Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 172
Phần 172: Đoàn người tề tựu

Trần Duyên rời đi không lâu, trên không trung lão đạo sĩ cũng đã truy tới.

– Gì thế kia, hắn không phải là Ma Huyết Tông người sao, đáng tiếc thần hồn đã bị tỗn thương không thể tra xét ra điều gì.
– Vạn Hồn Vực quả nhiên không thể có sinh linh tồn tại, ngay cả dã thảo cũng không thể sinh trưởng làm sao xuất hiện một đầu yêu thú chứ.

Lão thần thức tra xét một lượt quả nhiên không ngoài dự đoán.

– Đám đệ tử kia cũng còn mấy ngày đường nữa mới đây. Được, lão phu quyết tâm phải tận mắt chứng kiến màn kịch đặc sắc này.

Lão ngoan đồng ẩn mình cách đó không xa, không ngờ chỉ đơn thuần giám sát Bách Niên Chi Chiến lão đã làm không dưới 10 lần nhưng đây là điều trước đây chưa hề xảy ra.

Cách đó chừng trăm dặm toán người nhân số đã không ít, dẫn đầu không ai xa lạ chính là Ma Kiếm Sơn người. Nhân số mỗi ngày đều tăng lên, rõ ràng Giáp đẵng yêu thú khiến người khác không thể chối từ, đặc biệt là yêu thú non gần như tuyệt tích dù cho có xuất hiện trong hội trường đấu giá cũng là lĩnh vực của Kim Đan tu sĩ bọn họ không dám nhúng tay vào.

– Ha ha ha Bạch sư muội, Như sư đệ, hai người sao lại đồng hành tới đây, còn Tưởng Niệm sư muội đâu a.
– Tưởng sư tỷ vô ý trọng thương, Trần Duyên sư huynh ở lại chăm sóc nàng, thứ lỗi không thể góp mặt.

Gần tới ngày đã hẹn Như Phong, Bạch Long liền xuất hiện, trử thành người trong cuộc muốn chung một phần sức lực chém giết đầu yêu thú kia.

– Nếu nàng thương thế trầm trọng tại sao không gặp ta, nói về đan dược Vạn Vân Phi ta không thiếu a. Để tền Trần Duyên kia ở lại càng khiến Tưởng Niệm sư muội thương thế ngày thêm trầm trọng.

Vạn Vân Phi đối với nữ nhân lạnh lùng, tuyệt sắc như Tưởng Niệm từ lâu đã đem lòng mơ tưởng. Chỉ là nàng thực lực không tầm thường hắn chỉ có thể dùng lời dụ ngọt không dám hàm hồ ra tay.

– Vạn sư huynh quá lời, đại sư huynh chúng ta thực lực chỉ sợ…

Nói tới đây đoàn người lại tiếp nhận càng nhiều thêm, trọng yếu nhất là thân ảnh nam nhân dang người đặc biệt to lớn, cơ bắp trên người cứng rắn như đá tảng, hắn chỉ đơn thuần bước đi cũng đủ khiến những người xung quanh cảm giác bị áp chế.

– Viên sư đệ, hân hạnh, hân hạnh. Không ngờ chúng ta lại có phúc khí được Viên sư đệ nhớ đến.

Viên Thành Lực thời gian dài trở lai, hắn cũng là người duy nhất sống sót của Bình Địa Sơn trở ra. Cả người cao hơn hai trước thần sắc dần lộ ra khí tức không phải của nhân loại. Không ngờ nhân hình kỳ dị kia chỉ qua hai hô hấp đã trở thành thông thường nhân dạng khiến không ít kẻ choáng váng.

– Vạn Vân Phi sư huynh khách sáo rồi, ta chỉ là kẻ qua đường muốn một lần tận mắt trông thấy yêu thú cao đẵng mà thôi.

Hai người khách sáo mấy câu cũng không thể đợi được mà tiếp tục lên đường. Bên kia chiến tuyến hai tiểu đội còn lại của Ma Huyết Tông cũng đã đứng trước Vạn Hồn Vực, bọn chúng không ít lần thả ra tin tức nhưng kỳ lạ thay tất cả đều bặt vô âm tín.

– Lưu Diễn có thật là Lăng sư huynh muốn chúng ta gặp nhau tại đây?
– Không sai, 5 ngày trước Lăng sư huynh đã dùng Huyết Sát Phù triệu tập chúng ta, Tu sư đệ còn nói rõ tại đỉnh cao nhất của Vạn Hồn Vực.
– Không sai… ta có thể làm chứng.
– Không sai.

Bốn kẻ theo hắn không ngừng đứng ra đảm bảo.

– Vậy thì nơi gặp mặt ở trên kia, chúng ta nhanh đi thôi kẻo bỏ lở thời cơ.

Mười người chân đạp pháp khí nhắm thẳng mõm đá cheo leo kia, khi tới nơi tất cả đều không tin vào mắt mình, trước mắt bọn chúng tên Tu sư đệ kia bị treo ngược trên thân gỗ. Cả người không còn khí tức lưu chuyển.

– Tu… Tu sư đệ.
– Cẩn trọng coi chừng có bẩy rạp.

Một tên vốn là bằng hữu chí thân của hắn lao tới mặc cho hắn sư huynh cảnh báo. Có lẽ hắn đã quá lo xa tên kia phi thân lại gần, đem thi thể tên tu sĩ họ Tu kia xuống bình an vô sự.

– Bẩm báo sư huynh gần đây không có ai.

Tên huyết bào sắc mặt âm trầm, hắn là kẻ đã dẫn dắt đồng bọn tới đây không ngờ chỉ để tận mắt chứng kiến thảm cảnh này.

– Sư huynh, Tu sư đệ chết thật thảm a, ngay cả đan điền cũng bị phế, thậm chí bị treo ngược cho tới chết. Chúng ta phải vì Tu sư đệ báo thù.
– Phải, phải, vì Tu sư đệ báo thù.

Bọn hắn sư huynh đệ thảm trạng khó lòng khiến kẻ khác nguôi giận, bọn hắn không thể nhắm mắt làm ngơ.

– Lụt soát mọi ngõ ngách, không để một kẻ nào trốn thoát.
– Tuân lệnh.

Mười bóng người tách ra trải dài 10 dặm gần đó, từng tảng cự thạch đều bị thăm dò qua, không nơi nào bỏ xót. Nhưng tất cả cũng chỉ là muối bỏ bể, bọn chúng không thể truy ra bất cứ dấu vết giao đấu nào, mọi thứ dường như bị một màn sương mờ che khuất.

– Sư huynh không hay rồi, có một toán người đang tới đây, bọn chúng đều ngự pháp khí phi hành, số lượng có thể lên cả trăm tên.
– Ngươi nói cái gì cả trăm tu sĩ Trúc Cơ đang trên đường tới đây?

Hắn sắc mặt tái mét, nếu chỉ có vài người hắn còn có thể suy đoán bọn chúng vô tình đi qua. Nhưng một toán hàng trăm người thanh thế không nhỏ hắn không tin đây chỉ là một sự tình cờ.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219