Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 155
Phần 155: Khôi Lỗi Tông để mắt

Khôi Lỗi Tông một trong Tứ Đại Ma Môn, không tọa lạc ở một nơi rừng sâu nước thẳm hay núi non chập chùng, không phải một nơi tử địa giăng đầy độc chất hay yêu thú khát mồi chực chờ nhào ra xé xác con mồi.

Ẩn sau những áng mây dày đặc, hình thể khổng lồ không thua gì những đại sơn hùng vĩ. Thứ khác biệt duy nhất là thứ này lại lơ lửng giữa không trung. Đây chính là Thiên Cổ Hùng Chu, đại thuyền đã trôi lơ lửng từ thời thiên cổ chưa một lần chạm đất đây chính là tông môn của Khôi Lỗi Tông.

Tương truyền rằng vùng phía Bắc đã vạn năm nay đã không được thái dương soi sáng, hầu như tất cả sinh linh đều chìm trong bóng tối. Cả một vùng mấy vạn dặm cây cỏ xanh tốt dần biến chuyển trở thành tử địa khắp nơi đều là cát trắng, từng cơn gió như cắt xé da thịt. Nguyên do không gì khác hơn chính là Khôi Lỗi Tông vì một nguyên cớ khó hiểu đã neo đậu Thiên Cổ Hùng Chu ở nơi này cách đây vạn năm trước.

– Ha ha ha ngươi đã nghe gì chưa, bọn đệ tử bên Khống Thi Đường đã gây ra cực lớn tổn thất a, ngay cả tông chủ cũng bị đánh động.
– Chuyện này đã lan tràn ra khắp tông môn, nghe nói không chỉ vậy chúng ta còn phải bỏ ra không ít thịt đau để bịt miệng Ma Kiếm Tông. Bọn phế vật này lại khiến Chú Tạo Đường chúng ta gồng mình gánh chịu tổn thất.

Khôi Lỗi Tông được chia ra rất nhiều đường trong đó nổi bật nhất chính là Chú Tạo Đường, đệ tử nơi đây đã mang về không tưởng lợi ích cho Khôi Lỗi Tông. Song song với đó chính là Khống Thi Đường, lực lượng chiến đấu nồng cốt của tông môn. Hai đường này cùng nhau chống đỡ Khôi Lỗi Tông tồn tại dù vận thế điên đảo xoay vần.

– Ta nghe không sai thì nhiệm vụ truy bắt kẻ làm lộ bí mật đã được phát động, là một tu sĩ Trúc Cơ mang bên mình thủ đoạn khống trùng cực kỳ lợi hại.
– Khống trùng tu sĩ? Bọn người đó thật sự lợi hại vậy sao?

Dù sao Khôi Lỗi Tông cũng là danh môn đại phái, dù không nhận được bất kỳ tin tức gì nhưng dựa theo những gì Trần Duyên để sót lại tại hiện trường những lão gia hỏa kia sử dụng vài thủ đoạn đặc thù cũng có thể lờ mờ truy xét.

Trần Duyên kẻ thủ ác lại vô cùng thong dong, dù sao nhiệm vụ truy nã hắn cũng chỉ được ban phát trong nội bộ Khôi Lỗi Tông còn hắn thì sau khi rời đi đã ngấm ngầm trở lại cứ địa phía Tây nơi Phong Ma Sơn đệ tử vẫn còn đang chống đỡ trước sự tấn công không ngừng nghĩ từ yêu đàn.

Bạch Lang Thôn bầu không khí vẫn chưa hề hạ hỏa, chúng đệ tử vẫn thay phiên nhau kẻ chiến đấu người tu luyện. Thú triều không phải là thứ diễn ra một sớm một chiều, khoảng thời gian 10 năm kia cũng đã chứng kiến không ít kẻ quật khởi, từ hạng vô danh trở thành nhân vật tiếng tâm không ít.

– Sư đệ ngươi còn có thể bình thản tới mức này a, còn không nhanh đi gặp sư phụ. Lần này ta cũng không biết sư đệ lập được đại công hay mắc phải đại họa nữa, chuyện này chỉ có sư phụ mới có thể cứu đệ.

Bạch Nhiên sắc mặt bất đắc dĩ, hắn tên sư đệ này chính là kẻ khó có thể sống yên ổn. Ra ngoài mới hơn 1 năm không ngờ đã mở ra cực đại cớ sự, giờ đây đã lọt vào tầm ngấm của Khôi Lỗi Tông. Tuy chưa tới mức bị bọn người kia vạch mặt truy sát nhưng chỉ cần nhiêu đó thôi cũng khiến không ít người bỗng nhiên “mất tích” một cách bí ẩn.

– Còn vị cô nương này là…

Lam Linh thần sắc đạm mạc, trên người nàng lúc nào cũng trôi nổi một làn sương sát khí mỏng manh. Dù là đệ tử Khôi Lỗi Tông cũng ít có kẻ nào kỳ dị như nàng, một mỹ nữ dung nhan tuyệt sắc nhưng sau lưng lại mang theo một cổ quan tài thập phần quỷ dị. Trên đường tới đây đã không ít kẻ mát tròn xoe nội tâm thầm kinh ngạc nhưng vì sợ hãi Trần Duyên uy danh đều không dám mở miệng bàn tán.

– Lam Linh đạo hữu là tán tu, chúng ta gần đây đã không ít lần cùng nhau vào sống ra chết nên cũng xem như là bằng hữu tri giao.

Bạch Nhiên đối với thân thế của nàng cũng không quá để tâm, chỉ là mang theo một cổ quan tài bên người, hắn sợ rằng nủ nhân kia chính là đệ tử của Khôi Lỗi Tông trà trộm.

– Dù sao Lam Linh đạo hữu cũng là người ngoài xin dừng bước ở đây, bên trong là nơi trọng điểm của sư môn không thể tự do đi lại.

Mỹ phụ bình thản gật đầu. Bạch Nhiên hài lòng nói qua loa vài câu cùng Trần Duyên cũng liền đạp pháp kiếm rời đi.

– Không phải ngươi bá đạo bắt ta trở thành nữ nhân của ngươi a, sao bây giờ lại không có đãm lược nói ra.

Lam Linh thanh âm chứa đầy sự khinh thường, nàng mắt phượng không thèm liếc hắn lấy một lần.

– Ha ha ha nàng cũng có lúc làm nũng là nữa ư? Đừng trách tướng công không yêu thương nàng, chỉ là lúc này ta đã gây thù chuốc oán không ít nơi. Ngay cả trong Bạch Lang Thôn này tướng công cũng đã từ dạy dỗ không ít kẻ.
– Làm lộ ra nàng là thể tử của ta chỉ khiến nàng gặp phải nguy hiểm thôi.

Trần Duyên không vì bị Lam Linh khinh thường mà buồn rầu, thậm chí hắn lại vô cùng cao hứng tay heo nhân lúc không ai để ý bí mặt nắn bóp nàng kiều đồn. Trần đại sắc lang vô cùng yêu thích nơi này trên thân thể nàng, kiều đồn vểnh cao, căng mịn lại thập phần co giãn làm cho Trần Duyên cứ ra sức dùng lực không biết chán.

– Ưm… ngươi…

Mỹ phụ mắt phượng giận dỗi nhìn qua, nhưng Trần Duyên vẫn mặt dày giả vờ như không hề hay biết điều gì.

– Ta đi vào trong gặp sư phụ, nàng ngoài này ngoan ngoãn đợi tướng công trở về a.

Hắn khoái trí dùng lực lần cuối làm cho mỹ phụ vừa đau nhói lại vừa e thẹn.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219