Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 202
Phần 202: Âm thầm rời đi

Trong lúc mọi chuyện vẫn còn đang trong tình thế thập phần rối ren thì kẻ thủ ác lại vô cùng nhàn nhã. Hắn sau khi rời khỏi rừng rậm tiến vào một tiểu thành của phàm nhân, Trần Duyên lúc này đang đứng trước một cửa tiệm chăm chú muốn tìm một cổ xe ngựa dù sao hành trình vẫn còn rất dài cứ bộ hành không phải là ý hay.

– Tướng công, chúng ta không phải cứ phi hành sẽ mau chóng hơn sao?
– Thê tử ngốc, phía trước nơi nàng muốn tới đã thuộc về lãnh địa của chính phái. Tướng công không muốn đang yên đang lành phải chịu tai bay vạ gió lọt vào tầm ngắm của bọn người kia.

Hắn ngắt yêu chiếc mũi xinh xinh của nàng, thu cỗ xe ngựa to lớn vào trong túi trữ vật. Lão bản hai tay xoa vào nhau cười xòa, đây cũng khôn phải lần đầu lão chứng kiến tu sĩ thi triển pháp lực nên cũng không hề có phản ứng.

– Nhị vị tiên sư không biết hai vị muốn đi tới nơi nào?
– Lão bản, ngươi muốn biết hành tung của chúng ta?

Lão bản sắc mặt không tốt vội vàng lắc đầu lia lịa.

– Không… không… tiểu nhân không có cố ý, chỉ là… là tiểu nhân lớn lên ở đây. Vùng này trăm dặm bên trong tiểu nhân đều thuộc nằm lòng có thể dâng lên cao kiến cho nhị vị.
– Không cần ngươi phải lắm lời, cầm lấy ngân lượng rồi cút đi.

Ném cho hắn một ít ngân lượng, Trần Duyên cùng Lệ Ảnh rời khỏi cửa tiệm.

– Ngươi vô dụng, chỉ tra xét một chút tin tức đều không làm được thì cần giữ ngươi lại làm gì.
– Đại nhân xin ngài hãy tha cho tiểu nhân một mạng, tiểu nhân…

Trần Duyên vừa rời đi không lâu một nhóm người khoác hắc y xuất hiện trong cửa hàng. Lão bản đầu lâu đầy máu tươi nằm bất động, tuyệt khí bỏ mình.

– Nhị ca hai tên kia mặc trên người đều là bình phàm trang phục hẵn chỉ là hạng tán tu không hơn không kém. Đệ nghĩ rằng chúng ta không cần ngần ngại cứ việc ra tay, còn nữ nhân kiều diễm kia thì… khà khà khà.
– Ngươi đúng là tên quỷ háo sắc, sự tình không thể lưu lại dấu vết. Tốt nhất là chờ đại ca mang người tới đây, lúc đó mới trước sau không để lộ sơ hở.

Trở về nhà trọ, sau khi hỏi mua một đầu nhất cấp yêu thú Giáp đẵng Bôn Lôi Mã làm ngựa kéo Trần Duyên mới tạm hài lòng.

– Tướng công chàng không tìm mã phu, không lẽ muốn tự mình ra tay nha?
– Mã phu vấn đề này sẽ do tỉ muội của nàng đảm trách.
– Tỉ muội?

Lệ Ảnh trong đầu vẫn còn chưa thể hiểu kịp thì Trần Duyên đã bắt lấy nàng, chỉ trong phút chốc nàng đã thấy mình xuất hiện tại một nơi cực kỳ khác biệt.

– Tướng công, nơi này là nơi nào? Còn phòng trọ của chúng ta…
– Ảnh nhi đây là hậu hoa viên của ta, sau này nếu nàng ưa thích liền có thể cùng ta sinh sống tại đây cả đời.

Trên không trung, có hơn mười bóng người bay tới. Các nàng không ai không mỹ lệ, yêu kiều sắc mặt kinh hĩ oanh oanh yến yến bay tới bao vây lấy hắn cùng nàng.

– Các ngươi là ai?
– Tướng công, chàng còn chưa kể với tỉ ấy về bọn thiếp sao?

Tao lãng chết người dâm phụ Kim Liên chứng kiến Chu Lệ Ảnh xuất ra pháp kiếm thủ thế đề phòng làm nàng bật cười như tiếng chuông ngân.

Lệ Ảnh không khỏi tròn xoe đôi mắt, giữa thanh thiên bạch nhật mà lại xuất hiện nữ nhân ăn mặc phong phanh tới mức này. Nàng ta ngoài trừ chiếc váy hồng ben dưới thì nữa thân trên chỉ dùng áo yếm tạm bợ che khuất lầm cho xuân nhan xạ tiếc ra bên ngoài.

– Ảnh nhi đừng làm loạn, các nàng kia cũng như nàng đều là thê tử của ta.
– Chàng…

Diễm phụ chấn động đên mức cứng đờ người, tới khi nàng chợt hiểu ra thì pháp kiếm cũng bị Trần Duyên tước đoạt.

– Ảnh tỉ, theo muội về thôi. Thời gian vừa qua tỉ đã độc chiếm tướng công quá lâu rồi, đêm nay tỉ muội chúng ta sẽ vô cùng náo nhiệt a.
– Các ngươi thả ta ra, Trần Duyên chàng đã có 5 thê 7 thiếp mà vẫn còn câu dẫn nữ nhân khác. Thiếp hận chàng.

Lệ Ảnh òa khóc tức tưởi, nàng bị hai nữ nhân của hắn giữ chặt. Diễm phụ liền muốn vùng thoát nhưng nàng lại vô lực, dù có cố gắng vùng vẫy cách mấy cũng không thể nào thoát ra, người ngọc cứ dán vào nhau. Lần đầu cùng nữ nhân thân mật mỹ phụ tâm trí vô cùng hỗn loạn.

– Hi hi hi Ảnh tỉ, tỉ không thể thoát được đâu, tỉ muội chúng ta đều đã đột phá Trúc Cơ, tuy cảnh giới không bằng nhưng cũng đủ rồi a.

Song sinh tỉ muội Lệ Lệ, Liễu Liễu mang vẻ đẹp ngây thơ, tinh thuần. Hai nàng trước sau đã khóa chặt mọi cự động của Lệ Ảnh.

– Trúc Cơ?

Lệ Ảnh lúc này mới có thể tỉnh táo nhận ra, nơi đây 3 người đó chính là 3 tu sĩ Trúc Cơ. Đây cũng tính như là một thế lực không nhỏ đủ để quản hạt một vùng đất, mà người nào cũng đều nhan sắc vô cùng nổi bật so với nàng đều là một chín một mười. Nhất là nữ nhân bạo lộ kia lại ẩn ẩn tia hương vị làm nàng như bị mê hoặc.

– Ảnh nhi, tình cảm ta dành cho nàng là hoàn toàn là sự thật. Tướng công biết ta có bản tính hoa tâm nhưng tình yêu ta dành cho nữ nhân của mình không hề giả dối.

Trần Duyên thâm tình ôm trầm lấy Lệ Ảnh, cảm nhận thấy ngọc thể mềm mại của nàng run rẩy không ngừng. Hắn biết ngay lúc đầu rất khó có thể để nàng tiếp nhận, cùng nữ nhân khác chia sẻ tướng công dù là ai cũng sẽ như nàng mà thôi.

Diễm phụ không còn ra sức chống cự, nàng chỉ áp mặt vào ngực hắn khúc khích nhỏ từng giọt lệ.

– Tướng công theo chúng thiếp trở về gia viên đi, tới lúc đó Ảnh tỉ sẽ thấu hiểu cho chàng.

Kim Liên nhẹ nhàng nĩ non vào tay hắn, tao phụ còn khẻ thổi hơi ngọt vào cổ hắn, nàng ý muốn đã rõ như ban ngày.

– Vậy thì chúng muội sẽ trở về trước chuẩn bị mọi thứ đón tiếp tướng công.

Lệ Lệ, Liễu Liễu tinh nghịch phóng người bay đi.

Gia viên được các nàng bỏ công sức không nhỏ, khắp nơi đâu đâu cũng thấy linh dược mọc lên như dã thảo. Lệ Ảnh vốn xuất thân linh dược gia tộc nên nơi đây đối với nàng dù là tiên cảnh cũng khó lòng sánh bằng. Mỹ mục chớp mở không ngừng, nàng tham lam như muốn thu lấy tất cả bọn chúng.

– Thê tử nàng yêu thích nơi này chứ? Tướng công vốn lấy bồi dưỡng linh dược làm niềm vui thú, còn nàng lại đại gia hái dược. Nàng xem có phải ông trời cũng muốn tác hợp cho đôi ta không.

Lời nói như thế mà Trần Duyên cũng mặt dày nói ra làm cho Lệ Ảnh dù bực tức tới đâu cũng không thể kìm nén mà cười phốc lên.

Đi qua tiểu kiều bắt trên một cái ao nhỏ tỏa đầy hương sắc, Trần Duyên bất chợt ngửi được một mùi hương thập phần thân quen. Hắn chủ đích muốn quay sang hỏi rõ Kim Liên thì nàng chỉ yêu kiều đặt ngón tay lên đôi môi mềm mọng khẻ gật đầu.

Trần Duyên cũng mỉm cười an tâm, hắn dắt tay Lệ Ảnh cứ thế bước qua tiến vào chính viện.

– Cung nghênh tướng công trở về.

10 vị mỹ nhân như hoa như ngọc, các nàng khoác trên người y phục được may bằng Lưu Tình Ty đệ nhất mỹ lụa thượng hạng càng khiến cho vẻ mỹ diễm được tôn lên gấp trăm lần. Các nàng như những giọt sương tinh khiết còn đọng lên sau bình minh nhẹ nhàng uyển chuyển nhún người hành lễ.

Trần Duyên nội tâm hào hứng ngồi xuống chủ tọa, dắt theo Lệ Ảnh còn chút ngần ngại đặt nàng ngồi lên đùi mình. Hắn khoái trá nhìn xuống ánh mắt bộc lộ từng tia ấm áp đầy thương yêu bởi lẽ các nàng chính là bảo bôi tâm can của hắn.

– Clap… clap… yến tiệc mau bày ra.

Kim Liên tay ngọc vỗ nhẹ. Hàng trăm món mỹ thực được đưa lên hương thơm tỏa ngát chính điện. Các vị thê tử oanh oanh yến yến nhẹ nhàng gắp từng món ăn cho vào miệng hắn. Được mỹ nhân vây quanh có nam nhân nào lại bài trừ cảm giác hân hưởng này. Trần Duyên ngoan ngoãn tiếp gọn từng đủa mỹ thực do thê tử đưa tới, tâm trí như trôi nổi tận mây xanh.

Lệ Ảnh tuy ngồi trong lòng hắn nhưng nội tâm lại vạn phần không yên, mỹ phụ nhận thấy bản thân như là kẻ xa lạ ở đây, ngậm ngùi cúi đầu không dám nhìn quanh.

– Ảnh tỉ, tỉ cũng kính rượu tướng công đi.
– Là ta…

Nàng có chút chần chừ tuy hầu hạ Trần Duyên nàng cũng đã làm không ít lần nhưng giờ đây tình thế có chút không đúng, nhiều cặp mắt chú mục làm cho nàng khó có thể tự tung tự tác như khi cùng hắn thân mật tình chàng ý thiếp. Lệ Ảnh tiếp lấy chung rượu hướng Trần Duyên đưa tới.

Nhận ra nàng trong lòng vẫn còn chút bức bách mẫu nữ Linh Diệu, Linh Diệp nhìn nhau nở nụ cười hiểu ý. Linh Diệp bước tới chặn lấy tay nàng nhẹ giọng:

– Tỉ muốn hầu rượu cho tướng công không thể làm qua loa vậy a, để mẫu thân của muội làm trước nha.
– Mẫu thân tỉ tỉ, tướng công đã khát khô cả cổ họng rồi a.

Linh Diệu dáng người ngạo nhân, nàng trước ngực song phong như muốn xé nát y phục. Tự rót cho mình một chung mỹ tữu, Linh Diệu đưa mỹ tữu vào miệng ngọc. Nàng từng bước tiến lại gần trước sự kinh nghi của Lệ Ảnh, Linh Diệu giữa bao nhiêu ánh mắt chăm chú, mi công khép hờ, đôi môi mềm mọng dáng lên miệng hắn.

Từng giọt mỹ tữu được mỹ phụ Linh Diệu đưa vào miệng hắn. Chỉ một ngụm rượu ấy vậy mà đã vài hô hấp trôi qua Trần Duyên cùng nàng vẫn chưa thể tách rời.

– Rượu ngon, rượu ngon ha ha ha…

Trần Duyên khoan khoái cười lớn, Linh Diệu song phong áp lên người hắn tới mức biến dạng làm cho sắc lang sau khi có một chút hơi men càng sung sướng đến khó tả.

Lệ Ảnh không muốn chịu thua, nàng miệng ngọc cũng ôm chầm lấy hắn. Chiếc lưỡi thô to của Trần Duyên ngay tức khắc liền xâm nhập tàn phá Lệ Ảnh liền lâm vào mê man.

Kim Liên nhận ra tình hình vi diệu, nàng bước tới thay vị tỉ muội mới này thoát xuống bên dưới y phục. Động đào đã lộ ra Trần Duyên cũng không khách khí cự long hùng dũng chờ sẵn từ từ xâm nhập vào bên trong.

– Ah…

Lệ Ảnh hô lên một tiếng khoan khoái, trong lúc bị hơi men làm cho nữa mê nữa tỉnh nàng vô tình tiếp nhận tất cả từ hắn. Hơi thở nặng nhọc cùng tiếng khinh ngâm vang vọng sau mỗi lần nàng nhún nhảy trên người Trần Duyên.

– Tỉ muội, các ngươi còn chờ gì nữa mau lại gần đây cùng ta hầu hạ chàng.

Chu Lệ Ảnh song mục mơ màn hướng 11 vị tỉ muội vẫn còn đang chứng kiến gần đó mời gọi. Trần Duyên vô cùng bất ngờ chợt ngồi dậy muốn nói điều gì đó thì nàng song thủ đã đè xuống ngực hắn. Nàng nhất chỉ thuôn dài chạm khẻ trên miệng Trần Duyên.

– Ngay từ lần đầu nhìn thấy chàng thiếp đã biết chàng là một kẻ háo sắc, thử hỏi trên thế gian này có nam nhân nào hai mắt cứ nhìn chằm chằm vào những bộ vị trọng yếu của nữ nhân chứ.

Bị nàng bắt bài Trần Duyên không khỏi xấu hổ.

– Nhưng không biết vì nguyên do gì thiếp lại không bài xích, chỉ với riêng chàng thôi. Ngày này thiếp đã nhận ra sớm muộn gì cũng tới, không thể bắt chàng bỏ rơi thê thiếp mà bản thân lại không thể rời xa chàng, thiếp chỉ còn cách chập nhận thực tại.
– Thiếp chỉ cầu xin chàng một điều sau này đừng có vì nữ nhân khác mà bỏ quên thiếp.

Lệ Ảnh thanh âm bay bổng nói ra những lời chất chứa tận tâm can, trên khóe mắt đã đọng hai hàng lệ, rõ ràng để làm ra chủ ý này nàng đã bỏ ra không nhỏ quyết tâm.

– Ảnh nhi, nàng đứng khóc. Các nàng chính là báu vật lớn nhất của ta, dù là thiên quân vạn mã kéo tới, dù là trời không dung, đất không tha Trần Duyên ta cũng thà chết cũng không phụ các nàng.
– Chúng thiếp đời này kiếp này sẽ không bao giờ rời xa tướng công.

Các nàng song mục ngấn lệ đồng thanh như một. Y phục trên người đều được thoát xuống, thân thể trơn mát như ngọc thạch các nàng lao vào nhằm giải tỏa nổi cô đơn trống trải chất chứa bao lâu nay.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219