Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 152
Phần 152: Lục Đường Lang đột phá, sinh biến dị

Quả nhiên Khôi Lỗi Tông ấp ủ một âm mưu kinh người, tòa tiểu thành này chỉ là một trong rất nhiều nơi bọn chúng thuần dưỡng thi sát. Thậm chí là căn cứ nhỏ nhất nên mới sai sử ba tên Trúc Cơ tọa chấn trong đó Hà Thiên Dẫn lĩnh đội.

Những lão bất tử kia muốn thu về ngàn vạn cương thi nên đã phái chúng đệ tử đi khắp nơi bí mật tìm những tòa thành của phàm nhân để không bị các môn phái khác phát hiện ra. Nếu không phải tình cờ Trần Duyên giết chết Thiên Dẫn thì bí mật động trời này hẵn bị che giấu thêm một hồi lâu a.

– Trong thần hồn của ả còn để lại ba nơi khác cách đây cũng không xa, bọn chúng đều là tiểu thành nếu ngươi có hứng thú thì khà… khà…

Một già một trẻ bản tính xấu xa, âm trầm nhìn nhau cười như thể báo hiệu một hồi tổn thất cực lớn của Khôi Lỗi Tông. Thu lấy trên người túi tữ vật, thi thể Trúc Cơ được hai đầu Lục Đường Lang tận tình chiếu cố.

– Hời tên kia ắt hẵn cũng là nhị tầng Trúc Cơ a, quả là đáng tiếc.

Thả ra Phệ Huyết Trùng thi thành liền trở thành bình địa, còn hơn mười tên Luyện Khí kỳ đệ tử đương nhiên không thể thoát khỏi cái chết. Bọn chúng không ngờ rằng hai vị sư thúc vừa rời đi không lâu lại đưa về một đại họa.

– Cặp Lục Đường Lang này chúng muốn đột phá, tiểu tử ngươi còn không mau bày trận.

Chu lão ánh mắt tinh tường nhìn ra thời khắc trọng đại, mấy năm đi cùng Trần Duyên từ khi còn trong trứng nước, hấp thụ biết bao huyết nhục cấp hai yêu thú đến tu sĩ Trúc Cơ cuối cùng bọn chúng cũng đã có thể nối gót theo Tiểu Huyết đột phá cấp hai linh trùng.

– Thần Khống Vạn Trùng.

Đồ án linh trùng lần nữa hiện ra trên mi tâm, đồng thời cả Nhất Lục cùng Nhị Lục trên thân cũng hiện hữu. Tiểu Mập Mạp cùng Trần Duyên thần thức gần như tất cả đều đổ dồn về cặp đường lang.

Cặp Lục Đường Lang quả thật không làm hắn thất vọng, trông thấy Tiểu Huyết lần trước bọn chúng cũng quyết không chịu thua. Song đao run rẩy cắm chặt xuống đất sáu chân bám chặt, lớp vỏ chuyển màu thành vàng ố từng mảng, từng mảng rơi xuống để lộ tia lục quang thần bí bên trong.

Động tĩnh quả thật không nhỏ, những dã thú gần đó bị đánh động tò mò tiến lại gần. Tiểu Huyết quả nhiên không hổ là tinh cậy linh trùng, không một con ruồi có thể lọt qua. Bọn chúng cái gì cũng không thấy liền oan uổng mất mạng.

– Các ngươi cẩn trọng, chúng ta đang tới rất gần.

Đoàn mười người tay lăm lăm binh khí dẫn đầu là một tên Trúc Cơ kỳ tu sĩ thận trọng tiến đến. Bọn chúng vốn là tán tu dự định sẽ đi vào Song Hà Quốc nghỉ ngơi một thời gian sau đó mới quyết định trở về. Không ngờ khi lại gần liền phát hiện ra kỳ dị đông tĩnh. Ban đầu có rất nhiều người phản đối nhưng tán tu bọn chúng tài sản lại ít tới mức đáng thương đứng trước dụ hoặc lớn thế này không thể kiềm chế. Cuối cùng chỉ còn mười tên không sợ chết mon men tới gần.

– Phía trước là linh trùng mau dàn trận.
– Có linh trùng chấn giữ thì trong đó tám thành chính là bảo vật. Huynh đệ chúng ta phải đồng tâm hiệp lực, mới mong có ngày đạt thành đại đạo.

Tên Trúc Cơ tu sĩ khí thế sôi trào hét lớn. Hắn nhận ra kỳ lạ linh trùng này đều là cấp một không thể uy hiếp bản thân tính mạng. Đồng thời hô hào những kẻ khác hòng lôi kéo một chút thời gian để hắn có thể cướp lấy bảo vật.

Năm đầu Phệ Huyết Trùng đều bị một kiếm diệt gọn, tên Trúc Cơ tu sĩ lòng tin bành trướng mặt kệ đồng đạo đang van xin cứu mạng tự thân lao vào trong mỗi lúc một sâu.

– Nơi này lẽ nào là trùng ổ, ta đã giết gần trăm đầu nhưng bọn chúng không khác gì lá mùa thu chém mãi không hết.

Hắn đã nhận thấy có điều bất ổn, Phệ Huyết Trùng vây quanh càng lúc càng đông đảo che khuất cả tầm nhìn.

– Không ổn là vây công.

Hoảng hốt, hàng vạn đầu linh trùng kỳ quái bao vây. Tiểu Huyết trông thấy đồng loại ngã xuống đã thật sự động nộ, thân chinh cùng hắn giao chiến.

– Đây ắt hẵn là trùng vương, chỉ cần giết được nó thì bọn chúng sẽ tự đông tan vỡ a.

Hắn trông thấy Tiểu Huyết lại gần không hề hoảng sợ thậm chí còn mừng thầm. Cùng một đầu cấp hai linh trùng giao chiến còn đỡ hơn rất nhiều so với việc bị hàng vạn linh trùng xâu xé.

– Keeng… ah… ah…

Tên tu sĩ song mục mở lớn, hắn thân tán tu không thể mua cho bản thân một thanh cấp hai pháp khí nhưng ỷ vào tự thân thự lực ắt hẳn có thể cùng cấp hai linh trùng giao đấu. Sự thật lại quá chua chát, pháp kiếm không thể chống chịu bị phế bỏ liền kéo theo đó là đầu lâu đã rời khỏi cổ.

Hàng vạn Phệ Huyết Trùng ngửi thấy mùi huyết dịch liền trở nên điên cuồng lao vào xâu xé hắn thi thể.

Âu đó cũng là chuyện thường ngày của tu tiên giới, gặp phải thiên địa cơ duyên nếu như ngươi đủ bản lĩnh liền có thể thu về cho bản thân thiên đại thực lực, nếu không ngay cả một mảnh xương cũng không còn. Một tu sĩ Trúc Cơ nếu ném vào một môn phái nhỏ cũng đủ để xưng hùng xưng bá trở thành kẻ đứng đầu nhưng cũng chỉ là một hạt cát nhỏ bé khi đi ra biển lớn.

Bên trong, Trần Duyên rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm. Cặp Lục Đường Lang đã thành công đột phá, thanh thế xem ra cũng không kém Tiểu Huyết gây ra trước kia thậm chi còn có phần mãnh liệt hơn.

Lục Đường Lang sau khi đột phá đã cao hơn hắn nữa đầu người, song đao có vẻ sắc bén hơn trước. Trần Duyên thậm chí còn cảm nhận được một chút luồn khí lưu chuyển trên thân đao, rõ ràng là…

– Đao ý linh trùng có thể sao?

Trần Duyên bất khả tư nghị nhìn chằm chằm vào hắn linh trùng. Có những kẻ cả đời còn không luyện thành ngay cả hắn một phần muốn đẩy nhanh tốc độ được Chu lão chính tay kích phát.

– Quả nhiên là đao ý. Nhưng chỉ là hạt giống đao ý còn kém một vạn chín ngàn dặm nữa mới có thể chạm tới.

Chu lão hài lòng mỉm cười.

– Khà khà khà tiểu tử ngươi quả nhiên vận may không nhỏ a, hai đầu Lục Đường Lang này không chỉ sinh ra đao ý, thậm chí bọn chúng cũng đã biến dị.
– Biến dị?

Trần Duyên lúc này mới nhận ra, lớp vỏ không khác gì diệp thảo trước kia đã hoàn toàn bị thay thế. Vẻ ngoài không khác gì pho tượng được chạm khắc từ mỹ ngọc óng ánh.

– Không sai, chúng đã trở thành Ngọc Thạch Đường Lang chân quý.

Lạ lẫm vẻ ngoài của bản thân cặp đường lang không ngừng tra xét đồng thời mở miệng kêu gọi chủ nhân sợ rằng hắn không nhận ra bọn chúng.

– Xì… xì…

Tiếng động cánh của Tiểu Huyết vang lên, nhận ra động tĩnh không còn Tiểu Huyết đoán ra Lục Đường Lang lột xác đã kết thúc liền vội vàng quay trở về hội họp.

Nhìn thấy hai tồn tại lạ lẫm không chút do dự Tiểu Huyết xông tới tấn công.

– Khoan đã…

Trần Duyên chưa kịp ngăn cản thì hai tàn ảnh đã lao đi, đến khi hắn chợt nhận ra song đao đã kề trước người Tiểu Huyết.

– Vậy… quá nhanh đi.

Thực lực Tiểu Huyết hắn là kẻ rõ hơn ai hết, sợ rằng cấp hai Đinh đẵng yêu thú mới có thể cùng Tiểu Huyết một trận đại chiến. Không ngờ chỉ trong chớp mắt liền bị chế trụ.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219