Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 110
Phần 110: Đấu lực cùng Trúc Cơ trung kỳ tu sĩ

Tả hữu thon dài đột nhiên đưa về phía trước.

– Tiểu tử ngươi…

Thanh Thiên thật sự bất ngờ, nhưng ngay tức khắc hắn lại phẫn nộ.

– Ngươi dám không để ta vào trong mắt sao?

Hắn chăm chú quan sát, đó chỉ là cánh tay thông thường tới mức không thể thông thường hơn.

– Nếu ngươi đã muốn chết thì…

Thanh Thiên điên cuồng siết chặt chuôi kiếm.

Đúng như hắn dự đoán, pháp bảo Bạch Hạc Kiếm không chút trở ngại nhẹ nhàng đâm xuyên qua tả hữu như cắt vào trong mặt nước để lại một vệt máu dài. Không dừng lại ở đó, mũi kiếm hướng mi tâm đâm tới.

Trong khoảnh khắc tưởng chừng Bạch Hạc Kiếm sẽ xuyên qua đầu lâu của Trần Duyên thì Tần Khung đứng cách đó không sai liền cảm thấy bất an. Hắn liền không chút chần chờ phóng người lướt qua.

Nhưng mọi chuyện đều đã muộn màng, cảnh tượng dịch não trắng noãn hòa cùng huyết dịch đỏ tươi không hề xuất hiện trong mắt Thanh Thiên mà lại phản chiếu từ chính con ngươi của thanh niên quỷ dị trước mặt. Trong đó một tia kiếm khí xanh lục từ ngón tay của Trần Duyên xuyên qua đầu lâu của hắn.

Đó cũng chính là hình ảnh cuối cùng của hắn, ngay tức khắc Thanh Thiên mang theo vẻ mặt không cam lòng ngã xuống.

Nhìn xuống hắn thân người xụi lơ từ không trung rơi xuống, trong đầu Trần Duyên không chút để tâm tới, vì tâm trí lúc này lại chợt nhớ ra hình ảnh một tiểu hài tử bàn tay như búp măng bị một chiếc nanh hổ xuyên qua đang dùng hết sức bình sinh cắm trủy thủ xuyên qua cổ đại hổ. Hắn hững hờ ánh mắt nhìn xa xăm.

Xuyên Tâm Chỉ dài hơn một thước được Trần Duyên thu lại, từ khi đột phá Trúc Cơ với nguyên khí dồi dào gấp bội khiến hắn thoái mái vận dụng. Từ lúc đầu chính hắn đã cố ý giới hạn khoảng cách của Xuyên Tâm chỉ khiến Thanh Thiên lầm tưởng rằng tiểu kiếm khí này chỉ dài ngang một cánh tay.

Không ngờ chính trò trẻ con này lại lôi hắn xuống địa ngục.

– Ngươi… ngươi…

Tần Khung phẫn nộ miệng lắp bắp, không ngờ chỉ trong sát na đồng môn sư đệ liền bị sát hại khiến hắn không kịp trở tay.

Làm sao Trần Duyên có thể bỏ qua một tu sĩ Trúc Cơ Trung kỳ đỉnh phong, Tiểu Mập Mạp đang chôn mình gần đó liền nhận thấy thời cơ đã điểm. Trên mặt đất ngay dưới chân hắn, đồ án khổng lồ bán kính hơn mười trượng phản chiếu ánh trăng…

Tần Khung bất khả tư nghị, tinh thần hắn toàn bộ tập trung vào Trần Duyên khiến bản thân không hay biết mà bước chân vào giữa trận pháp.

– Tần đạo hữu không lẽ muốn đích thân ra tay sao?

Trần Duyên nhìn qua.

Trận pháp dần sáng rực, mười nhánh xung quanh xuất hiện những đám mây màu đen nhìn bên ngoài có vẻ không một chút quy tắc nhưng hắn lại không nhận ra nơi đó có chút xáo trộn gì.

– Không lẽ ngươi cố tình dẫn dụ chúng ta tới đây?

Tần Khung bỗng nhiên nhớ lại, hắn cùng Thanh Thiên đã bí mật bám theo Trần Duyên từ khi rời khỏi đại điện. Tên tiểu tử này đi loạn khắp nơi, từ ôm ấp tình nhân tới việc dạo chơi nơi bọn tiểu bối tranh đấu. Cuối cùng bản thân cũng đã không còn kiên nhẫn, chính Thái Thượng Trưởng Lão đã ra sắc lệnh phải giết Trần Duyên trước khi trời sáng. Không ngờ bọn hắn lại đi theo hắn tới nơi đây.

– Ngươi đã tốn không ít công sức bày ra trận pháp lớn này từ trước tại sao không ngay lập tức sử dụng mà phải chờ tới lúc này???
– Đương nhiên thứ này là ta đã bỏ tâm tư dành cho đạo hữu.

Trần Duyên ngây ngô mỉm cười.

– Không lẽ ngươi muốn giữ ta lại đây. Hừ nếu như trời sáng mà chúng ta không quay trở về phục mệnh thì ngươi đừng mong thoát khỏi sự truy sát của Thái Thượng Trưởng Lão.

Tần Khung cười khẩy không tin trận pháp này lại có khả năng giữ chân hắn tại đây.

– Đạo hữu không thấy bất ngờ bản thân tại hạ không chút hề hấn gì.

Trần Duyên nói ra điều mà hắn cũng thấy không đúng, Nhục Dục Tán không mùi không vị dễ dàng qua mắt tu sĩ Trúc Cơ do chính tay Thái Thượng Trưởng Lão bào chế không ngờ lại vô dụng với hắn.

– Hừ ngươi thân là đệ tử tông môn khẳng định được sư phụ ban cho không ít bảo vật.

Trong lời hắn nói không hề che giấu ghen ghét, trong Hợp Hoang Môn hầu như khi bọn chúng đột phá Trúc Cơ thì môn phái đã không còn khả năng tiếp tục bồi dưỡng, chỉ còn cánh tự thân lưu lạc tìm kiếm cơ duyên. Còn ở Ma Kiếm Tông dù ngươi đã là tu sĩ Kim Đan thì cũng còn không ít thứ giúp ngươi gia tăng tu vi. Điều đó cũng đủ thấy sự khác nhau một trời một vực.

– Hahaha Tần đạo hữu quả thông tuệ, lời ngươi không sai. Nhưng nếu như tại hạ nói năm vị trưởng lão kia cũng không hề trúng độc??

Lời hắn nói ra khiến Tần Khung thất sắc.

– Là ngươi, chính ngươi phá hỏng mưu kế của chúng ta.

Tần Khung điên loạn rít gào.

Hắn chưa kịp động thủ thì bên dưới Tiểu Mập Mạp đã khống chế trận pháp. Hơn trăm ngàn Phệ Huyết Trùng Giáp đẵng vây công.

Thân là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ Tần Khung làm sao có thể ngay lập tức đại bại trước linh trùng cấp 1, hắn nhanh chóng triệu hồi ra pháp bảo hình dạng đại trùy đen nhánh. Hai tay gồng sức quơ mạnh liên hồi vào từng đám mây đen rào rạt.

Tiếc thay số lượng linh trùng đông đảo lại chính là khắc tinh lớn nhất với đại trùy kia. Một Phệ Huyết Trùng bị đập nát ra bã thì hàng trăm, hàng ngàn con khác liền lấp kín không ngừng nhàu xé nguyên khí hộ thể của hắn.

“Nước chảy đá mòn”, dù cho bản thân thực lực cao cường tới mấy cũng không thể nào thoát khỏi kết cục. Tận mắt trông thấy nguyên khí trong cơ thể không ngừng bị hao mòn Tần Khung cũng không thể nào kiềm chế. Trước mắt tử vong đang tới gần hắn gào hét dữ dội, hai mắt huyết hồng điên cuồng huy động đại trùy.

– Tiểu tử chính ngươi đã ép ta.

Tần Khung quyết tuyệt, cả người hắn bỗng dưng đỏ lên. Kèm theo đó là nguyên khí trong cơ thể cũng theo đó mà tăng lên.

– Địa Tượng Chấn.

Thân ảnh đại tượng bao chùm lấy hắn. Trên song thủ, từng cọng gân nỗi hẳn lên da như đại xà len lỏi.

Tần Khung xoay nhanh đại chùy trên không trung, dùng hết sức bình sinh đập mạnh xuống đất.

Chấn động khiến đại địa nứt toác từng mảng lớn, hắn không phải điên cuồng nghĩ loạn. Lập tức Thập Diện Mai Phục Trận bị đứt gãy, từng tia đồ án bị lệch đi không còn kết nối như trước.

Nhìn thấy trận pháp rắc rối kia bị vô hiệu hóa Tần Khung thở phào, hắn nắm chặt đại chùy hướng Trần Duyên.

– Tiểu tử ngươi quả không tệ, được chết dưới Vạn Tượng Chùy của ta chính là phúc báo của ngươi.

Tần Khung điên cuồng mắt đỏ như máu.

– Ngươi lấy Huyết Tế Trận nơi nào?

Trần Duyên gằng từng chữ, đây không phải lần đầu hắn tận mục kiến thứ trận pháp kinh khủng này. Tuy chỉ mình Tần Khung thiêu đốt máu huyết nhưng mười tên tu sĩ Luyện Khí cũng không thể nào cùng tu sĩ Trúc Cơ đánh đồng.

– Hừ kẻ sắp chết như ngươi không cần phải biết quá nhiều.

Hắn hừ lạnh.

– Uhm, ngươi nói không sai.

Trần Duyên vỗ túi trữ vật, lấy ra hồng huyết phù trên mặt không giấu được vẻ nuối tiếc.

Thứ hắn cầm trên tay chính Địa Lực Phù lừng danh, thứ mà La Thành đệ tử của Hành Pháp Sơn luôn giữ bên người làm bảo vật hộ thân. Chính Trần Duyên cũng không ngoại lệ, Địa Lực Phù này chứa đựng một kích toàn lực của sư phụ hắn Phong Ma Chân Nhân tu sĩ Kim Đan hậu kỳ viên mãn.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219