nữa kỳ quái vui đùa bên những gốc đại thụ khổng lồ. Không gian tràn ngập những thứ kỳ lạ mà hắn chưa bao giờ được biết thậm chí không hề được ghi lại trong những áng văn mà các bậc tiền bối truyền lại. “Bữa tiệc nào cũng chống tàn” tiếng cười vui cũng nhanh chóng thay thế bởi những tiếng la hét thảm thiết. Bầu trời trong xanh bỗng nhiên hóa thân thành hắc ám cuốn lấy mọi thứ tươi đẹp bên dưới mặt đất, nhà cửa, sinh linh, thổ nhưỡng… tới đây ký ức bỗng nhiên chợt đứt đoạn.

Trần Duyên thấm thía nỗi đau đớn đến cũng cực.

– Ngươi không cần phải đau buồn nữa, bản thân tiểu tử ngươi không còn cô đơn.

Hắn chỉ ngón tay lên trên gương mặt cương trực không né tránh.

– Trần Duyên ta thề với thượng thiên đời này kiếp này sẽ dẫm bằng bất kỳ kẻ nào dám cản trở ta thu lấy Tinh Thần Giới.
– Tiểu Mập Mạp huynh đệ của ta, Trần Duyên này đảm bảo với ngươi thời khắc mà ngươi quay về nhà đòi lại thứ cần tìm, giết đi kẻ cần giết không còn là viễn mộng…
– Nếu đời này kiếp này ta không thể thực hiện lời thề sẽ bị thiên lôi oanh tạc nát tan hồn phách.

Ngay khi hắn dứt lời, trên trời cao, nơi khoảng không vô tận. Điều mà những kẻ dám sử dụng lời thề Thiên Chứng đã đến. Hàng ngàn vạn tia chớp chói lòa bất ngờ đồng thời giáng xuống đầu hắn.

– Ah… ah… ah…

Nhục thể bị cơn đau đớn từ trước tới nay chưa từng thấy nhàu xé. Thiên Chứng không chỉ đơn giản là “chứng thực” mà còn là “kiểm chứng”. Kẻ liều mạng trên đời này không thiếu nhưng trong hàng hà sa số những kẻ đó lại không tới một người có thể thành công đi đến cuối còn đường bản thân nói ra. Phần lớn chúng đều đã tử nạn dưới cơn thịnh nộ của ông trời.

Kẻ dám chỉ tay thẳng lên trời thề thốt không khác gì hướng trời cao thách thức, chỉ có những người trí cao tột đỉnh, bản lĩnh ngất trời mới mong vượt qua cửa ải đầu tiên.

Lời thề càng nặng, càng khó thực hiện thì Thiên Chứng càng khó vượt qua. Không ngờ chỉ một lời nói của một tên tu sĩ Trúc Cơ cỏ rác lợi khiến trời xanh nổi cơn thịnh nộ ra tay trừng phạt nặng nề.

– Ta… không phục. Trần Duyên này đầu đội trời chân đạp đất. Lời ta nói ra mãi mãi không rút lại.
– Ta làm được, Tiểu Mập Mạp chờ ta, ngày mà ta mang người về nhà không còn xa nữa.

Bên trong thiên lôi thiêu đốt, huyết nhục của hắn hầu như không còn. Hài cốt không ngờ lại có thể vững vàng đứng đó, từng âm thanh yếu ớt do linh hồn phát ra. Trần Duyên giờ đây không còn bị những đau khổ do xác thịt trần thế gây ra mà chính là thiêu cháy hồn phách.

Bên ngoài Tiểu Mập Mạp cùng hắn vốn là chung một thể liền cùng hắn cảm nhận nổi thống khổ cùng trời cuối đất. Điều đáng ngạc nhiên là đóm sáng không vì vậy sớm tàn lụi mà còn càng lúc càng tỏa ra hào quang chói mắt.

– Tiểu Mập Mạp.

Từ bên trong lôi điện, cốt thủ xòe ra hướng tới vầng sáng. Tinh Thần Trùng cũng chầm chạp lướt tới, khoảnh khắc mà Trần Duyên hắn cùng Tiểu Mập Mạp chạm vào nhau không gian xung quanh liền xụp đổ, chôn vùi tất cả, quang cảnh từ cổ chí kim hiếm thấy kia giờ đây cũng chỉ là một trong hằng hà sa số những ký ức trôi nổi trong không gian bất tận.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219