Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 144
Phần 144: Trực chỉ Song Hà Quốc

Nắm trong tay địa đồ Trần Duyên thập phần hài lòng, tuy nội tâm có chút nôn nóng nhưng cũng không vội đi ngay. Dù sao một tên tu sĩ Trúc Cơ mất tích vài ba tháng cũng không phải là điều gì thất thường.

– Lam Linh đạo hữu có được địa đồ tường tận tới mức này ắt hẵn cũng là người vùng này đi?
– Không sai, ta động phủ xác thực là gần đó kiến tạo nên mới có thể cùng tên súc sinh kia có chút qua lại.

Nàng nghiến răng hận không thể tự tay xé hắn thành trăm mảnh.

– Nếu đã như vậy thì lại càng thuận tiện, mãnh long không thể so sánh cùng địa đầu xà. Hay là đạo hữu vì ta mà dẫn đường, không phải chính đạo hữu cũng muốn đem hùng mật quay trở về sao?
– Chuyện này…

Lam Linh có chút do dự, dù hắn đã ra tay nghĩa hiệp cứu nàng một mạng nhưng mỹ phụ cũng nhìn ra được chủ ý của hắn hoàn toàn đặt lên người của tên Thiên Dẫn xấu số. Nàng cũng chỉ là vận số không tệ trùng hợp không phải chết. Lúc này trong người nội thương còn chưa thể hồi phục nếu như tên kia giỡ trò thì…

– Nếu như đạo hữu đã có chuyện khó nói thì ta cũng không cưỡng cầu, chỉ là đừng nhắc tới nội thương trầm trọng kia, chỉ cần dâm độc phát tán ngươi liền chôn xác tại nơi đây thôi.

Hắn mặt ngoài thiếu kiên nhẫn, hừ lạnh quay người trực tiếp bỏ đi. Mỹ phụ chột dạ, nàng ngọc thủ siết chặt quyết dẹp bỏ mâu thuẫn trong đầu vội vàng chạy tới khẩn khoảng cầu xin.

– Đạo hữu chớ nổi khí a, chỉ là ta trong người trúng độc đã khó có thể kìm nén, sợ rằng đi cùng ngươi ta sẽ không thể chịu nổi mà…

Nới tới đây nàng trên mặt như đã phủ lên lớp phấn hồng, ngượng ngùng không dám nhìn hắn. Mỹ phụ lúc này không khác gì một tiểu cô nương đang phát xuân, dù cho hắn và nàng có cách xa mười bước nhưng khí chất nam nhân từ Trần Duyên vẫn khiến nàng tâm trí như bị mê đảo.

– Thì ra là ta đã hiểu lầm, Lam Linh đạo hữu không cần phải bận tâm.

Trần Duyên nhẹ cười quay đi, khoảng chừng một chén trà hắn quay lại phía sau còn dẫn theo một cô nương. Trông thấy Lam Linh nghi hoặc hắn cũng không ngần ngại bước tới.

– Để ta giới thiệu đây là nương tử của ta nàng nhũ danh là Kim Liên, Liên nhi đây là Lam Linh đạo hữu mà ta đã kể cho nàng nghe.
– Thì ra là Trần Duyên đạo hữu đã có song tu đạo lữ, Lam Linh ra mắt Kim Liên đạo hữu.

Khi biết được hắn đã có thê tử nàng tưởng chừng nội tâm trút bỏ một mối lo âu không nhỏ, nhưng không biết từ đâu môt cảm giác thấp phần khó chịu trỗi dậy khiến nàng đối với vị thê tử kia của hắn rõ rằng lại nhìn không thuận mắt.

– Lam Linh đạo hữu chớ khách sáo, muội đã nghe tướng công nhắc tới tình cảnh đáng thương của tỉ khiến muội thập phần xót xa. Điều này càng làm muội nhớ tới bản thân khi xưa nếu không có tướng công xuất hiện thì muội đã không biết phải lưu lạc tới phương trời nào.

Kim Liên hồng bào kín kẻ, suối tóc búi cao, từng lời nói cử chỉ không hề thua kém một phu nhân nhà quyền quý. So với trước kia quả nhiên đã khác xa một trời một vực.

– Ha ha ha nàng quả nhiên cùng Lam Linh đạo hữu trò chuyện vô cùng hợp đạo a, lúc này trời đã không còn sớm hay là chúng ta khởi hành kẻo muộn.

Hai nàng gật đầu tán thành, từ nơi đây để đên Song Hà Quốc chính là ba tháng không thể nhanh hơn. Nếu như cứ mãi chần chừ sẽ hỏng việc lớn.

– Lam Linh tỉ nội thương trong người rất trầm trọng hay là không nên bộ hành nếu không khó có thể hồi phục.
– Nhưng nơi đây tứ phía là rừng rậm, chúng ta không thể phi hành được.

Kiêm Liên gật đầu mỉm cười ra hiệu cho nàng yên lòng, ngọc thủ khẽ bắt ấn, từ trên người mỹ phụ hồng quang nhẹ nhàng bao phủ.

– Huyền Vũ Hồng Liên.

Hồng Liên ngũ phiến phơn phớt hồng, phiêu miễu giữa hư không. Đã là nữ nhân đứng trước tạo vật thánh khiết, tuyệt mỹ như vậy làm sao có thể không ngơ ngác.

– Lam Linh tỉ cùng muội lên đây đi, đường còn xa chúng ta không thể tiếp tục lãng phí a.

Kim Liên lời nói như đối với thân thuộc tỉ muội khiến nàng cũng không tiện chối từ, ngại ngùng nắm lấy tay ngọc từng bước lên phía trên đài sen.

– Mộc linh khí nơi đây quá hùng hậu quá bất khả tư nghị a.

Ngay tức khắc với tu vi cao thâm Lam Linh đã nhanh chóng nhận ra xung quanh đã thây đổi nghiêng trời lệch đất. Trước kia trong động phủ dù đã cố ý phí không ít linh thạch mang về Tụ Linh Trận có thể hấp thu xung quanh tinh hoa trời đất đề cao nữa thành linh khí. Chỉ nhiêu đó thôi đã tiêu tốn của nàng hơn 3 vạn linh thạch đó chính là tích xúc hơn trăm năm của nàng.

– Hi hi hi muội tự bêu xấu rồi, Huyền Vũ Hồng Liên này không chỉ là pháp bảo có lực lượng sát thương không tệ, nhưng trọng yếu nhất là có thể khiến người tu luyện có thể thanh tĩnh, tránh bớt tâm ma.

Nàng đối với cái này pháp bảo thập phần trân quý có thể nói đó là tính mạng thứ hai của mình. Trần Duyên trong một buổi đấu giá nhỏ đã không tiếc hết thảy bỏ ra trăm vạn linh thạch, có thể nói đó là một con số không tưởng dù là tu sĩ Kim Đan kỳ cũng có chút cảm thấy thịt đau.

Nhìn dáng vẻ trân quý của hắn các nàng cũng suy đoán không ít nguyên do Trần Duyên bằng mọi giá đoạt tới tay.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219