Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 119
Phần 119: Phía sau truy tung

– Hihihi Tuyết Tuyết đây không phải lúc để ngươi đùa giỡn, mau chóng giúp tỉ tỉ truy tìm tung tích hai vị sư đệ.

Nàng nhột nhạt rùng mình khiến cho đôi núi cao kia cũng run rẩy theo.

Tiểu cẩu đầy cơ linh, tuy có một chút ủy khuất nhưng vẫn hướng nàng ngửi ngửi hai đồ vật có mùi của hai kẻ kia. Với khứu giác kinh người, chỉ cần hai hơi thở tiểu cẩu đã tìm ra hướng đi của bọn chúng. Ngay tức khắc liền lộ ra tốc độ kinh người không hề thua kém yêu thú cấp hai lần mò trong rừng rậm lao đi.

Sau hơn nữa canh giờ vòng vo cuối cùng năm người một cẩu đã tìm tới nơi giao chiến.

– Nơi đây khẳng định là đã diễn ra cuộc chiến ác liệt.

Hương Lan dẫn đầu dò xét.

– Chúng ta mau tản ra tìm kiếm xung quanh.

Tất cả đều tán thành.

Rốt cuộc ngoài những vết tích đổ nát thê thảm thì năm người đều trắng tay quay trở lại.

– Không thể nào, làm sao có thể một chút sơ hở cũng không có.

Hàn Viên đã gấp không chịu được, không biết kết cục của ba kẻ ra sao thì hắn cũng là kẻ chịu thiệt.

– Khoan đã.
– Sư muội đã tìm thấy manh mối gì sao?

Mọi người đều tập trung hướng nhìn vào Hương Lan.

– Không sai, Tuyết Tuyết đã tìm thấy mùi vị của kẻ sống sót để lại.

Nàng vẻ mặt xám xịt.

– Là kẻ nào, Trần Duyên hay là hai kẻ kia?

Mỹ phụ Lương Tiểu Xuân hối thúc.

– Là mùi của tiểu tử Trần Duyên kia.

Lời nàng nói ra có chút khó nghe, chính bản thân mỹ nữ cũng không tin vào lời nói của mình.

– Cái gì tên Trần Duyên kia thật sự sống sót rời khỏi, không thể nào. Có lẽ hai vị sư đệ đang truy sát hắn.

Hàn Viên không tin vào tai mình.

– Ta cũng nghĩ giống Hàn Viên ngươi nhưng không có một chút dấu vết gì của hai vị sư đệ.

Mọi người tâm trạng đều nặng nề chỉ riêng Lương Tiểu Xuân lại thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất tên tiểu tử kia cũng không ngã xuống, khiến nàng lại luôn lo nghĩ cho hắn.

– Tại sao ngươi còn không mau đuổi theo, tiểu tử kia mà về lại Ma Kiếm Tông thì Hợp Hoang Môn chúng ta liền chó gà cũng không thể vượt qua một kiếp.

Hàn Viên phẫn nộ rít rào.

– Làm sao ta không muốn bám theo, nhưng tiểu tử kia lại không ngờ lại rất ma mãnh. Ở tại nơi đây có hơn mười hướng khác nhau đều có mùi của hắn.

Nàng bất đắc dĩ lắc đầu.

Cuối cùng Hàn Viên cùng nhị nữ chọn ba ngã khác nhau đều hướng về Ma Kiếm Tông truy đuổi.

Đợi khi những kẻ kia đều khuất bóng Hương Lan quay lại hướng mỹ phụ chợt nói.

– Tam sư tỷ truyền âm cho muội ở lại đây hẳn là đã nhìn ra thứ gì đó mà không muốn tiết lộ cho ba người kia?

Nàng mỹ mâu lại có chút đùa giỡn cười mà không cười đầy vẻ yêu mị.

– Hihihi không sai, không ngờ trong tình cảnh này Tứ sư muội lại không chút đắng đo quả là tâm trí bất phàm.

Mỹ phụ đâu còn vẻ câu mày như ban nãy tươi cười đáp lễ.

– Trong Hợp Hoang Môn kẻ gần gũi hắn nhất không phải là người sao, ta không tin hắn có thể nhẫn tâm để vị tiền bối hoa nhường nguyệt thẹn như vậy phải đi vào chỗ chết.

Trong Hợp Hoang Môn cô nam quả nữ cùng nhau không tách rời suốt hơn tuần trăng mà không có bất kỳ chuyện gì thì chỉ có nước đi đầu xuống đất. Mà trọng yếu là nữ nhân thì kiều mị động lòng người còn tu luyện song tu công pháp nói về câu dẫn nam nhân nàng nhận hai không ai dám tự xưng là kẻ đứng đầu.

Còn nam nhân thì lại nỗi danh háo sắc, tin tức Trần Duyên lùng mua xuân dược với số lượng lớn còn chủng loại thì từ cổ chí kim cũng đã không thể che mắt người ngoài.

Mọi người biết chuyện cũng không dám chính diện bàn tán, chỉ có thể cúi đầu bái phục. Không ngờ tên tiểu gia hỏa kia chỉ là Luyện Khí kỳ tu sĩ đã có thể nhảy lên người tiền bối Trúc Cơ đỉnh phong mà tọa kị.

Lúc đầu đây chỉ là lời đồn thổi, những kẻ mơ tưởng đến nàng luôn gân cổ phản bác cốt là để bảo vệ hình ảnh mỹ phụ lãnh diễm trong lòng. Nhưng ngay khi tin tức Trần Duyên thành công đột phá Trúc Cơ thì mọi chuyện đã như đinh đóng cột, cùng tu sĩ Trúc Cơ đỉnh phong song tu đột phá cũng không phải là chuyện hiếm gặp khiến cho những nam nhân ngoài kia không khỏi ao ước một lần được nếm trải “song hỉ lâm môn” như hắn.

– Hừm sư muội dám trêu chọc ta sao, cho ngươi chết.

Hai mỹ phụ vui đùa song thủ không ngừng sờ soạng lấy nhau khiến khung cảnh xung quanh bớt đi phần nào ưu ám.

– Có phải sư tỷ đã tìm thấy tung tích của tên tiểu tử kia.

Sau một hồi vui đùa nàng cũng đã chấp nhận lo đại sự.

Nàng cười mỉm gật đầu thỏ thẻ vào tai Hương Lan.

– Quả đúng như lời sư tỷ, có một hướng phát ra mùi hương khác lạ.

Nàng chỉ tay về phía Đông Bắc, hướng đi trái ngược hoàn toàn con đường trở về Ma Kiếm Tông.

– Hừm tên Trần Duyên này đúng là mưu ma trước quỷ.

Nàng nũng nịu hừ lạnh phóng người lao đi.

– Tứ sư muội không cần phải bám theo sau, tỉ tỉ có thể một mình đảm đương việc này.

Nàng quay đầu liền thấy Hương Lan tủm tỉm cười phi hành theo sau.

– Hì hì hì muội chỉ đi theo đề phòng hắn đột ngột đổi hướng liền kịp thời cảnh báo.

Nàng bất đắc dĩ đành để sư muội cùng đồng hành.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219