Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 137
Phần 137: Chuyển không động phủ

Hai vị thê tử đều không còn ở tại khiến Trần Duyên đã không còn hứng thú ở lại Ma Kiếm Tông. Bản thân đã là tu sĩ Trúc Cơ hàng thật giá thật hắn liền đi đến quyết định tìm tới một nhiệm vụ lâu dài nào đó xuất hành lịch luyện tìm kiếm cơ duyên.

Trước khi rời đi Trần Duyên đã nhanh tay chuyển dời hắn động phủ vào bên trong Tiểu Phương Thế Giới, Chu Lão hao phí mất vài năm truy xét cuối cùng cũng đã chào thua. Một phần vì tu vi của lão cũng khó có thể tra rõ ngọn nguồn nơi này, phần khác thì lão cũng chỉ là một tia thần hồn mấy năm rời xa Trần Duyên não hải cũng đã là lão giới hạn. Nếu như còn tiếp tục cưỡng cầu e rằng hồn phi phách tán là điều không thể tránh khỏi.

Bên trong Tiểu Phương Thế Giới cực kỳ bình yên, bình yên đến mức khiến hắn cảm thấy kỳ lạ. Sinh linh sống dưới vòm trời này chỉ cần sống đủ lâu liền có cơ hội hấp thụ linh khí càng nhiều, từ đó cải biến thể chất một bước lên mây. Thậm chí có những tồn tại vài vạn năm bắt đàu hình thành linh trí bước vào con đường tu luyện.

Trần Duyên cảm nhận rằng bên trong nơi này không khác gì một nhà tù giam giữ, những thứ có nguồn gốc ở nơi đây sau qua vạn năm sinh trưởng hắn không hề cảm nhận điều gì khác lạ, tất cả đều chỉ là những dã thảo thông thường. Thậm chí linh khí nơi đây cực kỳ yếu ớt, chỉ khi hắn đem thiên tài địa bảo, linh thạch, linh mộc… gieo trồng xuống nơi này mới dần khỏi sắc.

– Tiểu Phương Thế Giới này chỉ như một lục địa hoang sơ, từng tia linh khí thậm chí còn chưa kịp hình thành.

Chu lão từng cảm thán.

Nhưng điều đó lại không hề khiến Trần Duyên thất vọng, nếu như đây quả thật là một lục đia hoang sơ hắn liền có thể cải tạo mọi thứ thật hợp ý.

Nghĩ là làm, bên trong công hiến điện Cao Hàn mặt mày xám xịt kháp nơi thu mua nào là nông cụ, hạt giống, thậm chí là phân yêu thú khiến những kẻ quen biết hắn một phen cười sảng khoái.

– Hahaha lão Cao không lẽ vừa đột phá Trúc Cơ khiến ngươi vui mừng quá độ khiến đầu bị vô nước.
– Sao ngươi lại nói vậy, biết đâu hắn lại muốn làm một Linh Thảo Sư cao tay. Vài trăm năm nữa linh thảo chúng ta cầm trên tay còn phải qua tay hắn.

Đồng bạn chăm chọc khiến Cao Hàn đỏ mặt.

– Công tử ngài sao không sai khiến kẻ dưới mà làm những chuyện mất mặt này, còn sai lão nô phải đi thu mua chúng làm mặt mo này quả thật không biết giấu đi đâu.

Cao Hàn kính cẩn đưa túi trữ vật đã được nít đầy những thứ lặt vặt trêm mặt không khỏi ai oán.

– Ngươi không phải là kẻ dưới sao?

Cao Hàn im bặt lui ra.

Tiểu Phương Thế Giới này dù cho chưa thể chính thức nhận chủ nhưng Trần Duyên từ lâu đã xem nơi này là vật trong túi. Hắn đã nhiều lần đem linh thảo ươm trồng, lần này cực kỳ khác biệt. Động phủ đều đã được chuyển không tới đây, các nàng cũng vô cùng yêu thích. Tuy tu sĩ cư ngụ trong động phủ đã là chuyện kinh thiên địa nghĩa vạn vạn năm nay. Không chỉ lợi thế bí mật không muốn kẻ khác biết còn thuận tiện mở rộng khi cần thiết.

Có điều đó là chuyện của rất lâu trước đây, nhân loại làm ra nhà cửa lộng lẫy, tiện nghi gấp vạn lần. Các nàng thân nữ nhi ưa thích sạch sẽ, tuy động phủ đã được các nàng chăm sóc “như lau như li” nhưng cảm giác tù túng tối tăm làm sao có thể thay thế nơi mặt đất tràn ngập sinh khí.

– Chủ nhân chúng thiếp giờ đây có thể từng giây từng khác bên cạnh chàng rồi.

Hạ Thảo hạnh phúc dựa vào hắn lồng ngực, mỗi lần hắn rời đi là mỗi lần nàng tâm can như thắt lại. Nỗi nhớ mong không thể nào kể xiết, chỉ khi trông thấy Trần Duyên bình an trở về hòn đá tảng trong lòng nàng mới có thể buông lơi.

Trần Duyên là kẻ biết rõ hơn ai hết, hắn mỗi khi kề bên đều cảm nhận được tình yêu vô hạng từ tiên thiên mỹ nữ này, yêu chiều hết mực dành cho nàng khiến các nữ nhận hắn cũng phải có chút ghen tị.

– Ha ha ha… sắc lang ta mà không có các nàng bên người thì khác nào “đại kỳ vô phong” chứ.

Trần Duyên bây giờ đã là đại thổ hào, bên trong nội viên xa hoa Cao Hàn tìm về hắn đắc ý cười ha hả.

– Nhu nhi lời tướng công của nàng không sai chứ?

Bên dưới là Kim Nhu nhan sắc khuynh thành ngàn dặm khó gặp. Nàng sắc mặt lạnh lùng không đổi giúp hắn xoa bóp chân, được Trần Duyên nhẹ nhàng xoa đầu khiến mỹ nhân chợt giật mình trên gương mặt xuất hiện một tia phấn hồng.

Trần Duyên đắc ý, hắn từ lâu đã nghĩ tới việc tạo ra một thiên đường nơi mà hắn cùng chúng thê tử có thể ngày ngày uyên ương mộc dục, nơi mà linh khí tràn ngập để chúng nữ vô ưu vô lo một tâm cùng hắn đạp tiên đạo.

Ý đồ của Trần Duyên đương nhiên được các nàng vô cùng ủng hộ, hắn đem hết linh thảo trân quý trong đó có hơn mười cây Thanh Tâm Thảo cũng được mang ra. Chúng nữ cũng bắt tay gieo trồng những hạt giống linh thảo, khắp nơi tiếng cười giòn tan vang lên không dứt.

Chứng kiến hơn mười vị tuyệt sắc mỹ nữ vui đùa làm sao Trần Duyên có thể kìm nén, hắn cuối cùng cũng lao vào vòng vây. Dã chiến kinh hoàng cuối cùng cũng diễn ra, hắn chơi đùa trên các nàng ngọc thể như lạc vào bể dục, tới khi tỉnh lại cũng đã là chuyện một tháng sau đó.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219