Trùng - Tác giả Hùng Sơn

Phần 111
Phần 111: Địa Lực Phù

Đứng trước đối thủ mà hắn không có chút khả năng đào thoát, Trần Duyên không còn cách nào khác mà bất đắc dĩ phải dụng tới.

– Ngươi… ngươi…

Có lẽ Tần Khung cũng nhận ra nguy cơ, hắn không một chút do dự quay người tháo chạy.

– Đạo hữu nghĩ bản thân có khả năng trốn thoát sao?

Trần Duyên cười gằng, siết chặt Địa Lực Phù trong tay. Trên không trung, từ hư vô bỗng dưng xuất hiện cơn gió xoáy cao hơn trăm trượng như muốn đánh tan màn đêm.

Thân là người thi triển Trần Duyên kinh hoàng không kém, uy lực một kích của tu sĩ Kim Đan đây cũng chính là lần đầu hắn chú mục.

Cơn lốc xoáy như lỗ đen không đáy tham lam nuốt chửng tất cả sinh linh trên đường đi của nó.

– Ah… ah… ah…

Tần Khung lúc này không còn là kẻ hét ra lửa, khạc ra khói. Hắn cố gắng niếu chặt, đôi song thủ vững chắc bám sâu xuống mặt đất.

Nhưng cuối cùng hắn cũng không thể nào trốn thoát, cả vùng gần trăm dặm liền bị cày nát. Tảng nham thạch khổng lồ không hề thua kém ngọn đại sơn bị cơn gió kéo lên không trung cuốn theo Tần Khung vẻ mặt tuyệt vọng.

Chỉ trong nháy mắt, nguyên khí hộ thân liền vỡ nát. Từng tia phong hệ chân khí như hàng ngàn hàng vạn mũi kim châm đâm xuyên qua nhục thể. Cơn đau đớn xuyên thấu tim gan khiến hắn cả người co quắp lại.

Tưởng rằng giờ chết đã điểm thì bỗng chốc cơn gió xoáy khổng lồ biến mất không để lại một chút tâm hơi. Tần Khung không khác gì mảnh vải rách mướp từ độ cao hơn trăm trượng rơi thẳng xuống mặt đất.

Mặc dù chỉ bị cuốn trong cơn bão chỉ trong một chớp mắt nhưng Tần Khung lại cảm nhận thời gian trôi qua như kéo dài cả trăm năm. Dù nhục thể không chút che chắn rơi thẳng xuống tạo trên nền đất một cái hố không nhỏ nhưng hắn lại không hề cảm nhận một chút đau đớn nào, nói đúng hơn là ngoài thần trí còn chút tỉnh táo thì thân thể cùng tứ chi đều đã tàn phế không cách nào cứu chữa.

– Sao… sao ngươi không để cho ta được chết??

Hắn chỉ còn một hơi tàn, thứ duy nhất có thể làm lúc này là gắng sức truyền âm cho thiếu niên đứng gần đó.

Trần Duyên chắp tay đạm mạc.

– Không sai, chính ta đã thu lại phù chú. Nhưng không phải là tha chết cho nhà ngươi, vì đối với ta lúc này người còn sống hay đã chết đều không trọng yếu. Quan trọng là nhục thể của ngươi không thể bỏ phí.

Dứt lời, ngoài trừ Tiểu Mập Mạp không còn tia hơi sức đang nằm thở dốc trên vai hắn thì tất cả linh trùng đều được Trần Duyên phóng thích lao vào cắn xé thân thể Thanh Thiên cùng Tần Khung.

– Ga… ga… ga Trần Duyên dù có làm quỷ hồn ta cũng không buông tha cho ngươi.

Dù cho đã là phế nhân chỉ có thể bảo tồn một toa hơi thở nhưng tận mắt chứng kiến nhục thể bị gắm nhắm hắn phẫn nộ khiến song mục ngấp tràn huyết dịch dù chút hơi tàn mà nguyền rủa. Chính Tần Mục cũng không ngờ rằng hắn cùng sư đệ lại có ngày này, chết không toàn thây.

Trong màn đêm tĩnh lặng, Trần Duyên thờ ơ không hề để tâm tới những lời trăn trối sau cùng của kẻ thảm bại. Số sinh linh đã ngã xuống trên tay hắn dù có muốn đếm cũng không tài nào nhớ nỗi, nếu như bọn chúng thật sự có thể thành ma ám quẽ thì bản thân đã không biết phải chết bao nhiêu lần.

Danh sách chương (219 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219