Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Tác giả: Hùng Sơn">Tác giả Hùng Sơn | 219 chương | Hoàn thành
Chương 1
Phần 1: Tiểu hài tử, đan điền vấn đề

Trong khu rừng rậm rạp có lão già ngồi trên tảng đá như lão tăng nhập định. Xung quanh được phủ kín bởi hằng hà sa số những cổ thụ có màu đen huyền cao rợp trời.

Rõ ràng là giữa trưa nhưng lại không có tia nắng nào xuyên qua tán lá, đây là điểm đặc trưng nhất của Hắc Lâm 1 khu rừng rậm tối tâm và ẩm thấp quanh năm.

– Oe… oe… oe.

Tiếng khóc chợt vang lên phá vỡ sự yên tĩnh chung quanh.

– Quái lạ chẳng lẽ ta nghe nhầm?

Lão tự hỏi mà cũng không tin vào tai mình, giữa rừng rậm tràn ngập yêu thú lại xuất hiện trẻ con.

Lão phóng đi như cơn gió hướng về phía tiếng khóc thì thấy 1 hài nhi bụ bẫm còn đang được quấn trong khăn bông.

– Này! Có ai ở đây không?

Lão vận chân khí hét lên, tiếng hét đinh tai nhức óc khiến yêu thú xung quanh hoảng sợ bỏ chạy.

Rồi có vẻ như để chắc chắn lão sử dụng thần thức quét xung quanh 100 dặm nhưng rõ ràng không thấy ai, lão xoay lưng bỏ đi.

– Ách giữa đàng ai lại muốn quàng vào cổ chứ? Ngươi tự sinh tự diệt thôi.

Nhưng khi vừa quay đi thì lại có gì đó giữ lại.

– Quái lạ 1 ma tu như ta lại động phàm trần ư?

Rồi lão thở dài rồi bước lại gần hài nhi thì thấy 1 viên ngọc bội khắc chữ “Trần” đang đeo trên cổ đứa bé.

– Ta gặp ngươi xem như là duyên vậy thì đặt ngươi tên là Trần Duyên để nhắc nhở ngươi cũng như ta tránh xa duyên nợ phàm tục để có ngày vấn đỉnh cửu thiên.

Lão ôm lấy đứa bé rồi đạp mây. Mấy tức sau liền xuất hiện phía trên 1 ngọn núi mà đỉnh của nó như lưỡi kiếm đâm xuyên qua tầng mây.

– Đây là Ma Kiếm Tông là nơi ta tu luyện và cũng chính là nhà sau này của ngươi.

Lão thì thầm với đứa bé.

Xuân đi thu đến đứa bé năm nào đã trở thành 1 thanh niên khôi ngô. Nhưng lúc này hắn đang ngồi nhập định trên bồ đoàn từng giọt mồ hôi thấm đẫm gương mặt. Bỗng dưng hắn phun ra 1 ngum máu, mặt trở nên tái nhợt.

– Lại thất bại lần nữa, đây là lần thứ mấy rồi? Ông trời, tại sao ông lại bất công đến vậy?

Trần Duyên hét lên trút bỏ cơn tức giận.

Thiên phú tu tiên quyết định bởi 2 thứ đầu tiên là kinh mạch, thứ 2 là đan điền. Kinh mạch như vòi nước linh khí lấy được càng nhiều phụ thuộc kinh mạch có lớn, dẻo dai hay không. Đan điền như hồ trữ nước đang điền lớn thì chứa được nhiều linh khí trong lúc sử dụng pháp quyết hay đột phá không dẫn đến tình trạng thiếu hụt chân khí.

– Bản thân ta có kinh mạch lớn so với người khác gần như gấp đôi mà đan điền thì lại quá nhỏ tích trữ chân khí không đủ. Thân là luyện khí tầng 3 mà Khống Vật Quyết nho nhỏ của luyện khí tầng 1 mà không thi triển được.

Trần Duyên thầm nghĩ. Rồi hắn đứng lên đi ra khỏi phòng tu luyện, bước đến trước động phủ thì thấy truyền tin phù. Bóp nát thì biết là của sư phụ hắn gọi hắn đến, lập tức phong bế động phủ rồi mở ra huyễn trận lấy tốc hành phù dán vào chân rồi phóng thẳng đến chỗ sư phụ.

– Duyên nhi vào đi…

Trần Duyên vừa đến gần động phủ chưa kịp sử dụng truyền tin phù thì bỗng nghe tiếng của sư phụ vang lên trong đầu.

– Thỉnh an sư phụ.

Trần Duyên từ từ tiến vào chắp tay cúi đầu thật sâu thể hiện sự kính trọng đối với sư phụ. Phía trước Trần Duyên là 1 lão già ngồi ngay ngắn trên bồ đoàn cũng chính là người đã mang hắn về từ rừng rậm. Kỳ lạ 1 điều lão già gần như không thay đổi gì so với 15 năm trước.

– Duyên nhi ngươi lại hấp thu chân khí vượt quá đàn điền nữa rồi đúng không?

Mặc dù Duyên Trần không nói gì nhưng nhìn vào ánh mắt quật cường của hắn thì lão giã đã hiểu được phần nào.

Lão thở dài, thân là Tứ trưởng lão 1 trong Thập Đại Kim Đan của Ma Kiếm Tông mà lại bất lực không không chữa trị cho đệ tử của mình được.

– Ta gọi ngươi tới đây để nhắc nhở ngươi hôm nay là ngày tàng kinh các mở ra luyện khí tầng 3 trở lên được phép đi vào tuyển công pháp.
– Đệ tử đã rõ thưa sư phụ.

Trần Duyên cung kính. Hắn làm sao không biết sư phụ dụng tâm lương khổ muốn hắn lượng sức mà làm. Nhưng hắn không thể không liều mạng, lớn lên trong giới tu chân cũng là sự bi ai. Xung quanh ai cũng pháp lực cao cường, đằng vân giá vũ thì làm sao có thể cam tâm chịu kiếp sống bình thường.

– Thôi được rồi ngươi đi đi.

Lão giã phẩy phẩy tay.

– Đệ tử cáo lui.

Đi ra khỏi động phủ, Trần Duyên hít hơi sâu lấy lại vẻ ngoài thản nhiên như thường ngày rồi bước nhanh đến tàng kinh các.

Trước sân có gần trăm đệ tử trước cổng chờ đợi, pháp quyết tu luyện mỗi cảnh giới chỉ nên chủ tu 1 pháp quyết nên số đệ tử đến cũng không nhiều.

Tàng kinh các vẻ ngoài cũ kỹ không biết đã sừng sững ở đây bao nhiêu năm có tất cả 4 tầng. Tầng 1 nhiều sách nhất đủ loại thiên kỳ bát quái do những tiền bối đi khắp nơi ghi chép lại, tầng này đệ tử được ra vào tự do để gia tăng kiến thức. Tầng 2 là công pháp tu luyện dành cho luyện khí kỳ, tầng 3 dành cho trúc cơ kỳ, tầng 4 là kim đan kỳ. Từ tầng 2 trở lên mỗi lần lên 1 đại cảnh giới sẽ được vào 1 lần tuyển 1 pháp quyết tu luyện và 1 công pháp ra, thì nếu muốn vào lần nữa thì phải nộp lên số lượng điểm cống hiến nhất định.

Trần Duyên vừa bước đến bậc thềm thì nghe thấy tiếng trâm chọc từ phía sau.

– Tưởng là ai thì ra là Trần đại thiên tài xin cho Ngô này hữu lễ.

Từ đằng xa đi đến 1 thanh niên dáng ngoài cao lớn bước đi hữu lực đôi mắt sắc lẹm thể hiện rõ sự gian manh. Hắn là Ngô Thiên là cháu trai của Bát Trưởng Lão, khác với Duyên Trần hắn từ nhỏ đã là thiên tài được nhiều người công nhận nhưng gia gia hắn thực lực lại yếu hơn Tứ Trưởng Lão rất nhiều, ăn nhiều thiệt thòi nên đến đời con cháu quan hệ cũng không tốt đẹp gì.

Trần Duyên ngoảnh mặt làm ngơ xem như không thấy hắn vẫn bước đi hướng vào tàng kinh các.

– Hừ ta gọi người 1 tiếng thiên tài mà ngươi nghỉ là thật à, 1 tên phế vật 15 tuổi mới bước vào luyện khí tầng 3. Tài nguyên ngươi sử dụng đút cho heo ăn họa may nó còn mạnh hơn cả ngươi.

Ngô Thiên hét lên, bởi vì gia gia hắn đấu không lại sư phụ của Trần Duyên nên có rất nhiều thiên tài địa bảo vốn dĩ có thể giúp cho hắn tăng cao cảnh giới thì lại rơi vào tay Tứ Trưởng Lão dùng để bồi dưỡng tên phế vật này.

Hắn năm nay 13 tuổi mà đã luyện khí tầng 6 mà tài nguyên tu luyện lại không bằng Trần Duyên đúng là trời cao không có mắt mà.

Trần Duyên không mảy may để ý đến vì hắn biết Ngô Trần đang kiếm cớ để hắn kìm nén không được mà chống lại cho tên kia có lý do ra tay, thậm chí là phế bỏ. Mặc dù Ma Kiếm Tông là ma môn đại phái các đệ tử huyết sát rất nặng, thường xuyên có trường hợp đệ tử đột nhiên biến mất. Nhưng Trần Duyên dù gì vẫn là đệ tử chân truyền của Tứ Trưởng Lão nên không phải ai cũng dám không lý do gì mà đụng đến.

Thấy Trần Duyên không mắc mưu, 2 tay Ngô Thiên nắm chặt lại suy nghỉ điều gì đó rồi quyết định buông tha quay người rời đi.

– Trần Duyên ngươi được lắm tông môn luận bàn dành cho luyện khí kỳ 3 năm 1 lần còn 2 năm nữa, đến lúc đó ta đã là luyện khí kỳ tầng 9 thậm chí là luyện khí kỳ nguyên mãn, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là đau khổ đến lúc đó dù ta có giết ngươi thì lão gia hỏa kia cũng không làm gì được ta.

Thấy Ngô Thiên rời đi Trần Duyên biết tên đó sẽ không buông tha dễ dàng như vậy, nhưng cũng không suy nghĩ nhiều. Điều cần làm bây giờ là phải trở nên mạnh mẽ, có thực lực trong tay thì bao nhiêu nhẫn nhục hôm nay ta sẽ hoàn trả gấp trăm lần.

Bước vào tàng kinh các trước cổng có 1 lão giã nằm trên chiếc võng đang đu đưa, nhìn lão da nhăn nheo giống như đã bước nữa bước vào quan tài. Nhưng Trần Duyên không dám khinh thường bước tới trước chắp tay cung kính hô:

– Kính xin tiền bối cho phép đệ tử vào tàng kinh các lựa chọn công pháp và pháp quyết.

Trần Duyên chưa kịp ngẩng đầu thì có cảm giác có người sau lưng chạm nhẹ tay lên lưng mình. Đang muốn thoát ra thì lại nghe giọng nói ồm ồm của lão giã:

– Đứng yên không được cử động.

Trần Duyên nhìn phía trước chiếc võng còn đang đu đưa mà người thì đã không còn.

– Ừm… ừm thì ra là vậy.

Lão giả gật đầu vài lần liền nói:

– Ngươi là mộc thuộc tính thì hãy đến bên kệ chứa mộc pháp quyết ở cuối dãy tầng 2 mà lựa chọn. Luyện khí tầng 3 à, vậy ngươi được lựa chọn 1 môn công pháp và 1 môn pháp quyết suy nghĩ cẩn thận đừng tham công bỏ gốc lấy ngọn.
– Đa tạ ý tốt của tiền bối.

Hắn chắp tay hành lễ rồi cất bước lên tầng 2. Đi thẳng 1 mạch đến dãy chứa mộc công pháp không cần để ý đến những hệ khác. Đùa à học công pháp khác hệ các nguyên tố tương khắc lẫn nhau nhẹ thì tàn phế suốt đời, nặng thị thân vong đạo tiêu nên không ai làm những chuyện ngu ngốc thế cả.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219