Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 92
Phần 92: Bí ẩn dưới án văn, 18+

Chỉnh chang lại y phục Trần Duyên nhẹ giọng.

– Cửa không khóa, mời vào.

Đẩy nhẹ cửa, gương mặt không giấu được vẻ mong đợi vội vàng bước vào. Vừa trông thấy Trần Duyên hai nàng không kiềm được nước mắt lao vào lòng hắn. Nhị nữ không ai khác chính là cặp song sinh tỉ muội Lệ Lệ, Liễu Liễu.

– Tại sao lâu nay chàng không tới đây đón chúng thiếp.

Lệ Lệ mau nước mắt không ngừng trách móc.

– Không phải bây giờ ta đã tới đây với các nàng rồi sao.

Trần Duyên thật sự mũi lòng, hắn cảm nhận được tình cảm chân thành của hai nàng đối với hắn.

Ôm nhị nữ vào lòng, tiểu la lị ngày nào giờ đây đã có chút trưởng thành. Thấy hắn không ngừng nắn tiểu đậu của muội muội Lệ Lệ có chút tự hào nói.

– Thiếp biết chàng thích nữ nhân nãi to, chúng thiếp thường ngày đều dặc biệt chăm sóc chúng giờ đây mới được chút thành tựu.

Vừa nói tiểu la lị vừa áp ngực vào người hắn, sờ thấy cặp bạch thỏ tuy không quá lớn nhưng so với những đứa trẻ cũng tuổi đã rất hiếm thấy. Trần Duyên hết sức vừa lòng mà biến chúng đủ mọi hình dạng.

– Ah… ah phu quân chàng từ từ thui, ngày thường thiếp bị tỉ tỉ hành hạ đã rất khổ, không ngờ… ah ngay cả chàng cũng không buông tha cho thiếp.

Liễu Liễu cũng không kiềm được sung sướng thoải mái rên rỉ.

– Tiểu Lệ, nàng rất giỏi, phu quân rất vừa ý. Để ta tưởng thưởng hậu hĩnh cho nàng.

Hai tay ôm hai tỉ muội, hắn hận tại sao ông trời không cho thêm vài cánh tay để dễ dàng động thủ. Hết cách Trần Duyên không khác gì thú hoang dùng răng xé toạc y phục của hai nàng.

Thân thể bé nhỏ dễ dàng bị chiếc lưỡi xấu xa của hắn càng quét. Hai tiểu la lị lâu ngày không được tưới tắm giờ đây được Trần Duyên không ngừng “săn sóc” đã thật sự không thể kiềm được mà rên lên từng tiếng.

Cao trào sắp tới bỗng nhiên Trần Duyên phát hiện có người tiến tới gần, thần thức nhận ra người quen thuộc làm hắn nở nụ cười xấu xa. Bàn tay nhanh chóng ra vào hạ thể khiến nhị nữ không ngừng phóng xuất.

Dọn sạch hiện trường nhẹ nhàng bế hai tiểu la lị thân thể đã mềm nhũn tới cạnh án văn gần đó, đặt hai nàng xuống dưới bàn dùng khăn che phủ. Ngồi xuống mộc tọa lấy ra cự long khủng bố vỗ nhẹ lên mặt Lệ Lệ.

Chưa kịp hoàn hồn thì Liễu Liễu đã nhanh tay hơn tỉ tỉ liền bắt lấy cự long mà vỗ về. Nhận ra bản thân bị nẫng tay trên nàng liền giành lại cự long đưa vào miệng ngọc như thể xác định chủ quyền.

Thấy Liễu Liễu phồng má giận dỗi Trần Duyên xoa đầu nhỏ để nàng dùng chiếc lưỡi đinh hương chăm sóc phần còn lại, dù sao tỉ tỉ nàng cũng không thể cho hết cự long vào miệng ngọc.

– Cộc… cộc…

Tiếng gõ cửa đột ngột vang lên, nhị nữ hoảng sợ vội vàng muốn thả ra thì bị Trần Duyên ngăn cản. Bắt lấy đầu Lệ Lệ kéo về hướng mình khiến cho cự long vào sâu đột ngột, Liễu Liễu quỳ bên cạnh không tin vào mắt mình nhưng thấy hắn ánh mắt yên tâm khiến nàng bình tĩnh trở lại. Thân thể trần truồng ôm lấy tỉ tỉ an ủi.

Lệ Lệ cũng đã thoát khỏi hoảng sợ, theo ý trượng phu không ngừng giúp mệnh căn của hắn cọ rữa.

Thấy nhị nữ đã an ổn, Trần Duyên không khỏi lấy lại vẻ thảnh thơi thường ngày nhẹ giọng mời khách.

– Tưởng Lệ sao, còn không mau vào đây.

Nữ nhân lạnh lùng đứng trước đại môn, nàng có chút lúng túng. Đêm đã khuya lại tới phòng nam nhân khiến nàng không muốn gõ cửa.

Giọng nói Trần Duyên từ bên trong vọng ra khi nàng đang mãi lo suy nghĩ liền làm con tim chợt nhảy lên như con nai nhỏ ngượng ngùng mở của bước vào.

Bên trong Trần Duyên tay cầm quyển sách, thân mặc thường phục rộng rãi, tóc đen xõa dài, lộ rõ nét đẹp của trí tuệ. Ánh mắt sáng quắt kết hợp cùng chân mày góc cạnh không khỏi khiến nàng có chút ngẩn ngơ.

Trần Duyên giờ đây không còn vẻ bá đạo khi đứng trước hàng vạn đệ tử Ma Kiếm Tông, không chút ngả ngớn khi vui đùa cùng nàng, không chút lãnh khốc khi diệt sát kẻ khác mà khí chất tiêu sái từ hắn chính là sức hút chí mạng đối với nữ nhân.

Bước gần tới thư án. Bên dưới tiếng bước chân càng gần nhị nữ càng hồi hộp, đó không phải chỉ đơn thuần là hoảng sợ mà còn kèm theo chút gì đó đợi mong. Khát khao muốn ẩn mình cùng suy nghĩ bản thân bị bại lộ hòa quyện khiến hai tiểu la lị cảm thấy một khoái cảm kỳ lạ dâng lên đại não.

– Giữa đêm nàng tới gặp ta chẳng lẽ có chuyện không tiện nói.

Trần Duyên tin ý nhận ra, từ khi gặp đệ tử Hợp Hoang Môn nàng đã thấy nghi vấn.

– Chàng không nhận ra thái độ kỳ lạ của ba nữ nhân kia sao?

Bản thân nàng không tin dù Trần Duyên là đệ tử chân truyền nhưng cũng không đủ để những lão tiền bối Trúc Cơ kia phải tranh nhau sai đệ tử tiếp đón ngoài trăm dặm. Trên đường đi có mặt tam nữ khiến nàng không tiện nói ra, giờ đây màn đêm yên tĩnh Tưởng Lệ muốn cùng hắn thương thảo chuyện này.

– Hahaha cuối cùng nàng cũng đã nhận ra.

Trần Duyên tiêu sái cười lớn, dựa người trên mộc tọa tay kia không ngừng vỗ về nhị nữ bên dưới. Nếu không có án thư che chắn sợ rằng Tưởng Lệ cũng không tin vào mắt mình.

– Có phải chàng đã biết điều gì?

Tưởng Lệ không giấu được vẻ tò mò.

Thấy nữ nhân vội vàng Trần Duyên cười gian xảo gật đầu ra vẻ suy tư nhưng thật ra tên sắc lang này không ngừng hưởng thụ. Lúc này bên dưới án thư mệnh căn của hắn đã được thay lượt, Liễu Liễu thay thế tỉ tỉ không ngừng cho cự long ra vào miệng ngọc, còn Lệ Lệ dùng chiếc lưỡi đinh hương liếm lấy song cước đồng thời dùng ánh mắt nịnh nọt không ngừng ném từng tia khuất phục.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219