Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 63
Phần 63: Nhất Tâm Đa Dụng bước đầu

Cơn đau ập tới, cơ thể hắn như bị xé rời. Gắng gượng chống đỡ cơ thể gần như đã kiệt sức trước mắt hắn lúc này là mặt hồ phẳng lặng, không hề có ngọn gió nào quét qua. Xung quanh là màu xanh của cây cỏ, những tiểu thú gần đó lấp ló sau ngọn cây.

Thấy Trần Duyên tỉnh lại Tiểu Mập Mạp quá đỗi mừng rỡ cố sức trèo lên vai hắn kêu chi… chi… không ngớt.

Tinh Thần Trùng vốn là bản mạng linh trùng của Trần Duyên sau hồi lâu câu thông tinh thần cuối cùng hắn cũng hiểu chuyện gì xảy ra.

Khi biết chuyện tên bạch phát thanh niên kia càng khiến Trần Duyên đau đầu, nguy cơ từ đầu cương thi lạ lùng kia chưa được trừ khử nay lại có thêm kẻ địch mới.

“Kỳ lạ, tại sao hắn không nhân lúc ta bất tỉnh mà ra tay trừ khử. Tên này ra tay đánh lén khẳng định không phải là thiện nam tín nữ gì”. Trần Duyên nghi vấn.

“Tiểu tử ngươi tưởng rằng hắn không muốn sao?”. Chu lão lại lần nữa hiện lên vẻ mặt như muốn nổi khí.

– Nếu như không phải kiên kị linh trùng xung quanh thì tiểu tử ngươi giờ đây đã thật sự xong rồi, không chỉ vậy mà còn suýt chút nữa kéo theo mạng già của ta.

Lão thật sự đã nổi khí quát lớn.

“Nhưng chính ta cũng không ngờ phía sau lại có tiểu thâu chờ đợi cơ hội”. Hắn cố gắng chống chế trước mặt lão.

– Hừ ngươi có biết tên bạch phát tiểu tử kia đã chực sẵn ở đó tích súc chân khí hơn ba chung trà không? Tâm chí ngươi chỉ nghỉ tới chém giết đầu cương thi kia không hề có một chút đề phòng nào.

Nghe Chu lão chỉ ra điểm chí mạng của bản thân khiến Trần Duyên không thể phản bác lại. Để cho kẻ thù tích súc chân khí hơn ba chung trà mà bản thân lại không hề hay biết, nếu như không có ngũ trùng đã hình thành linh trí thì mạng của hắn thật sự đã bị hái xuống.

Thấy vẻ mặt lầm lì nghiêm trọng của hắn Chu lão cũng không tiếp tục nặng giọng, từ tốn nói:

– Ngươi tu luyện “Khống Trùng Quyết” nhưng bản thân lại quên mất đi điều quan trọng nhất, đó chính là “nhất tâm đa dụng”.
– Nhất tâm đa dụng.

Trần Duyên lẫm bẫm như thể hắn đã ngộ ra điều gì.

– Đúng là nhất tâm đa dụng, tiễn thuật của ngươi đúng là tiến bộ thần tốc, từng mũi tên đều tập trung chính xác điểm chí mạng của kẻ thù nhưng đó lại là điểm chí mạng của ngươi.

Chu lão nói ra, ánh mắt thong dong liếc nhìn hắn.

Thấy Chu lão im lặng hắn vốn đã quen cách nói mập mờ của lão cũng không hề tức giận mà nói ra chủ ý của mình.

– Ý Chu lão là do bản thân ta quá chú tâm tới một mục tiêu mà bỏ qua các mục tiêu khác.

Lão gật đầu đạo.

– Tiểu tử ngươi nói không sai nhưng lại chưa đủ, thứ ngươi cần phân tâm nhiều nhất chính là bản thân ngươi. Mặc dù được linh trùng bao quanh có thể nói là tứ phía không lọt nhưng rơi vào tầm ngắm của những tồn tại nguy hiểm hơn thì cũng không thể nào thoát được việc phải ngã xuống.

Thấy vẻ mặt nghiêm trọng của hắn Chu lão khà khà cười lớn.

– Ngươi không cần phải làm vẻ nghiêm trọng, nếu như lão phu nói ra điểu này hẳn phải có cách giúp tiểu tử ngươi giải quyết nổi âu lo này.

Nghe tới đây hai mắt Trần Duyên sáng lên, theo thói quen hắn lại giở trò nịnh nọt lão.

– Hì hì tiểu tử biết người có tu vi thông thiên như Chu lão tiền bối ngài nhất định có cách. Nếu Chu lão thật sự ra tay trên đời này chuện gì cũng có chỉ là việc trong tầm tay.

“Hừ ngươi không cần phải vỗ mông ngựa ta”. Lão hừ lạnh.

Tuy vẻ mặt tức giận nhưng Trần Duyên vẫn nghe được vẻ khoái chí trong lời nói của lão, giữ bộ mặt đệ tử ngoan hiền ngồi ngay ngắn chờ đợi thụ giáo.

Thấy vẻ mong chờ của hắn Chu lão lại cười gian xảo.

– Có phải tiểu tử ngươi đang âm mưu khiến lão phu đưa ra vài loại công pháp đúng không?
– Không, không hề. Tiểu tử chưa hề mang suy nghỉ đó.

Như mèo bị đạp đuôi Trần Duyên không ngờ bị Chu lão nhìn thấu âm mưu nhưng thà chết không nhận. Đây là cơ hội hiếm có móc đồ từ lão keo kiệt này Trần Duyên không thể để lão phật ý được.

Trần Duyên dù gian xảo tới đâu làm sao qua được lão già đã mấy ngàn năm hít thở khí trời này. Vẻ mặt trở lại thẫn thờ như cao nhân đắc đạo, dùng hai ngón tay trỏ vẽ trên mặt đất. Một bên hình tròn, bên còn lại hình vuông liền hừ lạnh.

– Tiểu tử ngươi nếu như không làm được thì đường mơ tưởng tới công pháp của lão phu.

Trong lúc lão còn đang khoái trí muốn nhìn vẻ lóng ngóng của hắn thì Trần Duyên lại lần nữa khiến lão thất vọng, một hình tròn cùng một hình vuông rõ ràng xuất hiện không thua kém gì lão, nhưng bị làm cho tức chết là tên tiểu tử này chỉ cần làm lần đầu là thành công.

Chu lão ngỡ ngàng.

– Có phải tiểu tử ngươi trước đây từng chơi trò này?
– Không hề, đây là lần đầu ta điều kỳ lạ này. Chỉ là không hề khó như Chu lão ngài đã nói.

Thấy Trần Duyên thành thật lão cũng không tiếp tục truy cứu, chỉ có thể thở dài tên tiểu tử này có thiên bẫm đặc biệt.

Lần này lão cũng dùng hai ngón trỏ đặc xuống nền cát, hai chữ hiện ra trước vẻ mặt kimh ngạc của Trần Duyên. Lão thật sự đã cùng một lúc viết hai chữ khác nhau bằng cả hai tay cùng một lúc.

– Được rồi, tiểu tử ngươi hiện nay đã bị thương khá nặng, từ giờ trở đi đến khi vết thương khởi sắc không được rời khỏi nơi đây nữa bước. Chuyên tâm tập luyện bước đầu tiên của nhất tâm đa dụng, nhất tâm nhị dụng.

Nghe lời nói có bảy phần nghiêm túc của lão Trần Duyên biết đây không phải lúc hắn phản bác, ngoan ngoãn ngồi xuống vận “Hóa Mộc Quyết” khôi phục thương thế.

Kể từ đó, mỗi ngày Trần Duyên chỉ có thể dùng một canh giờ để khôi phục thương thế. Hắn liên tục đắm chìm trong việc tu luyện, nhất tâm nhị dụng tuy chỉ là bước đầu tiên nhưng lại không hề dễ dàng. Đã ba tháng nay không những thương thế khởi sắc chậm chạp làm hắn thập phần mong nhớ tam nữ đang chờ đợi ở tông môn thì nhất tâm nhị dụng cũng không hề tiến triển. Những chữ xiêu vẹo lần lượt xuất hiện nếu như không cố gắng thì dù là trạng nguyên bút pháp tuyệt luân cũng khó nhận ra hắn đang viết gì.

Một ngày Chu lão mang vẻ mặt ngái ngủ xuất hiện.

– Hà… đúng là sảng khoái, không bị tiểu tử kia làm phiền đúng thật là an nhàn.

Khẽ bấm đốt ngón tay miệng lẫm nhẫm.

– Đã một năm tròn từ lúc ta cho hắn thử thách. Hy vọng tiểu tử kia không khiến cho lão phu phải đau mắt vì đọc chữ của hắn.

Lão khoái trá thong dong bước tới, lúc này nhìn thấy Trần Duyên đang thoải mái nằm ngáy o o trong mật thất tự đào khiến lão tức giận. Bước vào trong chực ra tay dạy dỗ tên tiểu tử lười biếng kia thì đập vào mắt lão là hàng ngàn hàng vạn chữ được hắn được hắn lấp kín mật thất.

Điều làm lão bất ngờ là chúng không hề vô nghĩa, tất cả đều là những bài thi hay những án văn hàm chứa ý nghĩ bá đạo cùng nét chữ thẳng thớm khắc sâu vào vách đá.

Nghe thấy tiếng động Trần Duyên liền tỉnh dậy, nhìn thấy Chu lão đang ngây ngươi đứng đó liền vội vàng đi tới.

– Chu lão, cả năm nay lão nhân gia…

Chu lão khoát tay làm hắn không thể nào nói được, miệng không thể mở ra làm Trần Duyên khó chịu vùng vẫy.

– Tiểu tử, những chữ ở đây có phải thật sự chính ngươi viết.

Vẻ mặt kinh ngạc của lão khiến Trần Duyên càng tò mò hơn.

– Đương nhiên là ta chứ ai vào đây.

Tiến sát vách tường Trần Duyên dùng hai ngón tay thong dong khắc vào hai chữ khác nhau, từng nét đều cứng cáp không hè xiêu vẹo trước ánh nhìn bất khả tư nghị của Chu lão.

– Được rồi, coi như ngươi miễn cưỡng thông qua.

Lão xoay người rời đi. Trần Duyên bám theo rặng hỏi:

– Ta đã hoàn thành xong nhất tâm nhị dụng, lão nhân gia người mau nói tiếp theo cần phải làm gì.

Lão hừ lạnh cầm lấy cành cây gần đó gõ đầu hắn.

– Tiểu tử ngươi nên biết thế nào là đủ, với thực lực hiện giờ nếu như tiếp tục thì tu vi của ngươi mau chóng bị những tên khác vượt xa. Tuy nhất tâm đa dụng rất hữu ích nhưng không thể nào vượt qua tu vi.

Hắn liền ngộ ra đành cúi đầu theo lão rời đi.

Đường càng lúc càng rộng rãi, lần trước khi bất tỉnh được Tiểu Kim mang vào khiến Trần Duyên không ngờ rằng nơi đây lại rộng lớn như vậy. Bước ra cửa động không khí quen thuộc từ Ma Kiếm Lâm ập tới khiến hắn thở dài, đã hơn một năm từ khi nhận nhiệm vụ từ sư phụ Phong Ma Chân Nhân.

– Đã tới lúc quay trở về.

Nghĩ thầm, ánh mắt liếc qua cự thạch vẫn sừng sững nơi đó Trần Duyên trực chỉ Bạch Lang Thôn.

– Tiểu tử ngươi không nên nói chuyện này với tông môn, viên cự thạch kia là bảo bối rất chân quý. Khi ngươi đã là tu sĩ Kim Đan kỳ thì hãy quay lại đây.

Trần Duyên chỉ khẽ gật đầu.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219