Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 25
Phần 25: Âm mưu lật tẩy

Khoảng ba bốn tên tu sĩ giả bộ như đi ngang qua vào xem hàng, có một tên trong đó cầm viên đá lên ngấm nghía vẻ mặt trầm trồ nói:

– Ông chủ, viên đá này bao nhiêu cứ nói, giá gì ta cũng mua.

Lời hắn nói khiến cho mọi người xung quanh bắt đầu chú ý tới, ở đâu chẳng có loại người ôm tâm lý dùng giá dưới đất để mua bảo vật chứ.

Hà Diệu đứng kế bên tức giận phồng mang trợn má quát:

– Viên đá này rõ ràng là sư huynh ta đã chọn trước các ngươi từ đâu mà chen ngang.

Tên tu sĩ nhìn nàng trào phúng nói:

– Sư huynh ngươi chọn là việc của hắn, viên đá này rõ ràng là chưa được bán ra. Ông chủ nói đi cái này giá bao nhiêu.

Những tên tu sĩ gần đó cũng lưu manh cười hét lớn…

– Đúng vậy bảo vật chỉ dành cho kẻ có tài, có bản lĩnh thì ngươi ra giá cao hơn thì cứ việc lấy.

Hà Diệu á khẩu không biết nói gì, dù sao nàng cũng chỉ là một tiểu nữ hài thực lực tuy mạnh nhưng lịch luyện còn quá kém không thể nào đấu võ mồm với lũ cáo già này được.

Thấy mọi việc diễn ra trơn tru tên tu sĩ râu quai nón mừng thầm nói tiếp:

– Hai vị đạo hữu xin hãy bình tĩnh, nơi này của ta chỉ là một sạp bán hàng nhỏ không thể chịu nỗi cơn tức giận của hai vị.
– Ta thấy vị đạo hữu này nói rất đúng bảo vật ai trả giá cao thì được. Vậy đi viên đá này vốn là đồ gia bảo của nhà ta, nên ta định giá là hai… à không là ba ngàn viên hạ phẩm linh thạch.

Mọi người xung quanh hít một hơi mạnh, không ngờ viên đá nhỏ này lại bằng mấy cái pháp khí Giáp đẵng cộng lại. Chúng nhân nhìn sang Trần Duyên và tên tu sĩ mới chen vào kia bằng ánh mắt hứng thú nồng đậm.

Tên tu sĩ kia lúc này cũng nhìn hắn bằng đôi mắt xão quyệt hét lớn:

– Ba ngàn linh thạch ta mua, tên tiểu tử kia nếu không có tiền liền cút đừng ở lại đây làm phiền bổn đại gia.

Hà Diệu tức giận muốn ra tay, lại một lần nữa Trần Duyên lại ngăn nàng lại.

Hà Duyên tức giận nhìn qua đang tính mở miệng thì hắn giơ tay ngăn nàng lại nhìn hướng đám người kia mỉm cười nói:

– Chư vị đạo hữu nếu không liên quan xin mời rời khỏi đây, nếu không thì…

Nói tới đây sát khí từ người Trần Duyên thoát ra làm không khí xung quanh chợt nặng xuống, ngay cả Hà Diệu đứng kế bên cũng bất ngờ. Nàng không nghỉ rằng sát khí của Trần Duyên lại nồng nặc như vậy, ở bên cạnh hắn từ nhỏ thì đây là lần đầu nàng chứng kiến. Đôi mắt của nàng đắm say nhìn hắn.

Những tên tu sĩ đang xem đồ gần đó cũng lật đật cáo từ không muốn ở lại lâu thêm chút nào. Bốn tên tu sĩ kia cũng định đào tẩu bọn chúng thật sự hoảng sợ, không biết phải giết bao nhiêu người thì sát khí mới nhiều như thế?

– Các đạo hữu muốn đi đâu có cần ta tiễn một đoạn không?

Tên tu sĩ áo bào trắng có vẻ cầm đầu vội vàng đáp lại:

– Không cần, ta với viên đá kia có không có duyên nên nhường lại cho đạo hữu.

Hắn khép nép trả lời đâu còn cái vẻ hùng hồn lúc ban đầu khi khiêu khích Trần Duyên.

– Muội ra ngoài lượt trận giúp ta.

Nghe Trần Duyên hững hờ nói Hà Diệu liền đi ra cửa không cho bất kỳ kẻ nào xen vào, ánh mắt hứng thú nồng đậm ngước nhìn. Dù sao đây cũng là lần đầu nàng thấy hắn ra tay.

Trần Duyên làm sao không biết ý nghĩ của nàng hắn phất tay, từ trong tay áo một lá phù bay ra. Đó là kết giới phù, cấp một Bính đẵng phù chú. Chỉ có tác dụng ngăn chặn thị giác và thính giác. Cả gian phòng bị một tấm màn đen bao lại.

Tiểu nha đầu miệng phồng ra tức giận lẫm bẫm:

– Không ngờ huynh lại nhỏ mọn như vậy, dùng tới thủ đoạn này để không cho ta chứng kiến sao?
– Không cho thì ta đây không cần.

Nói rồi nàng tức giận liếc nhìn xung quanh, người đi đường thấy vậy đều tránh xa. Lỡ đâu xui xẻo lại trở thành bao cát cho tiểu nha đầu hả giận thì đúng là xui xẻo mà.

Bên trong kết giới sát khí từ người của Trần Duyên vẫn không giảm, đôi mắt sắc bén nhìn vào bọn hắn.

Tên tu sĩ cầm đầu cố nén run sợ, đứng lên quát:

– Ta với đạo hữu không có cừu hận gì, không cần làm quyết tiệt như thế. Mặc dù đạo hữu là tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng sáu nhưng ta và ba đạo hữu đây đều là tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng năm.
– Nếu ra tay thì cả hai bên đều bị thiệt. Chi bằng chúng ta chuyện lớn hóa nhỏ chuyện nhỏ hóa không coi như chưa có chuyện gì xảy ra.

Điều hắn nói không sai, Luyện Khí kỳ năm và tầng sáu cũng không mạnh hơn bao nhiêu mà bên hắn có tới bốn người dù có ra tay bất ngờ thì cũng không bên nào thua bên nào.

Có điều đứng trước mặt hắn lại là Trần Duyên, kẻ không thể lấy thường thức bình thường mà suy nghĩ được.

Trần Duyên mỉm cười làm kẻ khác phải nổi gai ốc, tay vỗ vào túi linh thú. Một đàn linh trùng bay ra bao ra, Thực Huyết Trùng đã bao vây bốn tên tu sĩ kia lại.

Tiên đoán của Chu lão không sai, sau khi đột phá Luyện Khí kỳ tầng sáu Trần Duyên đã điều khiển được hơn hai trăm con linh trùng. Số Thực Huyết Trùng nhiều gấp đôi làm cho thực lực của hắn gia tăng một cách đáng kể.

Thấy khắp nơi đều là linh trùng bốn tên tu sĩ không hẹn mà gặp đều nhìn thẳng về phía Trần Duyên. Trận chiến này đã không thể tránh khỏi, Trần Duyên đã giăng kết giới hòng không muốn cho bên ngoài biết thì không có lý do gì để bọn bọn hắn sống sót rời khỏi đây.

Nguyên tắc bất di bất dich khi gặp tu sĩ dùng linh trùng là tấn công kẻ khống chế chúng. Trần Duyên biết điều này nên đã để lũ linh trùng bay trước mặt hắn nhằm ngăn cản kẻ địch tấn công.

Tên tu sĩ cầm đầu đột nhiên cười lạnh, Trần Duyên liền thấy không đúng thì từ đằng sau một cái bóng to lớn cầm đại đao chém thẳng vào đàn linh trùng nơi mà hắn đang đứng.

– Ha… ha… ha tiểu tử dù tu vi cao tới đâu thì cũng là tiểu tử. Kiếp sau nếu được làm người thì nên biết kẻ nào có thể chạm vào, kẻ nào không nên chạm vào.

Bóng đen ấy không ai khác chính là tên tu sĩ râu quai nón chủ nhân của sạp hàng này.

Trong lúc bọn chúng đang hả hê cười thì một bàn tay từ phía sau đâm xuyên qua lồng ngực tên chủ gian hàng, do cố ý không đánh chúng yếu điểm nên hắn không chết ngay mà nhìn lại. Trước mắt là Trần Duyên đang nở nụ cười tà mị.

Bọn chúng đùng ánh mắt không tin nổi nhìn Trần Duyên.

– Rõ ràng là ta đã…

Nói tới đây hắn nhìn vào chỗ thanh đại đao chém vào lúc nãy, không hề có một tí máu nào. Tới lúc này những tên tu sĩ kia mới biết bản thân bị lừa.

Hắn liền tắt thở nhưng mắt vẫn trợn lên tỏ vẻ không cam tâm.

Trần Duyên rút tay ra khỏi lồng ngực phủi cho máu chảy xuống nhìn về phía những tên còn lại âm trầm nói:

– Các ngươi nói quả là không sai hoàn toàn, chỉ có điều kẻ đầu thai là các ngươi chứ không phải ta.

Tên tu sĩ kia liền cảm thấy không ổn hét lớn:

– Các đạo hữu còn không mau ra tay, hắn không để chúng ta còn sống rời khỏi đây đâu.

Ba tên kia nhìn nhau bất đắc dĩ liền xông tới, không ngờ chỉ nhận lời của tên râu quai nón kia nhận chút lợi nho nhỏ mà giờ lại phải liều mạng.

Cả bốn tên cùng xông lên, có tên cầm chiếc rìu, tên cầm kiếm, từng lá phù bay tới tấn công Trần Duyên.

Lũ linh trùng liền bao vây bọn hắn, Thực Huyết Trùng cả tháng đói khát nhìn bốn tên tu sĩ chực chờ xông vào. Trần Duyên hạ lệnh đám mây đen xông tới tấn công dồn dập, từng con linh trùng to hơn nắm tay thay nhau xé xác con mồi.

Sức sống của chúng quá mạnh mẽ, mặc dù bị kiếm xuyên thân nhưng những con linh trùng này quyết không lùi bước thay nhau tân công.

Cuối cùng bọn chúng đành thất thủ, những tiếng kêu rên, van xin phát ra thể thảm. Trần Duyên mặt lạnh đứng đó mặc cho những tên tu sĩ kia cầu khẩn. Cuối cùng không chịu nỗi tình trạng bị trùng nhắm nuốt từng mảng thịt trên cơ thể cả bốn tên như không hẹn mà cùng cắn lưỡi tự sát.

Lúc này Trần Duyên mới ra lệnh cho Thực Huyết Trùng dừng lại, bước tới đống huyết nhục không ra hình thái kia lục tìm chiến lợi phẩm. Sau khi tìm thấy vài trăm khối linh thạch, đặc biệt là tên cầm đầu kia có một lệnh bài kỳ lạ hắn liền ném hết vào túi trữ vật rồi khống chế đàn linh trùng làm tiếp công việc còn lại.

Sau khi chỉ còn xương trắng Trần Duyên thu Thực Huyết Trùng, thu lấy Hắc Thiết Thạch cho vào túi trữ vật hắn phá giải kết giới bước ra.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219